Hy sinh


Hy sinh

Ngày xưa, có một ngưòi lái buôn nhân đức và hiền hậu, một ngày
kia, chàng cùng năm người khách khác vượt trùng dương chèo thuyền qua
xứ lạ để mua các thực phẩm và châu báu. Mua xong, mọi người đều vui vẻ
dong buồm trở về xứ.
Khi ra đi thì trời quang mây tạnh, gió thuận buồm xuôi, nhưng khi
thuyền ra khơi, thì thời tiết bỗng thay đổi, gió xoay chiều, từng đám mây đen
ùn ùn kéo đến dần dần lan tỏa khắp cả bầu trời. Những lằn chớp rạch từng
luồng sóng quằn quèo giữa vùng trời mây gió. Tiếng sấm vang dậy, mưa ào
ào đổ xuống. Gió mỗi phút mỗi mạnh, sóng mỗi lúc mỗi to, tiếng gầm thét
dữ dội và nhào lộn như điên cuồng. Chiếc thuyền nhỏ, lên xuống theo với
đợt sóng nổi chìm. Ðược một lúc thì lái gãy, buồm đứt, chiếc thuyền lảo đảo
quay tít mấy vòng như chiếc lá vàng, giữa cơn gió lốc, bỗng bị úp lại và
chìm hẳn.
Cuống quít hãi hùng và lo sợ, những người trong thuyền đều bị sóng
cuốn ra giữa bể. Trong khi ấy người lái buôn bám vào được cột buồm, còn
năm người bạn đồng hành không bám vào đâu được cả và sắp bị chìm sâu
vào đáy bể. Họ kêu cầu rên la rất thảm thiết. Ai đã từng chứng kiến tiếng
khóc não lòng của một kẻ sắp lìa trần mà không động lòng đau xót? Cũng
chính vì tiếng khóc ấy, đã khơi dậy ở lòng người thương gia một tình thương
vô hạn, một sự hy sinh cao cả mà trừ phi những bậc Thánh nhân thì ít người
làm được.
Chàng ta quay mũi cột buồm lại, rồi bơi đến vớt từng người một, khi
cả năm người bạn đều níu vào cột buồm chàng mới hơi yên lòng, nhưng vì
cột buồm nhỏ, không thể chịu đựng được sức nặng của sáu người. Kể cả
người lái buôn kia nữa, nên bị chìm dần xuống nước. Người lái buôn tự
nghĩ: Nếu ta ham sống cứ níu vào cột buồm này, thì không những một mình
ta chết mà năm người kia cũng không tài nào thoát khỏi. Nếu ta dùng sức
mạnh mà gạt bớt một người ra khỏi cột buồm thì có lẽ cứu được thân ta và
bốn người kia nữa. Nhưng việc ác đức ấy ta không nỡ và không thể làm. Chi
bằng ta hy sinh ta để cứu những người khốn nạn ấy.
Nghĩ như thế nên người lái buôn thả cột buồm và bị sóng đánh chìm
nghỉm. Cột buồm bấy giờ được nhẹ bớt, từ từ nổi lên lại. Năm người kia nhờ
thế mà được an toàn, trở về quê hương sum họp với gia đình họ.
Người lái buôn nhân đức và hiền hậu ấy là tiền thân của Ðức Phật
Thích Ca Mâu Ni.
Thiện Châu
Cứu một người bị nạn hơn bố thí tất cả.
Các sao tuy có sáng, chẳng bằng sức sáng của mặt trăng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s