Vua A Dục Trở Về Với Phật Giáo


Lúc Ðức Phật còn tại thế, Ngài đã đem Chánh pháp phú chúc cho các vị
quốc vương và đại thần, để sự truyền bá Phật pháp mau phổ biến.
Từ ngày Ðức Phật diệt độ, nếu quan sát trong lịch sử Phật giáo, thì thấy có
hai vị quốc vương thật hết lòng lo hộ trì Phật pháp. Tại xứ Ấn Ðộ, thì có vua
A Dục. Ở Trung Hoa thì có đến mười ông vua có nhiệt tâm với đạo, nhưng
chỉ có ông Lương Võ Ðế hết lòng vì đạo hơn cả.
Nay xin thuật sơ lịch sử của vua A Dục:
Nguyên vua A Dục là dòng dõi của A Xà Thế vương, thân phụ của Ngài tên
là Tần Ðầu Sa, thân mẫu thuộc phái Bà La Môn.
Khi Ngài còn nhỏ thì thân thể rất thô kịch xấu xa, nên vua cha chẳng thương
yêu. Ðến lúc Ngài thành nhân, thì oai võng hơn người và võ nghệ xuất
chúng.
Sau nhân có việc nội loạn tại thành Hưu Thị La, vua cha mới sai Ngài đi
chinh phục. Khi đâu đó được bình yên, vua cha thấy Ngài có công lao nên
phong làm Thái tử.
Cách ít lâu, vua Tần Ðầu Sa thăng hà, thì Ngài kế vị, song tánh rất bạo tàn
vô đạo, đến nổi giết hết mất trăm người tôi đại thần và kẻ thân thuộc.
Mùa xuân năm ấy… trăm hoa đua nở, cảnh vật vui tươi, Ngài mới dẫn bọn
cung nữ đi dạo khắp vườn hoa mà thưởng ngoạn. Khi ra ngắm cảnh vườn
xuân, bọn cung nữ chỉ lo chơi giỡn và trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp thiên nhiên,
chớ chẳng quây quần bên Ngài như lúc ở tại nội điện. Vua nổi giận, truyền
bắt giết tất cả, rồi tức thì trở về cung, chứ không đi thưởng ngoạn nữa. Lúc
ấy, toàn dân trong nước đều ta thán cho Ngài là một ông vua đại gian ác.
Ðã vậy mà Ngài còn lập ra một chỗ gọi là: “Ðịa ngục ở trần gian”, đặt tên là
vườn “Ái lạc” ngoài thì sắp đặt cực kỳ tốt đẹp, nào là ao sen non bộ, cỏ quý
hoa thơm, cũng như công viên, để cho nhân dân mặc tình đến đó mà thưởng
thức giải trí…
Nhưng trong, thì có non đao rừng kiếm, lò lửa vạt dầu, và đủ các món khí cụ
để hành hình người một cách ghê gớm.
Hễ người nào vào trong vườn Ái lạc đó, thì ngục tốt bắt giam, rồi cứ hành
hình. Còn những thế nữ ở trong cung mà cãi cọ xung đột với nhau, thì bắt
đem vào cho chủ ngục phân xử. Thiệt là một cái thảm trạng thống khổ của
nhân gian không kể xiết. Khi ấy có một vị Tỳ kheo, nhân đi khất thực nơi
thành Hoa Thị, vì chẳng thông thuộc đường xá nên lạc vào vườn “Ái lạc”,
nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài thì tốt đẹp lạ lùng, còn phía trong quả là một
chốn địa ngục.
Thầy Tỳ khoe hoảng kinh, toan kiếm đường trở ra, ai ngờ bị ngục tốt đón bắt
lại. Thầy hết sức yêu cầu mà bọn ấy không dung thứ, nên thầy bèn khóc òa.
Chủ ngục thấy vậy liền hỏi: Thầy là người tu hành, sao mà sợ chết đến đỗi
khóc như con nít vậy?
Thầy Tỳ kheo đáp:

  • Tôi chẳng phải sợ chết mà khóc, vì sợ mất sự lợi ích cả một đời người của
    tôi, nên mới ai bi như thế?
  • Sự lợi ích làm sao, Thầy bày tỏ cho tôi nghe thử?
  • Số là tôi mới xuất gia, chưa chứng đặng đạo quả. Tôi nghỉ lại thân người
    khó đặng, Phật pháp khó gặp, nay rủi sa vào chỗ ác địa này, thế nào cũng
    phải hủy mạng, thì còn đâu mà tu học nữa nên tôi mới khóc, chứ tôi đâu có
    sợ chết.
    Thấy Tỳ kheo nói rồi, mới khẩn cầu với chủ ngục xin dung thứ cho Thầy
    sống sót trong bảy ngày, rồi sẽ hành hình chẳng muộn.
    Chủ ngục thấy người tu, thì cũng động tâm, nên y theo lời của Thầy xin mà
    đình lại bảy ngày mới toan hạ thủ.
    Ngày đầu, thầy Tỳ kheo nhìn thấy cách hành phạt rất độc ác, nào là người
    phụ nữ thân hình tốt đẹp mà bị bỏ vào cối quết người thì xương tan thịt nát,
    xem rất ghê sợ; nào là bọn ca nhi nhan sắc tuyệt vời mà cũng bị quăng vào
    lò lửa, đứa thì rút tay co cổ, đứa thì hả miệng nhăn răng.
    Thầy Tỳ kheo thấy cảnh tượng ấy thì sanh lòng nhàm chán, mới nhớ lời Phật
    dạy rằng: “Sắc lịch dịu dàng dường như bọt nhóm, dung y đẹp đẽ mà đâu
    còn hoài”. Nhờ chỗ dẫn chứng lời của Phật dạy đó mà Thầy tỏ ngộ, dứt hết
    các đều tạp nhiễm, liền chứng đặng quả A La Há.
    Ðến ngày thứ tám, ngục tốt bèn bắt Thầy đem bỏ vào chảo dầu, rồi chất củi
    mà đốt. Song khi lửa hạ và củi thành tro mà dầu trong chảo vẫn tự nhiên
    không nóng.
    Chủ ngục thấy vậy nổi giận, đánh đập bọn ngục tốt, rồi hối đem củi cho
    nhiều và chụm thêm vào mãi mãi, nhưng đến khi xem lại trong chảo dầu thì
    thấy Thần Tỳ kheo ngồi kiết già trên hoa sen, xem bộ tự nhiên chẳng hề lay
    động chút nào cả. Chủ ngục hoảng kinh, lật đật đến tâu tự sự cho vua A Dục
    rõ.
    Vua tánh nóng như lửa, khi nghe tin ấy liền tức tốc đi thẳng đến vườn Ái lạc.
    Vua vào đến nơi, thì thấy Thầy Tỳ kheo hiện thân lên hư không, biên đủ 18
    phép thần thông, trên mình thì nước tràn lênh láng, phía dưới thì lửa cháy
    rần rần, thí như một hòn núi lớn ở giữa không gian vậy.
    Vua A Dục đứng nhìn sửng sốt một hồi, rồi tự nghĩ: “Mình với Thầy Tỳ
    kheo này cũng đồng là loài người, cớ sao Thầy lại đặng phép thần thông tự
    tại như thế, còn mình thì lo việc sát hại nhân dân, làm việc đại ác!”.
    Vua nghĩ như thế nên vội vàng quỳ xuống bạch với vị Tỳ kheo ấy rằng:
    “Ngửa mong Thánh giả chiếu cố đến tôi, xin hạ xuống nơi đây, tôi nguyện từ
    rày về sau bỏ dữ làm lành mà quy với Ngài”.
    Thầy Tỳ kheo đáp:
  • “Hay thay! Hay thay! Nay đại vương đã tự hối mà quy đầu Tam bảo, thì sẽ
    đặng phước đức vô cùng và hân hạnh cho dân chúng biết bao”.
    Thầy Tỳ kheo nói xong, liền dùng thần lực của mình mà trở về tịnh xá.
    Khi vua A Dục đã quy y theo Phật rồi, thì trong lòng hân hoan vô cùng, định
    sửa soạn trở về cung. Bỗng người chủ ngục đến tâu: “Khi Ðại vương lập ra
    cảnh “Nhân gian địa ngục” này, có ra lệnh hễ ai vào đây thì không cho ra.
    Tôi đã thọ mạng rồi, nên không dám cãi. Còn Ðại vương là bực thiên tử
    cũng phải nhất ngôn mới được”.
    Nghe chủ ngục nói như thế, vua A Dục mới hỏi: “Cứ theo lời của nhà ngươi
    nói đó, thì bây giờ nhà ngươi muốn giết ta hay sao?”.
    Chủ ngục đáp: “Quả như lời của Ðại Vương đó, thì mới đúng với quân
    lệnh”.
    Vua A Dục liền hỏi lại chủ ngục: “Vậy khi ban sơ tạo vườn Ái lạc này, nhà
    ngươi với quả nhân ai vào đây trước?”.
    Chủ ngục thưa: “Tâu Ðại vương! Tôi vào đây trước”.
    Vua nghe đáp như vậy, tức thì truyền cho ngục tốt áp lại bắt chủ ngục bỏ vào
    chảo dầu, đồng thời ra lệnh phóng hỏa đốt hết cả vườn Ái lạc.
    Từ đấy về sau, vua bỏ hẳn các điều dữ mà làm những việc lành, và tâm tánh
    hết sức từ bi nên kẻ thời nhơn đồng ca tụng là Ðạt Ma A Dục Vương (ông
    vua hiền lành).
    Sau lại nhờ đức Ưu Ba Cúc Ða (Tổ thứ tư) giáo hóa thêm, nên vua càng tín
    ngưỡng Phật pháp hơn nữa, chính vua đã phái 256 vị Cao tăng đi khắp trong
    xứ để truyền bá Phật giáo…
    Thiện Dụng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s