Ðộng mối từ tâm


Ðộng mối từ tâm
Ðây là một dãy núi rừng phía bắc kinh thành ở khoảng giữa hai ngọn núi
cao, núi sà thấp xuống như một lòng chảo. Thung lũng này là đường thường
bay qua của loài chim nhạn di cư.
Những ngày đông giá lạnh đang sắp trở về. Chim nhạn vượt qua
thung lũng của dãy núi cao, từ Bắc bay về Nam, từng đàn từng đàn cất tiếng
kêu vang trời như rủ rê, như hò hẹn. Bầy chim vô tình không để ý rằng đã có
một người đó biết được sinh hoạt thường kỳ trên của chúng. Người đó là tên
bẫy chim của nhà Vua, một ông Vua rất ưa ăn thịt chim nhạn.
Tên bẫy chim đã chuẩn bị một kế hoạch qui mô. Hắn sắp sẵn cung
tên, mang theo một con chim mồi tuyệt khôn. Và tất cả hy vọng của hắn đặt
hết vào một chiếc lưới vừa rộng, vừa dài mà nó sẽ giăng ngang thung lũng
trên con đường thường bay qua của bầy chim nhạn. Lần nầy, không những
một vài con sẽ sa lưới mà có thể hắn sẽ bẫy trọn cả một đàn.
Một buổi sáng kia, tên bẫy chim thức dậy thật sớm. Hắn nghe có
tiếng chim nhạn ríu rít gọi đàn. Như có cái gì báo trước một điềm lạ, hắn
vuốt ve con chim mồi rồi giả tiếng chim khẽ kêu lên vài tiếng.
Khác ngày thường, sáng nay chim mồi buồn bã, ủ rũ, vẫn không đáp
lại hắn. Giữa lúc đó, thì trên không trung có tiếng vỗ cánh rồi một đàn chim
nhạn xếp hàng thứ tự, bay về phương Nam. Chim đầu đàn, lông trắng như
tuyết, duỗi thẳng đôi chân ra sau, lướt tới nhẹ nhàng như tên bắn.
Bỗng chim đầu đàn, buông lên vài tiếng đau thương làm cả đàn kinh
hoảng. Rồi chim lộn lại mấy vòng và bay sà thấp xuống. Chim vừa thấy
dưới thung lũng một con chim nhạn, lông cánh phờ phạc, đôi chân bị trói
vào nhau và đôi mắt u buồn. Chim đầu đàn sà thấp hơn nữa. Chim muốn cứu
lấy bạn mình. Và có ngờ đâu, trong khi đôi mắt chỉ để ý đến con chim mồi
đau thương, chim nhạn đầu đàn sa vào lưới của tên đánh bẫy, đầu chim lọt
trọn vào một mắt lưới, đôi cánh cũng bị kẹt vào trong những dây tơ. Càng
muốn vươn tới, chim càng bị quấn thêm chặt vào, càng muốn thối lui thì các
đường lông bị đẩy ngược xừng lên không tài nào gỡ ra được.
Bầy nhạn trên không quần lại, buông lên những tiếng kêu đau xót
trong lúc tên bẫy chim, từ trong khóm cây, mừng rỡ chạy ra. Hắn đang tóm
lưới lại. Hắn thật hài lòng về các cách đánh bẫy mới lạ của hắn và trong trí
hắn tưởng tượng đến một lồng nhốt đầy chim nhạn để dâng lên cho Vua hắn.
Hắn đang gom thâu gần hết lưới rồi. Chim nhạn đầu đàn sắp phải
nằm gọn trong tay hắn, bị nhốt vào trong lồng để rồi ngày hôm sau biến
thành thức ăn thích thú của Hoàng Thượng. Trong lúc đó, thì trên không
trung, một con nhạn vụt sà thấp xuống, bay quanh chim đầu đàn, kêu lên
những tiếng dài não nuột như là những tiếng khóc than. Người bẫy chim giơ
tay xua đuổi mà chim vẫn không chịu bay đi. Giận dữ, hắn nói:

  • Tao mà có sẵn cung tên đây thì tao cho mầy một phát để mầy cùng chết
    theo bạn mầy. Lời nói hung bạo, những tia lửa căm tức, vẫn không làm cho
    chim nhạn kia sờn lòng. Chim cứ quần đi, quần lại bên chim đầu đàn, có lúc
    như muốn đâm sầm vào trong lưới và hai ba lần suýt bị người bẫy chim nắm
    được.
    Chửi rủa đã chán, tên bẫy chim lụi cụi lần hết tay lưới. Tay hắn đã nắm được
    chim đầu đàn và lần gỡ chim ra. Phải như mọi lần, nó chỉ làm trong nháy
    mắt là xong để rồi giăng lưới lại, chờ bắt thêm con chim khác, nhưng lần này
    hắn không thể nhanh tay được. Hắn thấy bộ lông trắng nõn của chim đầu
    đàn như cò cái gì quý giá vô song, nên nó giữ gìn cẩn thận từng tí. Ðôi mắt
    chim không lộ vẻ gì sợ hãi mà trái lại vẫn nhìn thẳng như an nhiên tự tại.
    Tên bẫy chim cầm chim đầu đàn trong tay, ngồi xuống một phiến đá, bên
    cạnh lồng. Hắn để ý rằng từ nãy đến giờ, chim nhạn kia vẫn theo sát nó,
    quấn quít một bên chim đầu đàn, tiếng kêu khan trông rất thảm thương.
    Bỗng nhiên tên bẫy chim tự nghĩ: “Con chim nhạn đầu đàn đẹp đẽ, khí thế
    oai nghiêm này mới đáng quý làm sao. Nếu đem chim nhổ trụi lông đi, chọc
    tiết để dọn cỗ cho nhà Vua mua lấy cái thú vị ở đầu lưỡi, chất đầy một cái dạ
    dầy thì thật là quá uổng phí. Hay ta phải trả chim lại cho trời đất!”.
    Nhưng liền sau đó, hắn nhớ lại nét mặt giận dữ của Vua, trong những bữa ăn
    thiếu thịt chim nhạn, những lần hắn bị quở mắng và đe dọa bị bãi chức.
    Không thể được! Hắn còn phải nghĩ đến vợ con, gia đình hắn đang sống nhờ
    bổng lộc của Hoàng Thượng. Tên bẫy chim mở nắp lồng và nhốt chim nhạn
    đầu đàn vào. Nhưng nó lại thấy chim ngạn kia sà ngay xuống bên lồng, hai
    chân bám vào hai vành tre. Chim nhạn mắt vẫn không rời chim nhạn đầu
    đàn, mồm cất tiếng kêu thê thảm, máu miệng trào ra, chảy thành hai vạch đỏ
    trên đám đông trắng dưới cổ chim.
    Tên bẫy chim ngừng tay lại, nghẫm nghĩ rằng: “Loài chim muông còn biết
    thương nhau đến đỗi quên thân mạng như thế nầy, ta há nhẫn tâm giết hại
    chúng hay sao?”
    Vừa lúc đó thì chim nhạn đậu ngoài lồng buông tiếng kêu than và se sẽ đập
    cánh để khỏi ngã ngất xuống đất. Tên bẫy chim lòng đã quyết. Hắn đứng dậy
    mở tay vừa thả chim ra. Chim đầu đàn bay thẳng lên cao cùng với chim nhạn
    kia, cất tiếng vui mừng như để cảm ơn rồi nhập vào đàn. Cả đàn chim quấn
    quít lấy nhau, vỗ cánh tưng bừng rồi xếp đặt lại đội ngũ, lướt nhanh về
    phương Nam như một đám mây trắng nõn trên vùng trời xanh.
    Khi thả chim xong người bẫy chim chợt thấy mình đứng trước cảnh tình khó
    xử. Hắn sẽ nói thế nào để nhà Vua khỏi quở trách khi hắn trở về với hai bàn
    tay không? Nếu như nhà Vua cho hắn là một kẻ bất tài rồi nổi giận mà bãi
    chức thì gia đình, vợ con hắn sẽ ra sao? Suy tính hồi lâu, hắn chỉ thấy còn
    cách là trình bày hết sự thật và trông mong nhà Vua sẽ thương tình mà tha
    tội cho hắn.
    Hắn lủi thủi trở về, lòng nặng một nỗi lo âu. May mắn cho hắn, hắn gặp đức
    Vua trong khi Ngài đang dạo chơi ngoài vườn. Vua cho gọi hắn đến, muốn
    xem những chim nhạn mà hắn vừa bẫy được. Lâu nay, Ngài chỉ thấy những
    con chim nhạn quay vàng trên đĩa bàn ăn mà thôi. Nhà Vua nhìn con chim
    nhạn lông trắng tuyết đầu cúi gục buồn thảm, trong chiếc lồng tre nhỏ và hỏi
    tên bẫy chim:
  • Chim nhạn kia có bộ lông trắng đẹp như thế, sao trông buồn thảm vậy!
    Hắn quỳ xuống tâu:
  • Tâu Bệ hạ, đây là con chim nhạn mồi. Lông chim nhạn đều màu trắng như
    tuyết. Thần đã dùng nó để nhử các chim nhạn khác bay sà vào lưới để bắt
    chúng dâng thịt cho Bệ Hạ.
    Nhà Vua nhìn đăm đăm vào bộ lông chim nhạn, vào đôi mắt u buồn của nó.
    Một lát, Ngài quay sang tên bẫy chim.
  • Ta khá khen cách bẫy chim khá sâu hiểm của ngươi. Lấy chim nhạn để giết
    chim nhạn. Vậy thì ngươi đã sắp sẵn để sẽ dâng cho ta một bữa ăn tuyệt vời!
    Tên bẫy chim cúi đầu sát đất và run run hắn cất tiếng thưa:
  • Tâu Bệ Hạ! Hôm nay Thần bẫy được con chim nhạn đầu đàn, lẽ ra phải
    dâng lê cho Bệ Hạ. Nhưng vì con chim nhạn khác đã không sợ chết, lăn xả
    vào chim đầu đàn mà kêu than thảm thiết đến nỗi trào máu miệng ra, suýt
    chết ngất đi. Nghe những tiếng kêu đẫm máu, nhìn thấy cảnh tượng đau
    thương ấy, Thần đã mủi lòng nên đã thả chim ra. Thật là Thần đắc tội với Bệ
    Hạ. Cúi xin Bệ Hạ rộng lòng tha thứ.
    Nhà Vua truyền đỡ tên bẫy chim dậy. Vừa đứng lên, hắn phân vân lo lắng
    không biết nhà Vua sẽ xử trí với hắn như thế nào? Bỗng hắn nghe nhà Vua
    phán:
  • Ngươi đã tự tiện giải quyết, như thế là phạm tội khi quân. Tuy nhiên ngươi
    đã dám trình bày lại sự việc trước mặt ta, nên ta cũng vui lòng tha thứ.
    Và trong khi tên bẫy chim lạy tạ lui ra, Nhà Vua nghĩ rằng:
    “Loài chim thú mà còn biết thương yêu nhau đến quên mạng sống như vậy!
    Ðến cả tên bẫy chim mà còn xúc động để thả chúng ra. Lẽ nào, ta là một vị
    Vua lại không biết trải lòng thương yêu rộng rãi hơn ư!”.
    Nghĩ rồi, Ngài liền phát từ tâm và quay sang các cận thần. Ngài phán:
  • Các khanh! Các khanh có nghe thấy không? Chim nhạn mà biết thương
    yêu nhau đến quên cả thân mạng, đó là một bài học cho chúng ta vậy. Riêng
    ta, ta muốn từ đây không sát hại đến chim nhạn. Ta thề sẽ không ăn thịt chim
    nhạn nữa”.
    Rồi quay phía tên bẫy chim, nhà Vua nói:
  • Ta khá khen cho ngươi đã thả chim nhạn đầu đàn. Và ta còn dặn ngươi
    điều này nữa, hãy từ bỏ phương pháp hiểm độc: Dùng chim nhạn để sát hại
    chim nhạn. Nghĩa là ngươi hãy mở cửa lồng, thả cho chim nhạn mồi trở lại
    tự do. Trở về với đất trời cao rộng.
    Tên bẫy chim làm theo ý Vua. Mọi người cảm thấy lòng thanh thản trong
    khi chim nhạn cất cánh bay vút lên tận mây xanh tiếng kêu vui mừng đưa
    theo gió ngàn lồng lộng.
    Chim nhạn đầu đàn trong câu chuyện trên là tiền nhân của Ðức Phật Thích
    Ca, con chim nhạn đã liều chết để cứu chim đầu đàn đến nỗi đã làm lay
    chuyển cả lòng hung bạo của tên bẫy chim, phát động từ tâm của nhà Vua
    trên đây, chim nhạn ấy là tiền nhân của Ngài A Nan, người Ðệ tử gần gũi và
    tin yêu nhất của Phật.
    Dương Trường Giang
    Bạn bè mấy kẻ đá vàng, hòng khi mưa nắng lỡ làng cậy nhau. Khi vui thì vỗ
    tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s