Ðâu Là Sự Thật?


Ðâu Là Sự Thật?
Sáng nay, trời mùa xuân quang đảng quá, những mầm non đầy nhựa đang e
ấp dưới những nách thân yêu của các kẻ lá, cành cây, muôn chim đang hòa
vui, reo hót những bản nhạc mừng xuân, líu lo lãnh lót. Gió xuân lùa nhẹ
những làn hương trong sạch của muôn hoa, làm giảm bớt một ít u buồn của
những khách trần gian tục lụy, đồng thời gạt vỡ những giọt sương còn bám
chặt, đè nặng trên mình hoa lá.
Vầng thái dương đã bắt đầu lên, nhả những tia nắng vàng chiếu tỏa khắp
không gian, đem lại loài người nguồn sinh lực vô biên, đánh tan sự đen tối
của đêm dài đầy sợ hãi.
Thành Xá Vệ đã trở về với những sự náo nhiệt của một đô thị lớn.
Khắp các nẻo đường, người đi, kẻ lại lăng xăng nhứt là con đường lớn vô ra
cửa thành.
Ô kìa! Sao những người đi đường họ đứng dừng lại và nép qua một bên
đường hết thế kia? Họ còn đứng im ra dáng cung kính nữa! À, thì ra có Ðức
Phật từ vườn Cấp Cô Ðộc vào thành hóa trai, đi gần đến họ. Phải, ai thấy
Phật mà không cung kính cuối đầu cho được. Bước đi khoan thai, tướng
người oai nghiêm, hùng dũng sức sáng của trí huệ cao siêu, dường như
không thể tiềm tàng hết trong người phải tung phát ra ngoài, thành muôn
ngàn tia hòa quang rực rỡ. Ðứng xa trông cũng đủ khiếp; lựa là phải đứng
gần; càng ngắm lâu, càng nép phục.
Ðức Phật vào thành, theo đường phố, tuần tự hết nhà nầy sang nhà khác để
hóa trai. Ði như thế ngót một tiếng đồng hồ. Rồi bỗng nhiên Ngài đứng lại
trước cổng một ngôi nhà khá sang trọng. Chẳng nói chẳng rằng, Ngài đứng
im đấy thật lâu. Cửa cổng vẫn đóng kín và bên trong lặng lẽ tiếng người.
Nếu nom kỹ, ta có thể thấy được bên trong vợ chồng chủ nhà và đứa con
đang xúm quanh mâm ăn thì phải.
Ðức Phật bèn thâu hào quang và dùng thần lực bay vào.
Tại thành Xá Vệ này, có một ông trưởng giả giàu có vô số thế mà thảm ông
lại là người keo kiết nhất đời, không ưa làm việc bố thí, cũng không giúp đỡ
ai bao giờ. Mỗi khi ăn ông sai vợ đóng chặt cửa cổng, không tiếp bất cứ một
ai. Hơn nữa, cửa cổng nhà ông ít khi mở; ông rất sợ những vị Sa môn đến
hóa trai và nhất là những người ăn mày. Ông keo kiết đến có tiếng khắp đô
thành, thì phải biết! Ngày hôm nay, ông nghe sao thèm thịt gà lạ thường, lại
thêm thằng con cũng đồng một ao ước như ông. Sao một hồi tranh chấp
trong cõi lòng, ông bèn quyết định bạo dạn bảo vợ làm thịt con gà trống tơ.
Khi món ăn làm xong, dọn lên mâm, lên bát, vợ chồng và con đồng nhau hỷ
hả.
Ðang thích thú khen miếng ngon, miếng béo, ép con, mời vợ, ông trưởng giả
bỗng giật nẩy mình, tiếng động chân của Ðức Phật đã đến tận thềm.

  • Ðàn việt! Ông bà nên cúng dường cho các thầy Sa môn, được phước báo
    vô lượng, đức Phật lên tiếng.
    Bị quấy rầy, lại thêm keo kiết, trưởng giả nhà ta đổ cáu:
  • Quái trong lúc vợ chồng người ta đang ăn uống, ông lại đến kỳ kèo xin xỏ?
    Nếu biết sự xấu hổ xin mời ông ra ngay cho.
  • Trưởng giả là kẻ còn mê muội, tự mình không biết xấu hổ, chớ ta là nhà tu
    hóa trai có gì mà phải hổ thẹn.
  • Tôi và vợ tôi, con tôi đang ăn uống ngon lành như thế này, vui sướng như
    thế này, mà ông bảo là xấu hổ à?
  • Trưởng giả giết cha để ăn, lấy mẹ làm vợ, nuôi nấng cung cấp cho kẻ oán
    thù, đã không tự xấu hổ, còn lên mặt trở lại chê ta là nhà tu hành không biết
    thẹn à?
  • Ðạo sĩ nói thế nào? Nhà tu hành sao ăn nói kỳ cào thế, tôi giết cha, lấy mẹ
    hồi nào?
  • À, thì ra trưởng giả chưa hiểu gì cả. Con gà trống tơ đang dọn ăn trên mâm
    kia là cha của ông. Hồi trước vì bản tánh tham lam, keo kiết, nên nhiều đời
    phải sanh làm loài gà, để ăn bẩn cối xay để trả nghiệp. Vì nghiệp quả của
    ông ngày nay chấm dứt, nên khiến ông thèm, con ông lại đốc thúc. Vợ ông
    tuy phải buộc lòng bắt gà làm thịt, chớ khi giết bà ta vẫn đau khổ hung lắm,
    bởi dây oan nghiệp nhiều đời còn vương vấn. Ðứa con của ông hiện đây, đời
    trước nó là quỷ La Sát.
    Còn vợ ông bây giờ, là mẹ ông hồi nhiều đời trước. Vì ái ân sâu nặng chưa
    dứt, nên ngày nay phải làm vợ ông để trả cho hết tình yêu thương tiền kiếp.
    Ông vì si mê không thấu biết căn nguyên, nên đành giết cha nuôi kẻ oán
    cừu, lấy mẹ làm vợ, thật là điên đảo luân thường.
    Chúng sinh vì nghiệp chướng che ngăn, tạo nghiệp, thọ quả, quay cuồng mãi
    mãi, sanh tử trôi lăn trong ba nẻo, sáu đường không ngày nào cùng tận. Thật
    đáng hổ thẹn, đáng thương tiếc biết bao!
  • Bạch Ngài phải làm thế nào để có thể hiểu rõ được và bậc người nào mới
    có thể thoát khỏi vòng khổ lụy của sanh tử, luân hồi, xin Ngài từ bi bảo cho
    chúng tôi thật muôn phần cảm tạ.
  • Nầy thiện nam tử! Những sự oan oan tương báo, tử khứ sanh lai, lặn hụp
    nổi chìm như thế, chỉ những bậc tu hành đã dứt trừ tất cả phiền não mê lầm,
    chứng đặng ngũ nhãn lục thông mới mong thoát khỏi. Còn ngoài ra đều khó
    tránh được sự trả vay của nhiều đời nhân quả. Ta này đã quan sát kỹ, thấy
    trưởng giả nhân tiền căn có gieo hột giống Phật vào thức điền, dù trải bao
    nhiêu kiếp luân hồi đền trả oan khiên, nhưng phước báo vẫn không mất.
    Ngày nay nghiệp quả trả xong, căn lành thuần thục, nên ta khuyên trưởng
    giả hãy phát tâm cho mạnh mẽ tinh tấn tu hành kẻo ngày sau khó thoát.
    Kỳ diệu thay! Lời của Ðức Phật vừa thốt xong như liều thuốc trị bệnh, ông
    trưởng giả sợ tháo mồ hôi, tóc lông đều dựng đứng. Phật liền hiện oai thần
    cho ông nhớ lại những tội khiên tiền kiếp.
    Bấy giờ ông trưởng giả hết sức ăn năn lạy Phật để sám hối những tội khiên
    ông đã tạo và phát nguyện tu hành, mong thoát khỏi những tội nghiệp do
    ngu muội tạo ra, tánh bỏn sẻn bỗng nhiên tiên tan mất.
  • Lạy Ngài, nhờ thần lực của Ngài phá tan những lớp mây mờ trong đầu óc
    của con, ngày nay con mới thấy rõ đâu là sự thật. Bấy lâu nay, con tưởng
    những cái gì xung quanh con, nào vợ, nào con, nào của cải, đều là chân thật
    của con, nên con mới lẫn tiếc từ đồng. Xét ra con vì nghiệp chướng ngăn
    che, càng nhận thấy càng chìm, nên càng mê muội, lấy giả làm chơn, cho hư
    là thật. Ngày nay con đã rõ ra thì sự đã rồi, mong nhờ ơn Ngài giải thoát
    giùm con. Con thật muôn phần cảm tạ.
    Ðức Phật nhận lời thâu ông vào hàng đệ tử. Ông xin thọ 5 giới của Phật, tu
    hành chứng đặng quả Tu Ðà Hoàn.
    —o0o—

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s