Của tuy đất cát lòng con kính thành


Hôm ấy nghỉ học, sáu đứa bé cả trai lẫn gái thân hình cũng như trạc tuổi xấp
xỉ ngang nhau, chúng rủ nhau lại trong chiếc sân rộng mát trước nhà em Lệ
Xa, con của ông bà Ðăng Quang, một gia đinh lễ giáo rất sùng thượng để
chơi trò chơi mà mấy hôm nay chúng không chơi được vì mưa lạnh. Không
biết trò chơi này ai bày ra và đâu truyền đến mà đứa bé Ấn Ðộ nào cũng biết
và rất thích chơi, nhất là những lúc có mặt độ năm bảy đứa.
Sau phút họp mặt chúng liền phân phối công việc để sắm sửa cuộc chơi.
Mấy em gái thì đi chợ và nấu cơm, mấy em trai xây nhà và chưng dọn.
Nguyên liệu làm nhà là những viên gạch bé, những tấm ván thừa. Nhà thì có
nhà song không ở và làm gì trong nhà được cả. Bông hoa, đồ dùng đều phải
chưng dọn bên ngoài. Chợ chúng là hàng rào râm bụt, hoa đỏ lá xanh là
những thức ăn ngon lành dể mua. Gạo thì có sẵn bên hè nhà chỉ còn xúc nấu:
Ấy là cát. Tuy nhiên, Li Tơ em bé gái phụ trách nấu cơm vẫn giả bộ bem
hem, buốc huốc chum hum thổi phò qua những khe củi không bao giờ cháy
vì tươi xanh và không có lửa, thức ăn thì không cần nấu, sau khi mua về
chúng ngắt vụn và cứa nhỏ vào bát đĩa là xong, nói bát đĩa cho oai chứ toàn
là những miếng mảnh sành, nắp hộp và khu chén. Còn đũa thì rất sẵn ở bờ
đậu chúng tự bẻ lấy.
Hí hoáy, chạy ngược chạy xuôi la thúc hối trong chốc lát thì tất cả đâu vào
đấy: Thức ăn đều được sắp lên bàn, ố thật là giản dị chỉ là cái đòn, có nải
chuối tráng miệng, không biết chúng tạo đâu ra hay lượm trong thùng rác
của chị bếp.
Bày biện xong xuôi, chúng mời nhau lại để khai mạc buổi tiệc. Ðang xúm
vít vây quanh chiếc bàn thấp lè tè thì bỗng nhiên đôi mắt tròn xoe của Lệ Xa
hướng về những người đức hạnh trong những bộ áo cà sa vàng nghiêm trang
vượt qua hàng cây trước bờ rào, rồi tất cả lũ trẻ quay mặt nhìn theo… Bữa
tiệc chưa bắt đầu nhưng đã bị gián đoạn vì đoàn người kia khoan thai, im
lặng bước vào cổng. Lệ Xa liền rời khỏi bàn ăn chạy ngay đến trước Ðức
Phật chắp tay vái chào và kính thưa:

  • Thưa Ngài, thầy mẹ con hôm nay có việc phải qua làng bên cạnh.
  • Tốt lắm! Thôi con trở vào chơi với bạn, Ðức Phật bảo Lệ Xa.
    Ngần ngừ không lui bước, Lệ Xa tỏ vẻ vì không có gì để cúng dường, mọi
    hôm, vào giờ này khi Phật và Chư Tăng đi ngang là cha mẹ Lệ Xa thường
    hay dâng cúng vật thực.
    Ðoán biết em bé Lệ Xa muốn thưa thỉnh điều chi nên Ngài chưa đi vội.
    Bỗng Lệ Xa nhanh nhẩu về phía bạn nhanh tay bưng ngay bát cơm to nhất
    trên bàn đem dâng cúng Phật với đôi tay tín thành kính cẩn.
    Các đệ tử đứng sau đều lấy làm lạ, xầm xì và hỏi nhau về thứ lễ vật lạ kỳ mà
    em bé đang dâng cúng. Chính lũ trẻ, bạn của Lệ Xa cũng không hiểu Lệ Xa
    đang làm gì và rất lo ngại cho nó…
    Ðỡ lấy bát, Ðức Phật nói với giọng trong thanh, hiền dịu: “Của tuy đất cát,
    lòng con kính thành. Như Lai nhận cho con”.
    Ðoạn Ngài trao bát cơm ấy cho Tôn giả A Nan, dặn đem về vãi lên nền nhà
    Ngài ở. Nhìn khắp các đệ tử, Ngài dạy thêm:
  • Em bé này có tâm hoan hỷ cúng dường, nhờ công đức ấy một trăm năm sau
    sau khi Như Lai nhập diệt, em bé sẽ làm vị Quốc Vương tên là A Dục. Vị
    lãnh tụ này sẽ là một người hộ pháp đắc lực, rất tôn sùng Tam bảo, biết phân
    chia Xá Lợi, xây tám vạn bốn ngàn ngôi tháp để tôn thờ, biết đem Chánh
    Pháp áp dụng trong công việc trị dân, giúp nước, tiếng tăm lừng lẫy…
    Tôn giả A Nan lại ngạc nhiên hơn nữa liền bạch Phật:
  • Bạch Thế Tôn em bé này chỉ cúng dường chút ít đất cát mà sao lại được
    phước báu nhiều như thế, nhất là được nhân duyên xây tám vạn bốn ngàn
    ngôi tháp để cúng dường Xá Lợi?
    Ðức Phật ôn tồn giải đáp:
  • Này A Nan và tất cả đại chúng. Không phải chỉ trong kiếp này mà ở một
    tiền kiếp xa xưa em bé đã là một vị Quốc Vương tên Ba Tắc Bỳ luôn luôn
    được cúng dường Ðức Phật Phất Sa, và nghĩ đến nhân dân chưa có dịp được
    chiêm ngưỡng đức tướng trang nghiêm của Ðấng Giác ngộ, người đã mời rất
    nhiều họa sĩ vẽ tám vạn bốn ngàn bức tượng để lưu truyền khắp mọi nơi.
    Nhờ công đức ấy cộng thêm việc đang làm trong hiện tại mà sau này em bé
    sẽ được vô lượng phước báu và nhất là đước có nhân duyên xây tám vạn bốn
    ngàn ngôi tháp để tôn thờ Xá Lợi.
    Nghe đến đây Tôn giả A Nan và toàn thể đại chúng mới hết nghi ngờ.
    Riêng về Lệ Xa thì em sung sướng và thỏa mãn vô hạn vì đã được Ðức Phật
    tiếp nhận lễ vật và tự tay em làm ra dâng cúng.
    Lũ trẻ nãy giờ đứng xa nhìn lại, bây giờ sau khi nghe, thấy và nhận biết lòng
    thương bao la rộng rãi của Ðức Phật chúng rủ nhau đi gần lại và vây quanh
    Ngài.
    Giờ đã gần hết, Ðức Phật và các đệ tử phải tiếp tục đi hóa trai. Trước khi ra
    đi, một lần nữa Ngài rờ đầu và chú nguyện cho Lệ Xa thường được sức
    khoẻ, học tập tiến bộ và Ngài dặn thêm lũ trẻ:
  • Các con chơi với nhau cho hòa thuận, vui vẻ nhé!
    Ðoàn người thanh tịnh khuất lần trong ngả xóm, nhưng lũ trẻ mải nhìn theo
    không chớp mắt.
    Ðại Chí
    “Tam Bảo là ruộng phước phì nhiêu cho chúng sanh gieo giống.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s