Món nợ truyền kiếp


Món nợ truyền kiếp

Ngày xưa hồi mới khai thiên lập điạ, có một con chim họa mi, làm ổ trên
cành cây đào, ngày nào nó cũng hót để ca tụng vẻ đẹp của muôn loài. Dưới
gốc cây, có một con rắn rất hiền lành, bây giờ thuộc loại rắn mù, nhưng hồi
đó nó có một mắt. Con rắn rất mê giọng hót lảnh lót của chim họa mi. Nó
thường nằm khoanh dưới gốc cây hay nằm dài phơi nắng để thưởng thức
tiếng hót thần tiên của họa mi. Thuở ấy, chim họa mi cũng chỉ có một con
mắt ngay giữa trán.
Một hôm, con bướm có đôi cánh ngũ sắc rất đẹp, ở gần đấy đến mời chim
họa mi đi ăn cưới. Bướm biết mình đẹp đẽ, uyển chuyển, nhẹ nhàng, thường
được ca tụng nên bướm rất kiêu hãnh. Không bao giờ bướm chịu nhìn
xuống, nên bướm không biết sự có mặt của rắn trên mặt đất. Tiếng hót của
họa mi đã nhiều lần giúp đôi cánh bướm dịu dàng thanh thoát nên bướm
nhất định mời chim họa mi, để tiếng hót làm tăng thêm phần long trọng cho
bữa tiệc tân hôn.
Ðược bướm mời mọc ân cần, chim họa mi rất hãnh diện, nhưng sau đó chim
cảm thấy lo sợ, khi nhìn lại thấy bộ lông của mình quá tầm thường, chim sợ
mình sẽ không được ai để ý trong tiệc cưới của anh bướm rực rỡ màu sắc.
Chim liền than thở với con rắn hiền lành. Nghe xong rắn nói:

  • Có được tiếng hót như anh, lo gì không được người để ý. Tôi tin chắc, lúc
    anh cất tiếng hót, không ai còn để ý đến đôi cánh rực rỡ của anh bướm hay
    bộ lông trắng của muốt của chị thiên nga. Tất cả đều sẽ mê tiếng hót của
    anh, không ai để ý đến bộ lông tầm thường của anh đâu. Anh bướm mời anh
    dự tiệc, cũng vì tiếng hót của anh hay. Anh hãy yên tâm đi đi, đừng lo sợ gì
    cả.
    Tuy nghe rắn nói thế, nhưng chim vẫn không hết lo sợ, sau cùng chim nói:
  • Phải tôi có được hai con mắt, có lẽ tôi sẽ đẹp hơn. Một con mắt giữa trán
    làm cho tôi có vẽ dữ tợn và nghèo nàn làm sao ấy.
  • Có được giọng hót như anh, ai dám bảo anh nghèo?
  • Nhưng bề ngoài tôi có gì có thể làm cho mọi người chú ý. Phải chi anh
    chịu giúp tôi…
  • Tôi mê tiếng hót của anh lắm, anh cần tôi giúp việc gì, tôi cũng sẵn sàng
    cả.
  • Tôi chỉ cần anh cho tôi mượn con mắt của anh một hôm để đi ăn cưới. Anh
    nằm phơi nắng không có mắt cũng đâu có sao…
    Rắn lắc đầu nói:
  • Không được đâu, tôi cũng chỉ có một mắt như anh, nếu tôi cho anh mượn
    thì làm sao tôi thấy đường?
  • Nhưng tôi chỉ mượn có một hôm thôi, buổi chiều mãn tiệc, tôi đem trả anh
    ngay lập tức. Trong lúc chờ đợi, anh cứ nằm ngủ ở đây. Nếu anh thật tình
    mê giọng hót của tôi thì anh cố giúp lần này…
    Chim họa mi cứ van xin, nài nỉ, giọng chim càng lúc càng êm đềm, gợi cảm,
    làm rắn cảm động xiêu lòng nên bằng lòng cho mượn mắt trong ngày cưới
    của bướm.
    Vào một ngày nắng ấm, lúc màn sương mỏng còn phủ cánh rừng, chim họa
    mi đã vội vã sửa soạn bộ lông cho thật mướt để đi ăn cưới. Thêm được một
    mắt, chim thấy cuộc đời đẹp đẽ thêm lên. Trong lúc chim ra đi, sung sướng
    hài lòng hơn bao giờ hết, thì ở gốc cây đào, con rắn trở nên mù nhút nhát, sợ
    hãi, ẩn mình trong đám lá khô, chờ đợi chim trở về, trả lại ánh sáng cho
    mình.
    Chim đến nhà bướm nghe người ta chào mừng chúc tụng nhau, không ai để
    ý đến chim họa mi bé bỏng không bóng sắc cả.
    Ðến lúc bướm mời chim ra hát, những loài thú có mặt mới để ý đến chim.
    Tiếng chim hót thanh tao, lảnh lót, làm cả thảy đều im lặng, lắng nghe. Chim
    hót say mê lột hết tinh thần làm cả thảy đều mê mẩn như say. Tiếng hót
    trong trẻo vang đến tai rắn, rắn mỉm cười tự nhủ mình cũng có góp phần
    tham dự cuộc vui đó.
    Ðến khi dứt bản, tất cả đều bị chim chinh phục và bắt đầu từ đó trở đi, mọi
    loài đều bao vây khen ngợi bộ lông, giọng hót của chim. Tất cả cũng không
    quên ca ngợi mắt đẹp của chim.
    Bây giờ tiếng tăm lừng lẫy, chẳng những chim không thú nhận mình chỉ có
    một mắt, còn con mắt kia là của rắn, mà chim thì đặt điều nói thêm:
  • Ở dưới gốc cây chỗ tôi ở, có một con rắn mù từ thuở mới lọt lòng mẹ, nó
    buồn bã chán đời, nhiều lần nó có ý định quyên sinh, nhưng nhờ tiếng hót
    tuyệt vời của tôi đã an ủi được nó. Tội nghiệp, hàng ngày tôi phải đem thức
    ăn về và ca hát vỗ về nó. Tất cả đều cảm phục tính rộng rãi và lòng bác ái
    của chim.
    Mãi đến khuya, chim mới trở về, bên tai còn vẳng nghe tiếng vỗ tay vang
    dội và những lời ca ngợi nồng nàn.
    Về đến gốc cây đào, chim thấy rắn nằm ngủ, phơi mình dưới ánh nắng thanh
    dịu mát. Thấy thế, chim không gọi rắn dậy và tự nói, mai mình sẽ trả mắt lại
    cũng không muộn. Chim về ổ định ngủ một giấc thật ngon lành nhưng nằm
    mãi mà giấc ngủ vẫn không đến. Muôn vàn ý nghĩ bao vây tâm trí của chim:
    bây giờ chim đã nổi tiếng nổi danh với đời rồi, nếu chim trả mắt lại, tức là tự
    thú cho mọi loài biết chim chỉ có một mắt, còn con mắt kia là của mượn, thì
    còn gì là tiếng tăm chim đã tạo ra với bao khó nhọc. Hơn nữa, với hai con
    mắt chim nhìn đời thấy rộng rãi, đẹp đẽ hơn khi chỉ có một mắt. Bỏ tất cả
    danh vọng để trở thành tầm thường như trước, chim thấy mình không có đủ
    can đảm. Hay là xin rắn cho mắt luôn, nhưng chim kịp nghĩ là không đời nào
    rắn chịu cho mắt để lại thành mù lòa vĩnh viễn. Nhưng rắn thường ở một chỗ
    mà nếu bò đi cũng không cần thấy đường gì cho lắm. Một ý nghĩ xấu từ từ
    xâm nhập vào đầu óc chim.
    Nếu mình không trả thì rắn cũng không làm sao đòi được, bây giờ rắn mù
    rồi.
    Nghĩ thế nên chim nhất định giựt luôn con mắt của bạn. Ðêm đó, chim lén
    dọn đi ở nơi khác và tìm đủ mọi cách tránh rắn luôn.
    Tội nghiệp, con rắn cứ bòn lần mò, dò dẫm đi tìm chim họa mi để đòi mắt
    lại. Nghe chim họa mi hót ở đâu, rắn cũng cố gắng tìm đến, mặc dù rắn bò đi
    khó khăn và gặp nhiều trở ngại trên bước đường phiêu lưu đi tìm người bạn
    phản phúc, bội ân. Thế mà buồn thay, mỗi khi chim họa mi thoáng thấy rắn
    thì chim vội bay đi, để rắn lại ngơ ngác trong sự mù lòa đáng thương.
    Một đêm, chim họa mi đang ngủ mê trong tổ ấm, bỗng chim giựt mình tỉnh
    giấc vì một tiếng động thật nhỏ. Chim thấy rợn cả người khi nhìn thấy một
    cái đầu rắn mù sờ soạng bò đến. Chim la lên một tiếng kinh hoảng bay tìm
    nơi khác ẩn náu.
  • Từ đó, sự yên tĩnh trong giấc ngủ cũng như sự yên tĩnh trong tâm hồn
    không còn nữa – Con rắn mù cứ không ngớt tìm chim để đòi con mắt đã cho
    mượn với tất cả lòng tin, mà lại bị cướp mất một cách quá tàn nhẫn.
    Chim họa mi không muốn trả mắt nên phải luôn luôn canh chừng. Ban ngày
    thì chim được yên thân, vì rắn biết ánh sáng mặt trời làm chim thấy rõ tất cả,
    nên rắn đợi đêm xuống để tìm cách đến gần chim trong lúc ngủ say, để bất
    ngờ buộc chim phải trả mắt lại cho mình.
    Chim họa mi biết được ý định của rắn, nên nhất định không ngủ những đêm
    trong mùa đẹp trời. Mùa lạnh và mùa mưa thì chim có thể ngủ yên, vì những
    mùa ấy rắn sợ lạnh không dám bò ra ngoài.
    Ðến mùa xuân, chim bay hót suốt đêm, để không buồn ngủ có thể canh
    chừng rắn mù tìm đến.
    Vì thế, những đêm xuân, chúng ta thường nghe tiếng chim họa mi hót vang
    lên ru hồn vào mộng ảo, chúng ta mỉm cười thấy lòng rung động vì tiếng hót
    thanh tao trong suốt, nhưng chúng ta có biết đâu tiếng hót đó ca tụng một
    niềm vui không vững chắc luôn luôn bị đe dọa, một hạnh phúc mong manh
    pha trộn đôi chút hối hận làm ray rứt cả tâm hồn.
    Bảo Liên
    Người nào cầu hạnh phúc cho mình mà lại phá hoại hạnh phúc kẻ khác,
    người ấy sẽ không được hạnh phúc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s