Bớ người ta! Ăn cướp!


Bớ người ta! Ăn cướp!
Thuở xưa, lúc Ðức Xá Lợi xuất gia, Ngài còn một người em trai và một
người em gái. Mẹ ngài là người tà kiến, không tin theo Phật giáo, nên Ngài
có căn dặn Chư Tăng, khi nào em trai Ngài có xin xuất gia thì cứ tự tiện
cho, không cần chờ sự ưng thuận của mẹ Ngài.
Bà mẹ thấy con trai lớn của bà là Ngài Xá Lợi Phất xuất gia, bà sợ
con trai út cũng xuất gia theo anh nên bà lo đi cưới vợ cho con. Ngày làm lễ
rước dâu, theo phong tục thời ấy thì phải chọn một người rất già mà còn đủ
vợ chồng đến xối nước trên tay cô dâu và chú rể.
Trong khi ấy chọn được bà ngoại của cô dâu là người có đủ điều
kiện. Khi làm lễ bà ngoại vợ lại nắm tay đôi tân nhân rồi xối nước và nói
rằng: “Bà cầu chúc cho hai con được ăn ở với nhau cho đến đầu bạc răng
long như bà vậy”.
Em của Ngài Xá Lợi Phất nhìn vợ thật là đẹp, nhưng khi day qua
nhìn bà ngoại già nua, miệng thì móm mém, da nhăn tóc bạc, thật là xấu xí.
Chàng ta mới có cảm tưởng rằng: “Bà ngoại vợ ta trước kia chắc cũng đẹp
lắm mà hôm nay cái đẹp ấy không còn, thì sau này vợ ta cũng phải chịu cái
cảnh già nua chi phối, vậy thì sắc đẹp đâu có tồn tại mãi được.
Trên đời không có gì trường tồn bền vững. Khi mà sắc đẹp của vợ ta
phai lạt với thời gian, thì còn thú vị gì nữa. Thảo nào mà anh cả ta lại không
đi tìm đường giải thoát!”.
Suy sét đến đó, chàng phát tâm chán nản mùi giàu sang, vợ đẹp, ý
chàng muốn xuất gia theo gương của anh, chàng mới nghĩ ra một kế, khi
rước dâu theo đường chàng làm bộ đau bụng cứ đòi xuống đi sông mãi.
Nhiều lần như vậy, bà mẹ tưởng con mình bị bệnh kiết nên không để
ý, để cho chàng tự do và cho xe rước dâu về trước, để chàng đi sau. Dịp may
đã đến, chàng bèn đi thẳng vào Chùa ở gần đấy, xin Chư Tăng cho phép xuất
gia.
Chư Tăng nói;

  • Nhà ngươi đã được sự ưng thuận của cha mẹ chưa?
  • Bạch chư Ðại Ðức, chưa!
    Chư Tăng không dám cho xuất gia, vì theo luật Ðức Thế Tôn cấm
    không cho người xuất gia trong khi cha mẹ không cho phép.
    Khi hết sức yêu cầu Chư Tăng mà quý Ngài không bằng lòng cho
    xuất gia, chàng mới la lên rằng: “Bớ người ta! Ăn cướp nó cướp của tôi đây
    này!”.
    Chư Tăng lấy làm lạ mới hỏi:
  • Gã kia! Ngươi đã điên rồi chăng? tại sao ở giữa chúng Tăng mà
    ngươi lại la lên như thế? Ai cướp của nhà ngươi?
    Chàng đáp:
  • Bạch Chư Tăng! Ðệ tử là em của Ngài Xá Lợi Phất. Chư Tăng mới
    sực nhớ đến lời dặn của Ngài Xá Lợi Phất, nên cho em Ngài xuất gia…
    Thông Kham
    Trí tuệ là gốc của muôn hạnh loài.
    Ngu si là nguồn tội lỗi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s