Bán nghèo


Thuở xưa, ở nước Ấn Ðộ, có một trưởng giả giàu nứt đố đổ vách nhưng hết
sức keo kiệt, thường cắt cổ, lột da thiên hạ với cách cho vay nặng lời. Tánh
ông lại còn hung tợn, tàn ác nữa. Thật đúng với câu: “Vi phú bất nhân” ông
không có chút từ tâm. Mỗi khi có những kẻ mang công thiếu nợ không lo trả
nổi theo lời hứa hẹn, thì ông sai lũ gia nhân đánh đập một cách tàn nhẫn,
thậm chí ông còn đối đãi với kẻ ăn, người ở trong nhà một cách hết sức tệ
bạc, xem họ như loài thú vật không hơn không kém.
Trong nhà có một bà lão bộc, làm công việc nhà quần quật suốt ngày không
có một lúc hở tay. Nhưng không phải chỉ vậy mà thôi đâu, mỗi khi có sơ sót,
hay lỡ tay làm hư hỏng việc gì, thì ông chủ miệng chửi, tay đánh không mảy
may thương xót. Áo quần không đủ để che kín tấm thân gầy, cháo cơm
không đủ làm no dạ dày lép xẹp. Lại còn tuổi già sức yếu mà phải chịu bao
nỗi nhọc nhằn, vất vả, vì sức chịu đựng của con người có hạn, cho nên bà
thường bị đau yếu luôn. Có lẽ vì đau khổ quá, cực nhọc quá, nên nhiều khi
bỗng không bà rơi nước mắt, rồi bà khóc thực sự, khóc cho thân thế bị bày
vò, khóc cho tình đời đen bạc, trọng phú khinh bần.
Có một hôm nọ, nhân lúc mang bình ra mé sông múc nước, được ít phút
rảnh rang khỏi cặp mắt gầm gừ của ông chủ, bà yên tâm tạm ngồi nghỉ chân
dưới cội cây bàng. Trong đầu óc bà lúc ấy lại thoáng hiện ra những sự hành
hạ, đập đánh, chửi rủa, tàn nhẫn vô lương tâm của ông chủ. Trong một phút
suy ngẫm về giá trị đời sống, bà bỗng rùng mình. Tội nghiệp bấy giờ bà
chán sự sống lắm, một ý nghĩ đen tối thoáng hiện trong óc bà, bà muốn
quyên sinh. Bà nghĩ bà phải chết đi, chết để giải quyết tất cả mọi nỗi đau khổ
loài người đen bạc đã cố ý đày đọa bà. Bà nghĩ những nỗi nọ niềm kia, nghĩ
đủ thứ, nước mắt hai bên khóe tự nhiên ràn rụa tràn ra, lăn dài xuống hai má
hóp. Bà để mặc cho hai dòng lệ tự do tuôn chảy không buồn chậm lau. Bà
vẫn cố muốn khóc cho thật nhiều, khóc cho hết nưóc mắt để rồi bà chết, phải
rũ hết nợ đời, chớ sống mà thân xác cũng như linh hồn bị dày vò đày ải quá
sức, thì thà chết đi còn hơn.
Bà khóc mùi mẫn cho đến đỗi Tôn giả Ca Chiên Diên đi đến tận bên, bà
cũng không hay biết gì. Mãi đến lúc Tôn giả cất tiếng hỏi bà mới giật mình.

  • Sao thế? Sao bà khóc lóc quá như thế? Ai ăn hiếp bà, ai hành hạ đánh đập
    bà?
    Bà lao vẫn còn nghẹn ngào, không nói được ra lời để đáp lại những câu hỏi
    của Tôn giả. Bà chỉ giương đôi mắt mờ lệ nhìn Ngài.
  • Tội nghiệp quá, xem bà nghèo khổ, gian truân quá, nhưng tình cảnh nhà bà
    ra sao? tại sao bà lại ngồi đây một mình mà khóc, bà cho tôi biết đi, bà nói
    hết nỗi khổ của bà cho tôi nghe đi, may ra tôi có phương chước gì để giúp
    ích phần nào cho bà.
  • Bạch Ngài, Ngài xem tôi từng này tuổi mà vẫn phải làm tôi mọi cho người
    ta, công việc làm việc vất vả suốt ngày thâu đêm, lại còn bị chủ nhà ác
    nghiệt, bó buộc, đánh đập hành hạ khổ sở. Thân thể già yếu, nay đau mai
    mạnh, thế hằng ngày cơm chẳng đủ no, áo không đủ ấm, thì làm sao mà
    sống cho nổi!
    Bà vừa nói vừa khóc trông thảm thiết lắm.
  • Tội nghiệp bà nghèo từng này tuổi mà còn phải làm tôi tớ cho người để bị
    nhiều điều cơ cực, đau đớn, sao bà không bán quách cái nghèo đi, để đeo nó
    theo làm gì cho thêm khổ sở?
  • Trời ơi! Sao Ngài bảo lạ thế? Ai thèm mua nghèo mà hòng bán?
  • Bà ạ! Tôi nói thật đấy, nghèo có thể bán được như thường tôi thấy bà khổ
    sở, tôi khuyên bà bán ngay nó đi, tôi thương bà, tôi bảo thật đấy. Tôi nói gạt
    bà có ích lợi gì cho tôi đâu?
    Nghe giọng nói quả quyết và trông gương mặt hiền từ, thành thật của Tôn
    giả, bà già hết sức ngạc nhiên, nhìn Tôn giả trân trân, hồi lâu mới thốt được
    lời:
  • Nếu Ngài có phương kế gì bán được cái nghèo, mong Ngài thương xót chỉ
    cho, tôi xin ngậm vành kết cỏ, cảm đội ơn đức suốt đời, không lúc nào quên
    được.
  • Ðược, tôi xin hứa chắc với bà và nếu bà thật tình muốn bán, thì tôi bảo thế
    này, bà phải làm đúng y như vậy mới có kết quả tốt đẹp được.
    Bây giờ bà hãy xuống sông tắm cho thật sạch sẽ, thân thể bẩn thỉu quá có thể
    sinh ra nhiều bệnh tật, lại ai cũng chán mà chẳng dám đến gần.
    Bà già vâng lời tôn giả xuống sông tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, bà liền đến
    bên bạch rằng:
  • Bây giờ Ngài dạy tôi cách nào để bán?
  • Bây giờ bà phải bố thí. Vì Phật đã dạy: pháp bố thí là để cho người vượt
    khỏi lòng tham lam, mà tham lam là cái nhân bần cùng khổ sở. Tôi đã dùng
    huệ nhãn quán sát thấy bà nhiều kiếp về trước tánh tình tham lam keo kiệt,
    nên kiếp này bà phải chịu quả báo cơ cực nghèo cùng. Vì vậy muốn hết
    nghèo cùng bà phải dứt lòng tham lam, còn phải thật hành phương pháp bố
    thí. Nhân nào thì quả nấy, chắc chắn không sai.
  • Ðất ơi! Ngài bảo tôi bố thí, bố thí để giứt lòng tham, nhưng tôi có tham hồi
    nào đâu? Tại tôi nghèo cùng đến nỗi giơ xương, lòi da như thế này, tôi phải
    đào đâu ra của để mà bố thí.Thưa Ngài, Ngài bảo cách nào dù thiên lao vạn
    khổ gì, già này cũng có thể cố gắng làm được, chớ còn điều này thì xin chịu.
    Tôi không biết làm cách nào để làm cho được vừa lòng Ngài. Đây hiện giờ
    trong tay chỉ có cái bình này của chủ thôi, tôi mang đi để múc nước về, nếu
    có thể bố thí được thì tôi xin bố thí ngay, bất quá về nhà chủ đánh chút thôi,
    không đến nỗi gì, quen rồi chả sợ. Miễn giờ đây có thể làm đủ theo ý muốn
    của Ngài là tôi vui lắm rồi.
  • Ấy chết! Của chủ bà đem cho đi, về nhà mất bình chủ bà đánh chửi chịu
    sao nổi?
  • Không sao, thưa Ngài! Già đã chịu đựng quen rồi, không đến nỗi gì, mà già
    cũng nghĩ liều mạng bất quá chết là cùng.
  • Cũng được, miễn có lòng thành kính là được, không luận ít nhiều. Bà hãy
    đem bình tìm chỗ nước thật trong và thật sạch múc đầy bình đem về đây cho
    tôi.
    Tôn giả Ca Chiên Diên tiếp nhận bình nước sạch do tự tay bà lão múc đem
    về dâng. Ngài chú nguyện cho bà, lại dạy bà lão nên ăn chay, niệm Phật, làm
    các công đức v.v… đoạn Ngài hỏi:
  • Bà có chỗ ở nào thật sãch sẽ không?
  • Tội nghiệp quá nhưng bà về nên cố gắng giữ lòng, lo trọn bổn phận, không
    nên hiềm hận điều gì cả. Tối đến, đợi khi trong nhà ngủ hết, bà hãy lén mở
    cửa lên nhà trên, vào trong ngồi xếp bằng ngay ngắn niệm Phật, tâm đừng
    nghĩ gì khác chỉ nên nhất tâm tưởng Phật mà thôi. Bà nên nhớ thế.
    …Bọn đầy tớ nhà ông Trưởng giả rạng ngày mở cửa, cả sợ, tri hô lên. Ông
    Trưởng giả hốt hoảng ba chân bốn cẳng vừa chạy vừa quát “Mẹ tớ này sao
    hôm nay lại trốn lên được đây ngồi chết? Từ trước đến giờ không bao giờ
    mụ được lên đây cả, thế sao hôm nay… Bây đâu, hãy đến gần rờ xem bà ta
    chết đã lâu chưa? Nếu thiệt chết, bây cột chân kéo xác bỏ vào rừng cho quạ
    kên ăn quách đi là xong chuyện. Mau lên! Không tao đập chết cả lũ bay nữa
    bây giờ. Mau lên, mau lên.
    Bọn đầy tớ lúi húi tìm dây cột chân làm theo lời ông chủ, nhưng ra khỏi ngõ
    chúng lại lôi tấm bố đã giấu được đem ra đắp điệm cho bà, xong rồi chúng
    ráp nhau khiêng xác đem bỏ trong rừng lạnh.
    Có ai ngờ đâu, lúc bấy giờ bà lão tuy tồi tàn thế, nhưng thần thức của bà đã
    được sanh lên cõi trời Ðao Lợi, do nhờ sự chú nguyện của Tôn giả Ca Chiên
    Diên và nhờ sự cố gắng niệm Phật của bà.
    Bấy giờ ở trên cõi Ðao Lợi có một vị Thiên tử vì hết phước báo nên phải
    hoàn sanh nhân gian, bà lão nhờ sức trì giới, niệm Phật và công đức bố thí
    mà được thế vào địa vị ấy. Nhưng vì ham vui chơi theo khoái lạc của thiên
    báo mà quên nguyên do gì mình được sanh làm Thiên tử. Song vị Thiên tử
    này (bà lão bộc) trước đã gây phước lành, kết duyên Phật pháp, nên cảm đến
    lòng từ của Tôn giả Xá Lợi Phất, Ngài bèn đến lân la dọ hỏi để kích thích
    đạo tâm sẵn có của vị Thiên tử.
  • Phàm việc gì có ra đều có nguyên nhân cả, hẳn Ngài đã biết mình từ đâu
    đến và do nhân duyên gì mà được cảm quả báo làm Thiên tử như hôm nay
    chứ?
    Vị Thiên tử cùng các quyến thuộc còn đang ngơ ngác chưa hiểu ra làm sao
    cả, thì Ngài Xá Lợi Phất liền truyền đạo nhãn cho vị Thiên tử xem. Như
    chiêm bao chợt tỉnh, vị Thiên tử rối rít tỏ lời cảm tạ ơn Ngài Xá Lợi Phất đã
    khai thị cho, đồng thời họp cả năm trăm quyến thuộc lễ Ngài, rồi cùng nhau
    mang hương hoa sang ngay hàn lâm, xông hương, rải hoa cúng dường tử thi.
    Ánh sáng của Chư Thiên chiếu khắp cả khu rừng có tử thi của bà lão bộc
    làm cho mọi người hết sức kinh dị, nhà ông Trưởng giả cũng hay, cùng kéo
    nhau đến xem.
    Lấy làm lạ, có người đến gần hỏi: “Ðây là người tớ già của nhà chúng tôi
    vừa chết, thân thể đã sình trương dơ nhớp, khi bà còn sống người ta còn ghê
    tởm ít dám đến gần thay, phương chi nay bả đã chết rồi có gì quý lạ mà quý
    vị đến đây rải hoa cúng dường? Nghe hỏi vị Thiên tử bèn ứng tiếp đáp lời
    thuật rõ ngọn ngành, vì nhân duyên gì mình được bỏ thân tôi tớ, sanh làm
    trời hưởng phước báo vô lượng. Ðoạn vị Thiên tử xây mặt về phía tịnh xá
    tưởng nghĩ đến Tôn giả Ca Chiên Diên, rồi vì Chư Thiên quyến thuộc của
    mình và một số người trần có mặt hôm đó giảng pháp mầu đã lãnh thọ được
    cho nghe, nào là: Luận về pháp bố thí, giữ giới, niệm Phật, lìa dục v.v…
    Nghe xong, năm trăm vị trời ấy tâm được xa lìa trần cấu, chứng nhãn thanh
    tịnh, đồng bay về thiên cung.
    Bấy giờ những người trần có mặt tại đó thảy đều tỉnh ngộ, ông Trưởng giả
    bấy giờ mới sáng mắt và mới nhận được cái giá trị của con người không phải
    ở vật chất mà chính ở tinh thần vậy. Thế là bà lão đã bán được cái nghèo với
    một giá cao hết sức tưởng tượng: làm thân trời.
    T.P
    “Người ta ở đời nghèo gì mà đến nỗi không có một chút bún để bố thí cho
    một con kiến.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s