Vàng ngọc phải chăng là hạnh phúc



Thời Phật tại thế, có một vị Quốc vương tên là Ða Vị Tả kính thờ cả 69 dòng
ngoại đạo. Bỗng một ngày vua phát thiện tâm muốn bố thí rất nhiều, bao
nhiêu của báu chất đấy như núi, rao rằng hễ ai đến xin đều cho bốc đi một
nắm.
Vì số người đến xin đã dài ngày mà núi báu vẫn chưa suy suyển.
Ðức Phật biết Quốc vương có nhiều phước duyên về trước có thể hóa độ,
liền hóa làm một vị Phạm Chí đến thăm. Vua rất mừng rỡ, làm lễ xong hỏi
rằng:

  • Ngài muốn cần dùng gì xin cho tôi biết? Tôi vui lòng cúng dường.
    Vị Phạm Chí đáp:
  • Tôi từ xa đến đây, cốt xin nhà vua ngọc báu để đổi lấy vật liệu làm nhà ở.
    Vua đáp:
  • Tôi rất vui lòng xin Ngài bốc lấy một nắm.
    Vị Phạm Chí bốc một nắm, đi bảy bước, trở lại trả chỗ cũ.
    Vua hỏi:
  • Cớ sao Ngài không lấy?
  • Với số báu ấy thật đủ làm nhà, nhưng khốn cho tôi về sau còn phải cưới vợ
    nữa, thì không đủ dùng, nên tôi không lấy.
  • Thôi, Ngài lấy thêm ba nắm.
    Vị Phạm Chí bốc ba nắm, đi bảy bước trở lại trả chỗ cũ.
  • Sao Ngài lại thế?
  • Với số báu vật ấy thật đủ cả cưới vợ, nhưng lấy gì sắm ruộng đất, đầy tớ,
    trâu ngựa, tôi tính không đủ, nên thôi là hơn.
  • Thôi, Ngài lấy thêm bảy nắm.
    Vị Phạm Chí lấy xong, đi bảy bước lại trở lại trả chỗ cũ.
  • Cớ gì Ngài vẫn chưa vừa ý?
    Nếu tôi có con cái phải lo cưới gả, sắm sửa, lại còn việc nhà đám kỵ, giao
    tiếp thân bằng, tôi tính vẫn cứ thiếu, nên không lấy.
  • Tôi vui lòng cúng tất cả, Ngài lấy về dùng cho đủ!
    Vị Phạm Chí bước lên núi báu rồi trở xuống không nhận.
    Nhà vua rất quái lạ thưa rằng:
  • Ý Ngài thế nào, tôi thật không hiểu.
  • Bản ý tôi đến xin Ngài để mưu cầu sự sống. Xong tôi xét lại mạng con
    ngưòi sống chẳng bao lâu, muôn vật cũng không thường sáng còn tối mất,
    khó giữ lâu bền.
    Dầu tôi được cả núi báu, vị tất đã lợi ích hoàn toàn cho bản thân. Lo toan
    tham muốn bao nhiêu, luống công nhọc nhằn bấy nhiêu, chẳng bằng dứt bỏ
    dục vọng, cầu đạo giải thoát, rèn luyện các đức tính tốt cho bản thân, cho gia
    đình, cho xã hội, đều hướng về mục đích từ bi, trí tuệ là hơn, nên tôi không
    lấy.
    Khi đó nhà vua tỉnh ngộ, tâm ý sáng suốt cầu được nghe pháp.
    Vị Phạm Chí liền nói bài kệ rằng:
    Tuy được núi vàng báu
    Chất cao đến trời xanh.
    Thế gian nhiều như thế
    Chẳng bằng thấy nguồn đạo.
    Ðời không lành tưởng lành,
    Ưa mà thấy như ghét
    Lấy khổ dùng làm vui,
    Cuồng phi bị tai hại.
    Nói bài kệ xong, Ngài đã hiện Phật thân phóng hào quang sáng rực rỡ, vua
    và quần thần vui mừng hớn hở xin thọ ngũ giới, chứng quả Tu Ðà Hoàn.
    Viên Minh
    “Ðời người ngắn ngủi lắm, thoáng qua lẹ làng như bóng chớp. Không ai
    sống mãi mà khỏi chết, thì con người có trường thọ được đâu. Vậy nên ta
    diệt lòng tham lam và bố thí cho kẻ nghèo. Sự giàu sang phong phú không
    phải thuộc về ta mãi mà thường thường vì nó mà ta lụy thân.”
    —o0o—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s