Ðức Phật với Con Voi dữ


Thời kỳ Phật hành đạo tại thành Vương Xá, kinh đô của Vua A Xà Thế, vua
A Xà Thế rất tham lam hung bạo, đã sát hại vua cha để dành ngôi báu. A Xà
Thế lại hay thù ghét và manh tâm làm hại những kẻ trung lương nên thường
lập vây cánh bè đảng làm hậu thuẫn.
Trong số bè cánh nhà vua lại có Ðề Bà Ðạt Ða em họ Ðức Phật. Vị này cũng
sẳn lòng ganh tỵ với kẻ khác, thấy Ðức Phật được nhiều người cung kính,
Ðề Bà Ðạt Ða cũng giả cách tu hành như Phật, nhưng không hề được ai cung
kính, nên tức giận muốn tìm cách hại Phật. Nhưng những điều không may có
bao giờ đến với những người có lòng từ bi cao cả, đấng Giác ngộ đã tu hành
trong nhiều kiếp. Nhưng chứng nào tật nấy, ông liền liên kết với vua A Xà
Thế cầu xin nhà vua cộng tác trong việc sát hại Phật. Nhờ sự bằng lòng của
nhà vua, nên Ðề Bà Ðạt Ða đến tại sở nuôi voi năn nỉ với bọn nài: “Ta đây là
bạn thân với nhà vua, các người giúp ta việc này, ta sẽ xin nhà vua cho
lương cao chức lớn. – Sáng mai thầy Gotama (Ðức Phật) sẽ đi trì bình khất
thực qua đây, các ngươi cứ việc thả voi hung dử Nalagiri ra để làm thịt
thầy”.
Sáng hôm sau, Ðức Phật cùng một số đệ tử đi vào thành Vương Xá để trì
bình khất thực, trông thấy bóng Ngài, bọn nài thả voi Nalagiri ra. Dân chúng
nội thành phải tán loạn, dày xéo nhau mà chạy, lo sợ cho tánh mạng của
mình, kẻ leo lên cây người núp ở tường cao nhà kín. Sau khi đã tìm được
chỗ ẩn núp chắc chắn, những con mắt hiếu kỳ hay lo sợ cũng cố tình mắt để
nhìn cho được sự việc sắp xảy đến.
Voi thấy bóng người đàng trước, nó cong đuôi, thẳng vòi chống tai xông tới
như vũ bão. Các vị đệ tử thấy cơ nguy mới bạch với Ðức Phật:

  • Bạch Thế Tôn! Con voi Nalagiri nó có tánh hung dữ và thù ghét loài người
    đã đến nơi kìa! Ðức Phật vẫn thản nhiên dạy rằng:
  • Này các Tỳ kheo, các người không nên sợ hãi. Không bao giờ một vị
    Chánh Giác phải chết vì một tai nạn ghê gớm như thế. Những đấng Như Lai
    chỉ tịch diệt khi thì giờ đã đến bằng cái chết tự nhiên và vẫn sống mãi trong
    tâm linh mọi người.
    Trong khi ấy có tiếng bàn tán nhỏ to của mọi người đang ẩn núp. Những kẻ
    thiếu đức tin, u mê cho rằng: đó là một sự hy sinh vô lý, nên thốt ra những
    câu đầy mỉa mai:
  • Chà, uổng quá, vị Sa môn kia trẻ đẹp như thế mà lại hy sinh cho con voi
    hung dữ giết hại thì thiệt là một việc dại khờ.
    Nhưng nhóm người có đủ đức tin hơn là hiểu biết chân lý đôi chút thì cho
    rằng: đó là một cuộc thử thách, sự tranh đấu giữa loài vật với vị Từ phụ của
    loài người.
    Voi hung hăng đã phóng tới trước mặt Ðức Phật, mọi người phập phồng lo
    sợ. Nhưng Ngài vẫn điềm nhiên đem tất cả lòng Từ bi vô lượng để đối lại
    với sự hung dữ của con voi. Voi như bị một sức thôi miên huyền bí, từ từ hạ
    vòi và quỳ ngay trước mặt Ngài.
    Ðức Phật dịu dàng thoa vào đầu quy y cho voi và nói:
  • Này voi ơi! Ngươi nên ăn ở hiền lành để đạt đến an vui chớ nên hung hăng
    như trước nữa.
    Voi như hiểu được lời Ngài, từ từ lấy vòi hút tất cả bụi đã bám vào châm
    Ngài và rải lên khắp đầu nó như để chứng tỏ nó đã biến ăn năn và xin phục
    thiện. Ðoạn cúi đầu đảnh lễ Ngài rồi trở về chuồng cũ.
    Từ đó về sau voi Nalagiri trở nên hiền lành dễ thương. Và đó cũng là một
    trong những nguyên nhân làm cho Ðề Bà Ðạt Ða biết hối hận! Vua A Xà
    Thế biết trở về với Chánh Pháp.
    Tiến Mạnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s