Tai hại của tham ái


Tai hại của tham ái
Ngày xưa, có một chàng thanh niên phạm tội loạn luân với chị dâu của
mình, và mối tình thầm lén này, đã khiến họ yêu nhau tha thiết, mặc dù đó là
một tình yêu đầy tội lỗi. Người chị dâu lang chạ đã nhiều lần xúi em chồng
giết chồng đi, để hai người tự do hưởng hạnh phúc bên nhau.
Thoạt nhiên người em không mù quáng nghe lời xúi dục thâm độc ấy, nhưng
người chị dâu không nản lòng, cứ khuyến khích mãi, và cuối cùng người em
đáng thương hại kia đã giết anh mình.
Vì tình thương vợ còn quá nặng, nên sau khi chết, người chồng đáng thương
ấy lại đầu thai làm con thằn lằn ở trong nhà, và con thằn lằn này thường khi
buông tay cho mình rớt xuống ngay mình người vợ.
Người đàn bà tội ác này biết con thằn lằn là chồng mình đầu thai, nên chỉ hai
ba lần sau là thằn lằn bị giết chết.
Sau khi chết, con thằn lằn vẫn còn thương vợ, nên đầu thai làm con chó
trong nhà. Lúc khôn lớn hễ mỗi khi người đàn bà ngoại tình đê tiện ấy đi
đâu, thì chó ta chạy theo một bên như bóng theo hình. Bị các thanh niên
trong xóm chọc ghẹo nhiều lần, họ kêu là cô thợ săn… Lòng tự ái bị tổn
thương, cô ta lại giết con chó.
Nợ tình chưa dứt nên chó ta chuyển kiếp làm con bò đực trong nhà vợ. Lớn
lên bò ta cứ đi theo một bên người đàn bà thâm độc ấy mãi. Lần này cũng bị
các cậu trai chọc ghẹo họ kêu cô là cô chăn bò. Chịu đựng không nổi với lời
bỡn cợt, có tính cách phỉ nhổ ấy, cô ta lần thứ ba giết chồng đang sống kiếp
mang lông đội sừng.
Màn tình chót sắp hạ, mặc dù vợ giết ba phen, nhưng tình thương vợ vẫn còn
vương vấn, nên sau khi bị giết, bò ta bèn đầu thai vào thai bào của người vợ.
Nghĩa là hết làm chồng trở lại làm con.
Sau khi sanh ra, đứa nhỏ nhớ được kiếp trước của mình biết rằng: Chính tay
người mẹ này đã giết mình trong bốn kiếp qua, từ khi mình còn là chồng
nàng.
Quá đau khổ, đứa nhỏ bắt đầu làm khó mẹ nó, nhất định không cho người
mẹ đụng đến mình nó. Mỗi khi người mẹ ẵm bồng, thì nó la khóc giẫy giụa
như mình sắp chết.
Thế là chỉ có ông nội và bà bội cực khổ nuôi nấng đứa bé.
Khi đứa nhỏ biết ăn biết nói, một hôm ông nội hỏi cháu:
“Tại sao cháu không cho mẹ cháu động tới mình”. Ðược dịp đứa bé thuật lại
hết đầu đuôi và kết luận: “Nó đâu phải là má của con, nó là người thù của
con đấy nội”.
Nghe qua câu chuyện tình đẫm máu, và thấy rõ lòng dạ người đời, ông nội
bèn ôm cháu vào lòng và nói: “Thôi! Cháu đừng buồn nữa, ông cháu mình
sẽ đem nhau đi tu”. Mủi lòng ông cháu ôm nhau khóc. Ông nội thì khóc cho
mối tình ngang trái của cháu, mà mới hôm nào là đứa con trai của mình. Còn
đứa cháu cũng khóc, nó khóc cho ông nội mà trước đây là cha của mình phải
cực khổ vì mình, khóc cho số kiếp của mình sao chóng thay đổi.
Và mấy ngày sau, trong một ngôi chùa người ta thấy một vị Tăng già và một
em bé sống an lành dưới bóng Phật đài. Họ trầm ngâm trong vẻ mặt thảm
buồn, và dường như họ cố gắng lắm. Phải! Họ cố gắng để quên đi mối tình
sa đọa, mà trong đó họ chính là những nạn nhân đáng thương nhất…
Thông Kham
“Lòng tham ái không nặng không sanh cõi Ta bà. Tâm niệm Phật không
chuyên nhất không sanh Tịnh độ.”
—o0o—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s