Công Ðức Sám Hối



Thuở xưa, đời nhà Lương, vua Võ Ðế, có quen với một vị Hòa thượng, hiệu
là Chí Công, hằng ngày trò chuyện với nhau rất thân thiết.
Hoàng hậu tên là Hy Thị, thấy vậy, bèn can gián vua đừng chơi với người
ngu tăng ấy, nhưng vua Võ Ðế chẳng hề nghe, cứ giao du như thường.
Hoàng hậu giận lắm, toan lập mưu hại ngài Chí Công, bèn lén dùng thịt chó
làm nhân bánh, rồi sai người đem bánh ấy đến chùa mà trai tăng.
Ai ngờ Hòa thượng Chí Công đã biết trước, nên dự sắm áo tràng rộng tay,
làm bánh chay bỏ vào, rồi khi trai Tăng lén bỏ bánh mặn trong tay áo, lấy
bánh chay ra ăn.
Bà Hi Thị đợi tin Hòa thượng ăn rồi, tức thì tâu với vua rằng: “Bánh ấy thiếp
dùng thịt chó làm nhân, ông Chí Công ăn mà không biết, thiệt là người phàm
ngu muội, không có đạo đức trí tuệ gì cả, nay bệ hạ còn làm bạn nữa
chăng?”.
Vua nghe nói nổi giận, liền mang gươm đến chùa mà giết Hòa thượng.
Khi ấy, ngài Chí Công cũng đã biết trước, nên ra ngoài cửa chùa đứng đợi.
Lúc vua ngự đến trông thấy Hòa thượng thì hỏi rằng: “Ông ra đứng đây mà
làm chi?”.
Ngài Chí Công đáp rằng: “Bần tăng biết bệ hạ đến giết bần tăng, nên bần
tăng ra đây đứng đợi. Nếu Bệ hạ mà vào chùa mà giết hại, thì ô uế chốn Già
lam càng tội nghiệp lắm!”.
Vua nghe nói kinh hồn chấp tay niệm Phật và sám hối, rồi liền mời Hòa
thượng vào chùa mà hỏi rằng: “Ngài đã tiên tri được như vậy, vì sao còn ăn
lầm bánh thịt chó mà không biết?”.
Ngài Chí Công bèn đáp rằng: “Muôn tâu Bệ hạ! Bần tăng có ăn đâu!”
Tâu rồi Ngài liền thỉnh vua ra sau vườn, dạy người đào lấy bánh thịt chó lên,
thấy vẫn còn đủ 120 cái. Hòa thượng bèn lấy nước Tịnh thuỷ phun vào, tức
thì mỗi mười bánh hiệp lại thành một con chó, hình thể vận động như
thường.
Vua thấy vậy thất kinh, mới biết pháp lực thần thông của Ngài Chí Công
thiệt là cao cường quảng đại, liền trở vào chùa hết lòng lễ sám hối những sự
lỗi lầm. Từ ấy Võ Ðế càng yêu mến Hòa thượng Chí Công hơn ngày trước
nữa; trái lại bà Hy Thị thấy thế lại càng giận thêm, nên khiến kẻ hầu hạ đến
chùa lấy kinh sách đem ra đốt hết.
Ðến niên hiệu Thiên Giám, bà mang bệnh nặng rồi phải từ trần, rồi bào thai
làm con rắn mãng xà ở sau hậu cung ẩn mình không cho ai thấy, thừa khi
ban đêm, bà lại mách điềm chiêm bao cho vua Võ Ðế hay rằng: “Khi thiếp
còn sống ăn ở bất nhân, tổn vật hại người, làm điều tham độc. Vì cớ ấy nên
nay thiếp phải làm thân mãng xà, thân đã dài, vóc lại lớn, bò lết không nổi,
đói không có chi ăn, khát chẳng có chi uống, cực khổ nhiều bề, còn mỗi
trong chân vảy lại có thứ độc trùng đeo vào cắn rứt da thịt, đau thắt ruột gan
thật là khó chịu! Thiếp nghĩ vì thiếp cùng Bệ hạ vẫn là tơ duyên chỉ nợ, tình
vợ nghĩa chồng, mà nay thiếp bị đọa ra thân súc sanh thế này, Bệ hạ nỡ nào
hưởng thọ phú quý một mình mà không tìm phương chi cứu thiếp, nên xin
Bệ hạ từ bi thỉnh thầy làm chay độ giải cho thiếp, may nhờ Phật pháp hộ trì,
thoát ra khỏi vòng ác báo, thì thiếp cảm ơn đời đời”.
Vua Võ Ðế nghe rồi, bèn thức dậy rầu rĩ khóc lóc một hồi; sáng ra liền
truyền lệnh rước các thầy Sa môn nhóm tại điện mà hỏi rằng: “Vậy trong
hàng chư tăng, ai có phép chi cứu giải Hoàng hậu khỏi điều tội khổ chăng?”.
Hòa thượng Chí Công tâu rằng: “Muôn tâu Bệ hạ! Tội của Hoàng hậu rất
nặng, xin Bệ hạ hãy thiết lập đàn tràng lễ bái sám hối, thì mới cứu được”.
Vua Võ Ðế bằng lòng, liền cầu Hòa thượng Chí Công soạn ra mười quyển
sám văn, rồi thiết đàn trong cung là chay ba tháng, cầu sám cho Hoàng hậu.
Có một hôm kia, khi trai đàn gần mãn có mùi hương nồng nã bay khắp trong
cung điện. Vua Võ Ðế ngước mắt ngó lên trời, thấy có một nàng con gái,
nhan sắc tuyệt trần, đứng giữa hư không mà chấp tay tâu cùng vua rằng:
“Thiếp nhờ công đức của Bệ hạ cầu sám hối đã thoát được thân mãn xà mà
sanh về cõi trời Ðao Lợi. Nên thiếp phải hiện thân ra cho Bệ hạ thấy để làm
chứng nghiệm vậy – Thôi, mấy lời cảm tạ, kính chúc Bệ hạ ở lại bình an”.
Bà nói rồi liền ẩn mình không thấy nữa.
Khi ấy vua Võ Ðế nửa mừng nửa khóc, khôn xiếc sự tình bèn lui vào cung
mời Hòa thượng Chí Công mà hỏi rằng: “Hoàng hậu của Trẫm buổi còn
sống, hết sức thù ghét Hòa thượng là túc duyên làm sao mà gây ra cừu oán
như vậy?”.
Ngài Chí Công tâu rằng: “Muôn tâu Bệ hạ! Sự cừu oán duyên do kiếp trước
có một vị Trú trì và một vị Giám tự ở chung một chùa. Trong chùa ấy có cái
đôn để nước, dưới chân cái đôn có con thiện trùng thường thường kêu trong
khi ban đêm; tiếng kêu của nó inh ỏi như thể tiếng con dế hay con vạt sành
vậy. Thường khi ông Trú trì tới đó lấy nước súc miệng, rửa mặt thì cũng chú
nguyện cho con ấy mau mau thoát đặng cái thân súc vật, mà sanh về đường
nhân luân.
Một bữa kia ông Trú trì đi khỏi, ông Giám tự ghét con thiện trùng đêm nào
cũng kêu, và làm cho lòng ông không được thanh tịnh và chẳng cho ông ngủ
thẳng giấc, nên ông bèn bắt con ấy, lấy dao cắt ngang giữa lưng làm hai, rồi
cũng bỏ lại dưới chân đôn như cũ.
Qua bữa sau ông Trú trì về, trót đêm không nghe tiếng con thiện trùng kêu
nữa, bèn kiếm dưới chân đôn, thì thấy nó đã chết rồi. – Ông thương khóc,
niệm Phật chú nguyện cho nó và lấy một miếng vải đỏ buộc vào chỗ lưng bị
cắt, rồi đem chôn sau vườn chùa.
Muôn tâu Bệ hạ! Con thiện trùng ấy tức là kiếp này làm thân Hoàng hậu;
còn vị Giám tự là kiếp này làm thân của Bần Tăng đây. – Vì vậy oan gia gặp
nhau toan đòi nợ trước, nếu tôi kiếp này tu hành lơ láo, thì có thể nào thoát
ra khỏi tay của Hoàng hậu!”.
Vua Võ Ðế nghe nói liều gật đầu mà đáp rằng: “Hèn gì Hoàng hậu của Trẫm
thường thường buộc sợi dây đỏ ngang lưng, không khi nào rời bỏ, mà Trẫm
không biết cớ làm sao. – Có một đêm Hoàng hậu ngũ mê, Trẫm lén mở sợi
dây ấy ra, thì Hoàng hậu nói rằng đau lưng, rồi lấy dây ấy buộc lại vào, tức
thì không đau nữa. Nay Hòa thượng bày tỏ sự túc trái như vậy, thì biết Phật
nói “NHÂN QUẢ” thiệt là không sai”.
Từ ấy, vua Võ Ðế lại càng tin tưởng Phật pháp, trọng đãi Chúng Tăng và
nguyện một lòng phụng sự Tam Bảo…
Trích gương: Nhân Quả
Chúng sanh khi xả báo thân này thì thọ báo thân khác. Nếu trong khi tìm thọ
thân khác mà chưa đủ nhân duyên thì thân nầy chưa xả. Ví như con sâu đo,
trong khi đàng đuôi bám chặt một nơi thì đàng đầu ngóc lên tìm kiếm. Hễ
đàng đầu tìm được chỗ mà bám xuống thì đàng đuôi mới nhả ra. – Con
người trong lúc nằm thiêm thiếp chờ chết, chính là lúc nghiệp thức tìm kiếm
nơi thác sanh. Nếu được nơi rồi thì liền chết, bỏ xác thân nầy mà thọ thân
khác.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s