Chuyện Dũng Mãnh


Chuyện Dũng Mãnh
Phóng hạ đồ đạo
Lập địa thành Phật
Xưa kia có một vị Thiền sư tên là Diệu Pháp ở chùa Dư Sơn, tuổi đã ngoài
bảy mươi. Một hôm, Thiền sư đang ngồi niệm Phật trên bàn thạch, bỗng
thấy một người nhảy xuống suối tắm, cách Thầy độ mười thước. Thầy trừng
mắt nhìn một hồi lâu rồi than rằng:

  • Bản tính chúng sanh chẳng phải là dữ, chỉ vì mê mà đến nỗi gây nên tội ác
    như kia, đời nay mắc lưới pháp luật, đời sau phải đọa vào tam đồ. Biết mấy
    kiếp mới ra khỏi.
    Người đi tắm kia độ ba mươi tuổi, mí to mày rậm, vai rộng lưng dài, nghe
    tiếng được tiếng mất, vội vàng lên bờ mặc áo rồi đến hỏi:
  • Tôi tắm can chi đến Thầy, mà Thầy lại rủa tôi chi chi, những là tam đồ, là
    độc ác?
    Thầy Diệu Pháp đáp:
  • Nam mô A Di Ðà Phật, tôi là người tu hành, lẽ đâu sanh lòng rủa ai. Anh
    đừng ngờ vực mà mang lấy tội. Vì tôi thấy anh tai nạn sắp đến nơi, sẽ bị
    gông cùm khổ sở nên tôi thương xót, thở than một đôi lời, chứ không có gì
    ác cả.
  • Thầy già lẫn quáng mắt, Thầy sao biết được tai nạn của tôi mà nói càn như
    vậy?
  • Anh thực là nóng nảy quá, tôi tu hành đã lâu năm, lẽ đâu phạm giới vọng
    ngữ. Khi vừa thấy anh tôi đã biết nghề anh làm không phải là nghề lương
    thiện. Có nhân duyên thì có quả báo, anh còn mê nên không biết đó thôi.
    Ước chừng trong một tháng nữa, dù anh cao bay xa chạy thế nào cũng mắc
    lưới pháp luật.
    Anh ta giật mình, chắp tai lạy Thầy và nói:
  • Thầy thực là một vị Ðại sư đoán không sai một may, con tự biết lỗi đã
    nhiều, xin Thầy liệu có phương pháp gì cứu con khỏi tai, khỏi nạn.
  • Cứu khổ cứu nạn là bản nguyện của Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát. Nhưng từ
    nay về sau anh phải biết cải hoá tự tâm, thường niệm tên Ngài thì thế nào
    cũng thoát khỏi tai ách.
  • Bạch Thầy, Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát vì sao mà được phép mầu như vầy?
  • Các vị Phật, các vị Bồ Tát cũng một tâm như mình cả, vì có công tu tập
    nên tâm ấy được hoàn toàn tấn hóa, rũ sạch các lối mê lầm và chứng được
    công đức vô lượng vô biên. Người đời cũng một tâm như vậy, nhưng vì
    không chịu tu tập nên bị màng vô minh bao phủ, dễ mắc vào lưới tham sân
    si, phải luân hồi mãi mãi. Cổ nhân có câu “Nhất thất nhân thân, vạn kiếp nan
    phục” nghĩa là một phen mất thân người, muôn kiếp khó được lại. Như thế
    được sanh làm người, nghe được Phật pháp mà không biết tu hành cho giải
    thoát, thì uổng biết chừng nào. Lỡ ra làm điều tội lỗi rồi phải sa đọa vào địa
    ngục, ngạ quỷ, súc sanh thì muôn kiếp gỡ ra không khỏi. Anh nên nghe lời
    tôi, về nhà tự tu tự tỉnh, đừng để đến khi lửa cháy đến mi thì dù có lo cũng
    không kịp nữa.
    Anh nghe rồi, chào Thầy đi về, ra tuồng hối hận, vài bữa sau, khi Thầy
    đương ngồi tọa thiền niệm Phật thấy một người đến trước mặt quỳ lạy ba lạy
    và xin quy y làm đệ tử.
    Thầy hỏi:
  • Anh có phải là người tắm bữa trước không? Anh quê quán ở đâu, suy
    nghiệm thế nào mà nay đến đây xin xuất gia đầu Phật?
  • Nam mô A Di Ðà Phật tên con là Dũng Mãnh, ở làng này vẫn là con nhà
    lương thiện, khi còn nhỏ cũng có theo học chút ít về Nho giáo. Nhưng chẳng
    may cha mẹ mất sớm không ai dạy bảo, rong chơi trong xóm cờ đám bạc
    bày mưu định kế, gian xảo đủ vành, mà gia tư cành ngày càng sa sút. Khi ấy
    các bạn lại rủ rê thêm một nghề ăn trộm nữa. Lòng tham sẵn, biết đâu là phải
    trái miễn được đồng tiền. Ban đầu còn e ngại rụt rè, đến sau tập dữ tánh
    thành, chỉ biết rình ngõ dò đường cho thành thuộc, nghĩ mưu mẹo cho khôn
    ngoan cốt lấy được nhiều tiền là sung sướng, chứ không biết gì nữa hết. Con
    ma tham dục đã dắt lối đưa đường, dù mưa gió lớn cũng ngồi chỗ xó vườn
    không biết chi lạnh lẽo. Một mực trèo tường đào ngạch, cậy đố, khoét vách.
    Vào nơi hổ huyệt mà cũng không biết gì là nguy hiểm, dẫu được của như
    nước mà cũng không giàu có hơn ai.
    Tháng ngày lần lừa, từ khi gặp Thầy về nhà ngồi nghĩ lại những hành động
    ấy mà rùng mình rởn ốc.
    Ôi! Vì tôi mà bao nhiêu người tan nát cửa nhà, vì tôi mà bao người đau lòng
    xót ruột, càng suy nghĩ càng thương, thương đến nỗi ước chừng các của lấy
    được giá có còn cũng đem trả lại.
    Ngờ đâu ngẩn ngơ đôi ba ngày mà xem trong lưng gạo không tiền hết, con
    ma ích kỷ thúc dục bên tai tôi, cái đói đã tới kề bên tai. Thôi, xếp đạo đức
    lại, mà đi kiếm gạo.
    Bấy lâu rình nhà bà Quản Oai một nhà giàu có, đường xá thông làu cả rồi,
    hôm nay lại mưa to gió lớn, trời tối như mực, cũng nên qua nhà ấy mà kiếm
    món tiền tiêu, thói cũ lại tuôn ra như nước.
    Tôi bất giác vai mang đồ nghề bước ra, đi thẳng đến nhà bà Quản Oai, bấy
    giờ chĩ có một mẹ một con ở nhà nên tôi lách dậu, thuốc chó rồi thì chắc có
    lẽ đêm ấy cũng được món tiền kha khá. Tôi lần bước đến gần, nhòm vào cửa
    thấy một người con gái trẻ đương ngồi tựa án, chong ngọn đèn khuya, đầu
    bù tóc rối ra dáng âu sầu khổ não.
    Tôi đứng nép bên chái nhà chờ cho cô ta đi ngủ, ngờ đâu từ canh một tới
    canh tư mà thỉnh thoảng vẫn nghe có tiếng đi ra đi vào, tâm sự tôi đêm hôm
    ấy bối rối tợ tơ vò.
    Khi nhớ đến lời Thầy dạy thì muốn quay trở về mà cứ hễ cất bước đi thì con
    ma tham dục kéo dắt trở lại, không sao về được. Ðêm khuya thanh vắng,
    nghe trong mình mỏi mệt nhường nào thì lòng tham lại thôi thúc lên chừng
    ấy. Khi sắp đến canh tư trong lòng tôi chỉ còn là một thằng ăn trộm hung
    dữ mà thôi, chứ không nhớ lời Thầy dạy bảo nữa, rồi lại nhòm lối cữa sau
    một lần nữa cũng vẫn thấy cô ta còn thức. Khi bấy giờ giận tức nổi lên, tôi
    rút giao phá cửa quyết vào giết đi cho đáng kiếp. Giận thực sao mà giận.
    Ðến bây giờ tôi nghĩ lại thật là vô lý quá, nhưng khi đó lòng tham đã nổi lên
    còn biết chi là phải trái. Của người ta để trong rương đã nghĩ như của mình,
    thì người thức không cho mình lấy tức là người giữ, phản đối với mình, vì
    vậy mà mình giận, mình quyết giết người ta cho bằng được.
    Ôi! Cái năng lực của con ma tham dục nghĩ mà ghê ma sợ. Một người đã
    được nghe lời phải biết hối hận như tôi mà còn tối tăm mù mịt, làm càn làm
    dở, huống chi ai ai. Thật đáng thương cho người còn mắc trong vòng tham
    dục.
    Tôi vừa phá cửa vào thì người con gái ấy đứng dậy một cách tỉnh táo, bảo tôi
    rằng :
  • Chú ơi! Chú cứu mẹ tôi với, mẹ tôi đau mệt, Thầy thuốc chạy cả chỉ còn
    một chút hơi thở thoi thóp mà thôi. Anh tôi đi xa, tin không về kịp, không
    biết làm sao bây giờ. Chú có phương chi cứu mẹ tôi thì dù bổ đầu lấy não,
    mổ bụng lấy gan tôi thì tôi cũng đành lòng chết thay cho mẹ tôi. Xin chú làm
    ơn cứu mẹ tôi với.
    Lúc ấy kỳ thực cô ấy chỉ biết có mẹ đau mệt, gặp ai thì xin cứu mạng chứ
    không còn biết chi nữa cả. Tôi thấy lòng cô ấy chí hiếu như vậy cũng cảm
    động sa nước mắt. Sực nhớ lời Thầy dặn, tôi liền khuyên cô ta đặt bàn thờ
    giữa sân mà niệm danh hiệu Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát , cầu Ngài linh ứng
    cứu cho bà mẹ cô ấy sống lại.
    Cô ta nghe lời mừng rỡ khôn xiết, đặt hương án ngoài sân, khấn quỳ niệm
    Phật, lại nhờ tôi ngồi bên trong giúp bà mẹ cô ta.
    Tôi nghĩ cũng ngán thiệt, ai ngờ trong đời lại có người lạ như thế, ăn trộm
    đã phá cửa vào nhà, không kêu la cứu thì thôi , lại trao nhà cửa tài sản cho
    người ăn trộm nữa.
    Cô ấy quỳ niệm Phật ngoài sân, đêm hôm tối tăm lại thêm mưa gió lạnh lẽo
    mà không hề lay động, thực là chí thành chí kính.
    Khi ấy giá tôi muốn lấy của, dù vơ nhặt cả tài sản cũng không ai biết, nhưng
    tôi thấy người con gái hiếu hạnh như vậy, nghĩ đến phận mình làm trai càng
    thêm tủi hổ, lòng tham của tôi đã tiêu tan hết, tôi chỉ còn nghĩ thân người
    cũng như thân mình, lo trông nom bà mẹ cô ta chứ không còn nghĩ đến tiền
    bạc nữa.
    Tôi sực nhớ tới Thầy là một vị Cao Tăng Ðạo Ðức mới thấy tôi mà đã biết
    đầu đuôi gốc ngọn, chắc ai cầu khẩn chuyện chi Thầy cũng hiểu rõ nên tôi cả
    đêm cầu Thầy cứu mạng cho bà Quản Oai kẻo tội nghiệp quá.
    Quả nhiên đến khi gần sáng có một vị Ðạo nhân trong chùa ra đưa cho cô
    con gái quỳ ngoài sân một chén thuốc. Thuốc có linh nghiệm hết sức, vừa đổ
    vào miệng là bà Quản Oai đã hắt hơi thở một tiếng mạnh, chân tay nóng lên
    rồi mở mắt ra hồi lâu một cách tỉnh táo. Bà bảo người con gái: “Con ơi! Ngờ
    đâu mẹ còn sống được trông thấy mặt con “.
    Bà lại chỉ tôi mà hỏi: “Có phải nhờ chú này mà mẹ sống lại chăng?”. Cô gái
    thưa: “Phải”. Bà bảo con gái lạy tạ ơn rồi nói: “Mẹ trông chú này cũng thiếu
    túng lắm, con hãy vào trong nhà lấy một món tiền khát lớn đưa cho chú về
    tiêu dùng. Người sống hơn đống vàng, con đừng suy ít tính nhiều mà mang
    lấy tội. Chú túng cũng như mình túng, con lấy mau mang ra đây để chú còn
    về nghỉ kẻo chú thức khuya mỏi mệt”.
    Tôi liền đáp:
  • Chút công nhỏ mọn đâu dám kể ơn, bà sống lại đây là nhờ lòng hiếu hạnh
    của cô em chí thành cầu nguyện cảm động đến chư Phật. Tôi không giấu chi
    bà, tôi chính là một thằng ăn trộm, khi tôi phá cửa vào nhà thấy cô em chí
    hiếu, cảm phục bội phần nên không nỡ hạ thủ. Một đêm tôi đã giác ngộ
    được rồi, muôn sự lỗi lầm từ trước xin sám hối, từ nay nhất định cắt tóc đi
    tu, của cải thế gian tôi không cần dùng làm chi nữa đâu mà bà phải đền ơn
    đáp nghĩa.
    Thưa Thầy, sau khi từ giã hai mẹ con bà Quản Oai, tôi đi một mạch đến đây
    để bạch Thầy xin xuất gia cầu Phật. Tôi xét ăn năn hết sức, người ta cũng
    một tâm mà sao lại hiếu hạnh khiêm cung, mình cũng một tâm mà sao lại
    gian tham độc ác. Nói rộng ra, Phật cũng một tâm mà sao lại từ bi, hỉ xả, nhu
    hòa, nhẫn nhục, công đức vô lượng vô biên, tôi cũng một tâm mà sao lại
    tham sân si hiểm độc, ích kỷ hại người, tội ác vô cùng tận. Như vậy nghĩ mà
    ghê gớm cho tâm mình, muốn bỏ cái tâm ấy đi, rồi tu theo cái tâm tốt lành
    như của chư Phật.
    Thưa Thầy, tôi đã trình bày đầu đuôi gốc ngọn, muôn sự về trước đều sám
    hối cả, xin Thầy tin lòng mà thu nhận làm đồ đệ, tôi nguyện một lòng xin
    theo lời Thầy dạy bảo dù muôn thác cũng không chối từ.
    Ðại sư làm thinh hồi lâu rồi nhẹ nhàng bảo:
  • Tập quán anh đã nhiều kiếp nhiều đời, phép giới luật nhà Phật e về sau anh
    chịu không nổi, nhưng anh đã nguyện thì hễ tôi bảo chi dù muôn thác cũng
    không nan từ. Vậy tôi thử bảo anh một việc:
    “Kìa, cây đại thọ trước của chùa, anh hãy trèo lên chót cây rồi nhảy xuống
    đất. Làm như vậy tôi mới tin bụng anh và mới truyền phép cho anh tu tập”.
  • Con xin vâng lời Thầy dạy.
    Cây đại thọ cao ước chừng ba mươi thước Dũng Mãnh trèo tới ngọn liền
    nhắm mắt, miệng niệm Nam Mô A Di Ðà Phật rồi nhảy xuống, khi ấy nghe
    trong mình nhẹ nhàng như bấc, hình như có ai bồng đỡ. Khi hai chân chấm
    đất, Dũng Mãnh mở mắt ra đã thấy Thầy đứng trước mặt. Dũng Mãnh sụp
    xuống lạy, Ðại sư liền đỡ dậy và khen:
  • Lòng anh đã quyết định như vậy, lo chi không thành chánh quả.
    Sau đó thầy liền làm lễ thế phát, truyền giới, giảng lý duy tâm và dạy Dũng
    Mãnh ngồi kiết già niệm Phật theo phép Nhất Hạnh tam muội.
    Dũng Mãnh nhờ túc căn đã sẵn, giảng đâu hiểu đó, vừa thọ pháp xong liền tạ
    ơn Thầy và thưa:
  • Con nhiều kiếp nhiều đời, say mê trong bể khổ, nay nhờ Thầy chỉ bảo đã
    biết đường tu tập. Nhưng con trộm nghĩ con còn phải mang lốt Dũng Mãnh
    này thì dù có cao đàm điệu luận đến đâu cũng khó lòng phát khởi tín tâm
    cho thế gian được. Vậy con xin phép Thầy tọa thiền niệm Phật dưới gốc cây
    này chờ đến khi nghiệp chướng tiêu diệt, thực tướng hiện tiền, bỏ thân này
    mà vãng sanh tịnh độ, về sau may ra mừng Phật thọ ký, con cũng nguyện
    phân thân trở lại xứ này để cùng Thầy hoằng tuyên Phật pháp.
    Ðại sư nhủ:
  • Nhất cú Di Ðà vô biệt niệm, bất lao đàn chỉ đáo Tây phương, con hãy cố
    gắng trì niệm, tinh tiến tu hành, thì có lo chi không chứng được quả vãng
    sanh Cực lạc.
    Từ đấy, mỗi ngày Ðại sư thường ra khỏi cảnh giới Dũng Mãnh và chỉ đường
    tu tập trong bảy ngày đêm Dũng Mãnh ngồi kiết già nhập định, đến ngày
    chót phá màn vô minh thấy được chơn như bản tánh, Dũng Mãnh xét mình
    sắp về cõi Tịnh độ, nên đến đảnh lễ Tôn sư, từ giã Ðạo hữu.
    Trưa hôm sau cả Tăng, Ni, Ðạo hữu trong chùa đều đến hộ niệm, bổn đạo xa
    gần nghe tin đến xem đông vô kể.
    Thầy Dũng Mãnh ngồi kiết già, hai tay chắp rồi niệm bài kệ rằng:
    “Biến quan pháp giới,
    Bản vô nhất vật.
    Phóng hạ đồ đao,
    Lập địa thành Phật”.
    Ðọc bài kệ rồi, trời đã đúng ngọ Thầy Dũng Mãnh nhập tịch. Mùi hương bát
    ngát, hào quang sáng ngời, Tăng, Ni, Ðạo chúng lại sờ mình Thầy Dũng
    Mãnh thấy đã viên tịch.
    Nhìn cây đại thọ trước cửa chùa, cành lá đều ửng sắc vàng, các thứ chim tụ
    về kêu nhịp nhàng như là niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng.
    Hơn ba ngày bầy chim mới giải tán…
    Trích Khóa Niệm Tuy Thân
    Một lòng kính lạy Phật đà,
    Ngàn đời con nguyện ở nhà Như Lai.
    Con hằng mặc áo Như Lai,
    Con ngồi pháp tọa Như Lai muôn đời.
    —o0o—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s