Tình Thương


Tình Thương
Hoàng hôn về, đem theo một ít u buồn vơ vẩn. Theo gió nam, chim nhạn bay
từng đàn lẽ tẻ, đàn chim nhạn bay về trong khói sương chiều ảm đạm cánh
mõi chưa tìm được chỗ trú chân trong một ngày gió bạt mưa ngàn. Mưa đã
tạnh, gió đã yên, những lá rụng đầy đường đang than thở với ánh dương tà
còn sót lại. Cảnh tượng đượm màu hoang tàn và thê thảm.
Ngồi bên song cửa, nàng Liên Hoa bâng khuâng nhìn trời với một mối u
buồn khôn xiết. Ðôi mắt nàng chạm phải cảnh tượng thê lương của buổi
chiều vàng, cũng như lòng nàng chạm phải một cảnh đời oan trái.
Vâng, cảnh đời oan trái quá! Bao nhiêu là phỉnh phờ và bao nhiêu là dối gạt!
Lòng nàng còn tươi thắm được không, khi đã bị gió mây u sầu bao phủ.
Lòng người sâu độc và phũ phàng. Sắc nước hương trời mà làm chi, lâu đài
vàng bạc có giá trị gì, khi lòng người phụ bạc! Ngón đàn tuyệt diệu của nàng
không còn khêu gợi được những mãnh tình tan vỡ. Người mà nàng chắc
chắn sẽ ngàn năm sum hợp, thì nay đã ghét bỏ nàng. Ðã bao nhiêu lần như
thế, và cũng đã bao nhiêu lần những buổi chiều vàng tan tác về trên cảnh
vật. Tình thương trời ơi! Tình thương chỉ là man trá nhất thời. Tình thương
là gì? Nếu không phải là những cánh nhạn bay qua, chỉ để lại trên mặt hồ,
trên trái tim nàng, những u buồn thất vọng? Tình thương mong manh quá!
Trái tim nàng hình như thắt lại. Ðời còn có nghĩa gì với một kiếp hồng nhan
bạc phận như nàng?
Cảnh vật đã nhuộm màu đen tối. Ðêm xuống giữa cảnh vật và xuống giữa
tâm hồn nàng. Nàng cảm thấy bơ vơ trống trải. Nàng mến tiếc thời xưa, thời
mà nàng còn bé bỏng, sống trong tình thương không giới hạn của mẹ nàng.
Tình mẹ thương con, nàng thấy rõ là một tình yêu chân thật, vững bền. Ôi,
mẹ nàng còn đâu nữa để an ủi nàng trong phút đau đớn này. Tìm đâu ra tình
thương cao cả và đằm thắm như tình mẹ yêu con.
Nhưng mắt nàng vừa chạm phải một ánh sáng xa xăm. Ừ, trăng đã lên ánh
sáng dịu hiền đã lan tràn trên cảnh vật. Nàng cố tìm trong trí nhớ và chắc
rằng một tình thương bao la như ánh trăng hiền hậu vẫn còn có ở đời này.
Ðâu đó, người ta ca ngợi tình thương. Phải rồi, tình thương của bực giác ngộ
ra đời, thấm nhuần muôn vật. Mắt nàng sáng lên, như nhìn thấy ngôi sao cứu
tinh hiện lên ở chân trời rực rỡ. Người đang gieo rắc tình thương cao rộng
bao la, chính là bực giác ngộ, là Phật đà. Tình thương nhân thế mong manh,
nhưng tình bác ái của đạo Vàng vẫn trường cửu và bao la cao rộng. Nụ cười
thế nhân mong manh quá, nhưng nụ cười Ðức Phật còn mãi hiền hậu với tất
cả mọi loài. Nụ cười ấy có một cái gì giống với nụ cười mẹ yêu con tha thiết.
Nàng thấy rõ: trú địa an tịnh là dưới ánh đạo Vàng mà Ðức Phật còn đang
gieo rắc quanh Ngài. Nàng sẽ đến dưới tình thương Ðức Phật.
Tìm được nơi nương dựa cho tâm hồ, nàng thấy lòng nàng êm tịnh. Ngày
mai, nàng sẽ đến với tình thương cao cả của Ngài, và như đứa con thơ, nàng
sẽ được an lành dưới nụ cười êm dịu của người mẹ hiền.
Sáng hôm sau, trời mới tinh sương, Liên Hoa đã vội vàng lên đường. Ðường
về Cấp Cô Ðộc không xa nhưng nàng muốn đến nơi trước giờ ngọ nắng
nung người. Nàng đi với một lòng tin tưởng ở Ðức Phật Từ Bi không bến
hạn của Ðức Thế Tôn. Mặt trời lên cao, trời đã bắt đầu nóng nực. Nàng Liên
Hoa đi nhanh hơn để mau tới đích. Ðược hơn một nửa đường, thì mồ hôi đã
thấm ướt áo nàng. Ghé vào một bóng cây to che rợp một hồ sen nước trong
như gương, nàng ngồi nghỉ, nước hồ trong quá, nàng đứng lên lại gần vuốt
mớ tóc lại để rửa mặt. Nước hồ mát rượi, nàng thấy khỏe khoắn và an lành.
Vén tà áo sang bên, nàng bỗng thấy trong gương nước hồ trong, mặt nàng
duyên dáng tươi lành in trên nền trời xanh biếc, nàng còn trẻ, tóc nàng còn
xanh lắm và môi nàng còn thắm như son. Nàng còn xuân quá! Rồi đây xuất
gia đầu Phật, nàng đứng yên suy nghĩ – rồi mớ tóc sẽ còn đâu. Sống trong
cảnh thanh đạm của người tu hành, nàng thấy còn sớm quá. Ðể năm năm sau
cũng còn chưa muộn. Nàng còn trẻ và đẹp biết chừng nào? Gương mặt nàng,
biết đâu sẽ đem lại cho nàng một người yêu trong mộng tưởng.
Nghĩ thế và ý muốn quay về ám ảnh đầu óc nàng. Nhừng từ xa một bóng
người đi lại. Bóng một thiếu nữ tha thướt trong dáng đi đẹp của hàng quí
phái.
Liên Hoa giật mình: nàng chưa bao giờ trông thấy một người đẹp như thế!
Mắt thiếu nữ trong như gương nước hồ sen, tóc nàng buông xuôi, đẹp như
một làn mây mờ và mỏng. Nàng nhẹ tiến về phía nàng Liên Hoa, trên môi đã
nở một nụ cười tươi như hoa phù dung buổi sáng.
Liên Hoa yên lặng cúi đầu. Nhưng thiếu nữ đã đến bên. Thiếu nữ cười, tiếng
nàng trong như tiếng đàn huyền dịu:

  • Sao chị buồn thế? Chị đi đâu, hẳn chị về Ca Tỳ La?
    Liên Hoa chợt tĩnh, nàng đáp lời thiếu nữ:
  • Không, tôi về vườn Kỳ Thọ.
    Thế là hai người quen nhau.
    Liên Hoa bắt đầu thấy mến thiếu nữ. Ðã lâu, hai người nói chuyện tâm tình,
    thiếu nữ nhìn Liên Hoa cười và tiếp:
  • Không, sắc đẹp chóng tàn lắm chị ạ. Chỉ có tình thương rộng rãi mới là
    trường cửu.Tình thương thế nhân en thấy quá mong manh.
    Thiếu nữ tỏ vẻ nhọc mệt. Gối đầu lên vai Liên Hoa, nàng lặng yên nghe
    tiếng sáo diều đâu đây đồng vọng.
    Lát lâu, khống thấy thiếu nữ nói gì, Liên Hoa tưởng nàng thiếp ngủ. Nhưng
    Liên Hoa kêu lên một tiếng khi nàng chạm phải cánh tay lạnh như đồng của
    thiếu nữ. Nàng đặt đầu thiếu nữ dậy thì, than ôi! Người đẹp đã chết rồi, thân
    xác nàng đã lạnh ngắt và cứng đờ như gỗ. Hoảng kinh, Liên Hoa vùng dậy
    mắt nàng trông rõ khuôn mặt thiếu nữ: Còn đâu bao nhiêu vẻ đẹp não nùng!
    Mặt thiếu nữ xám lại, mắt trắng dã, toàn thân tím lại như xác người để đã
    bốn năm hôm.
    Liên Hoa thở dài. Nàng thoáng thấy lẽ vô thường của kiếp sống đời người.
    Nở rồi tàn, sắc đẹp trôi theo thời gian tàn tạ. Bao nhiêu ham muốn trở về tiêu
    tan mất cả. Ý chí xuất gia mạnh mẽ trở lại với nàng, Liên Hoa đặt người bạn
    xấu số bên bóng cây già rồi vội vã ra đi về vườn Kỳ Thọ.
    Mãi bước hướng về nơi chủ đích, Liên Hoa không còn nhìn lui lại phía sau.
    Nàng có ngờ đâu, thiếu nữ đã đứng dậy hồi nào. Thiếu nữ đứng lên, nhìn
    theo Liên Hoa khuất dạng trong bóng cây rậm rạp. Hình như đã hiểu sự thay
    đổi trong tâm hồn Liên Hoa, nàng mĩm cười đắc chí. Nàng chép miệng:
    Bao nhiêu thế nhân, khi chạm phải luật vô thường vẫn còn ham muốn không
    thôi!
    Than ôi! Tình thương thế gian là một trò hề điên đảo! Liên Hoa sẽ được an
    lành dưới bóng Ðức Từ Phụ. Nàng sẽ chứng được đạo mầu.
    Trong khi ấy, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Tiếng hồng chung giờ ngọ đã từ
    Kỳ Viên bay lại, ngân nga trong gió…
    Thuật giả: Thích Minh Lý
    Chớ hẹn đến già mới học đạo,
    Mồ hoang lắm kẻ tuổi xuân xanh.
    —o0o—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s