Lòng ích kỉ quá độ


Lòng ích kỉ quá độ
Ngày xưa có một thủy quái tên Makara vô cùng ích kỉ, vô cùng tự phụ và
cũng vô cùng tàn bạo.
Tưởng chừng cả thế giới phải tiêu diệt, thì lòng khát vọng của nó mới thỏa
mãn. Mỗi bữa ăn, nó ăn hết số cá mà một chiếc mành phải làm trong một
ngày. Các loài thủy tộc, từ lớn đến bé đều lạ lùng, hoảng hốt, hãi hùng, bởi
vì nó ăn tất cả, không chừa một con nào. Nhưng dĩ nhiên là trừ nó ra.
Ðứng trước cảnh tượng diệt vong, loài thủy tộc phải làm thế nào, biết tìm
đâu một chỗ trốn tránh: Ở dưới nước, hay đáy bể, cũng như trên đất bằng
không có lấy một chỗ, có một đôi con mọc cánh bởi vì nó sắp biến hóa thành
chim, chúng nó hy vọng được cất cánh. Nhưng vừa vọt ra khỏi mặt nước,
đâu lại vào đấy, nó rơi vào bể cả. Con thủy quái, khoái lạc nhìn con mồi, và
chế nhạo trước mưu mô ngu ngốc của đồng loại. Loài cá, dù bơi hay lặn, lớn
nhỏ đều bị nghiến ngấu. Con thủy quái ra chiều đắc ý, nhưng lòng dục vọng
không đáy nó vẫn không thỏa mãn.
Không bao giờ nó có ý nghĩ rằng mình rồi cũng có ngày bị ăn thịt. Phải, vì
còn ai mạnh khỏe, hung tợn, kiêu ngạo bằng nó? Loài cá càng làm cho nó tin
rằng mình là đúng?
Nhưng loài cá, con thì bị ăn thịt, con thì chạy trốn, nên trong bể thưa thớt
dần. Vật thực càng hiếm hoi, càng khó kiếm, và khi nhai những con cá nhỏ
xíu dưới hàm răng to tướng của mình nó tức điên lên.
Makara nghiến và cắn lưỡi. Giận dữ, có giật mạnh cái đuôi vĩ đại bằng
phẳng và cứng rắn như một tấm ván.
Nó quật lung tung nhưng không có tăm hơi một con cá nhỏ nào trong vùng
nước nổi sóng. Nó ngạc nhiên, thất vọng và bực tức vật thực đã hết mà cơn
đói lại càng hoành hành mãng liệt. Biết làm sao bây giờ? Nó bơi lội, sục sạo
khắp nơi. Bỗng nhiên nó nghe bốc lên một mùi quen thuộc, mùi khuyến rũ
của loài cá, mùi ấy nếu không bốc lên từ người nó thì còn từ đâu nữa?
Tình trạng giống như con hươu chạy đuổi kiệt sức theo mùi xạ từ cổ nó tiết
ra.
Con Makara lúc thì lặn xuống đáy bể, lúc thì nổi lên mặt nước. Cái mùi
thơm ngon từ mình nó lại theo nó mãi. Trong cơn ngạc nhiên và bị kích
thích, nó cắn nghiến lấy thịt mình. Mộ cảm giác vừa đau đớn vừa hoan lạc
nổi lên. Nó nhắm nhía lấy máu mình và nó không thể dừng được nữa. Cứ
như thế, nó ăn cho đỡ đói, và nó “đã lăn mình vào đau khổ để quên đau”.
Ðến lượt biển cả lại ăn thịt nó, và cái gì còn sót lại, thì đó là vang bóng của
lòng kiêu ngạo của nó, và lòng ám ảnh hãi hùng của bầy cá đang sợ sệt dìu
dắt nhau trở về.
Toàn Siêu
“Như sét do sắt sinh ra rồi trở lại ăn sắt, ác nghiệt do con người gây ra rồi trở
lại dắt con người đi vào cõi ác.”
—o

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s