Sáu giác quan tranh công


Sáu giác quan tranh công

Ngày xưa, xưa lắm… Có một nhà vua nọ góa vợ chỉ có một nàng Công chúa
mà thôi, nên bao nhiêu tình thương nhà vua đều dồn cả cho nàng.
Một hôm Công chúa đau nặng. Bao nhiêu ngự y chăm sóc thuốc thang đều
thất thủ trước căn bệnh kỳ lạ của nàng Công chúa. Sau cùng nhà vua phải
triệu tập một “Ðại hội” thầy thuốc trong toàn quốc để mổ xẻ bệnh trạng hầu
tìm ra phương pháp trị bệnh cho Công chúa. Sau khi đúc hết ý kiến, một bản
quyết nghị dâng lên vua, đại ý cho rằng Công chúa bị chứng nội thương,
phải có sữa sư tử mới trị khỏi…
Nhưng tìm đâu cho ra sữa sư tử?
Nhà vua bèn truyền khắp thần dân, hễ ai tìm được sữa sư tử để trị bệnh cho
Công chúa sẽ được thưởng quan tước và tiền bạc.
Có một chàng trai trẻ nọ được tin, mộng công hầu thúc đẩy nên anh ta không
quản hiểm nguy, lặn lội vào rừng sâu để tìm cho được sữa sư tử.
Qua bao ngày tìm kiếm dò xét, chàng trai nọ biết được chổ ở của một bầy sư
tử mấy trăm con, chàng bèn trộn thuốc ngủ vào nước uống để nhử. Khi sư tử
ngủ dậy, thấy nước ngon quá bèn uống no. Thế là cả trăm con lại gục xuống
ngủ mê man. Chàng trai nọ tha hồ tìm sư tử cái để nặn sữa.
Trên đường về kinh đô, một hôm chàng trai nằm nghỉ dưới gốc cây. Lúc ấy
một vị A La Hán đi ngang qua bỗng nghe các giác quan của chàng trai nọ
tranh công với nhau rất kích liệt.
Lỗ tai nói: Nếu tôi không nghe lệnh của nhà vua thì làm sao hiểu được đi tìm
sữa? Công tôi to nhất.
Chân đáp: Này này, đừng có hỗn, tai anh nghe chân tôi không bước thì anh
có đến được chỗ sư tử ở không? Công to là tôi đây.
Mắt phát biểu: Các anh sai hết. Chỉ có tôi đây là quan trọng. Tai nghe, chân
bước nhưng mắt tôi nhắm lại thì các anh có gãy giò không? Tôi mới đúng
thưởng công to.
Tay xen vào: Cãi nhau làm chi vô ích. Nếu đi đến nơi, thấy chỗ của sư tử,
mà không có mười ngón và hai cánh tay này thì các chú có lấy được sữa
mang về không? Công lao là ta.
Lưỡi bỗng nổi giận: Ðược! Tôi đây đồ bỏ chắc. Các anh khoe khoang tranh
giành nhau, rồi đây sẽ biết tay tôi.
Quả nhiên, khi chàng trai nọ về triều, hai tay trịnh trọng dâng sữa lên nhà
vua, bắt ngờ, lưỡi mách lẻo:

  • Tâu bệ hạ, đây là sữa lừa chứ không phải sữa sư tử.
    Mặt rồng đang tươi vui, bỗng sa sầm xuống, nhà vua nổi giận vì rõ ràng
    nghe nói sữa lừa chứ không phải sữa sư tử, bèn truyền lệnh chém đầu chàng
    trai nọ vì tội khi quân.
    Chàng trai hết sức biện bạch nhưng nhà vua không tin. Sau có một vị đại
    thần đề nghị vua hãy lấy sữa trị bệnh cho Công chúa thử, nếu lành là sữa sư
    tử, bằng trái lại thì chém đầu cũng không muộn.
    Vua y lời, và nàng Công chúa nhờ được uống sữa nên khỏi bệnh.
    Tiếp theo vị La Hán vào triều thuật lại việc Ngài nghe các giác quan của
    chàng trai nọ tranh công với nhau. Và việc làm sàm tấu kia chính là cái lưỡi
    không xương nên nhiều đường lắt léo.
    Nhà vua hiểu rõ nội vụ, bèn trọng thưởng cho chàng trai nọ.
    Nguyên Cao
    “Này các Tỳ kheo! Hãy hoà hợp nhau lại, như nước với sữa, ánh sáng với
    không gian!…”
    —o0

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s