Lòng Ngưỡng Mộ Phật Pháp của Vua A Dục



Vua A Dục trước là người rất độc ác, từ khi theo đạo Phật đổi thành người
rất nhân từ. Hồi mới theo đạo, vì lòng cảm mộ quá dồi dào nên mỗi khi ngự
ngoài đường hễ gặp vị Tỳ kheo nào đi ngang qua, liền xuống kiệu khấu đầu
lạy.
Có một vị đại thần tên là Da Tát lấy thế làm quá đáng bèn can ngăn vua
rằng: “Các Tỳ kheo kia chẳng qua là những người các cấp đi hành khất
ngoài đường, không đáng tôn trọng lắm”. Vua yên lặng không trả lời.
Cách vài ngày sau, vua truyền cho các quan văn võ, mỗi ông phải đem bán
một đầu súc vật, và cho biết giá bán các đầu ấy như thế nào. Ông Da Tát
phải bán một đầu người. Các đầu súc vật thời bán được với giá tiền sai khác
hơn kém nhau, duy có đầu người của ông Da Tát bán thời không ai mua cả.
Vua hỏi cớ sao, ông Da Tát trả lời: Vì đầu người là vật hèn hạ không có giá
trị gì, Vua lại hỏi: “Chỉ có một đầu này là hèn hạ hay tất cả đầu người đều
hèn hạ?” Ông Da Tát đáp: “Tất cả đầu người đều hèn hạ”. Vua bèn hỏi:
“Vậy đầu Trẫm đây cũng hèn hạ sao?” Ông Da Tát sợ hãi không dám nói,
sau Vua cũng thú thật đầu Vua cũng hèn hạ.
Vua bèn giảng cho ông Da Tát nghe rằng: Phải! Người muốn can ta đừng lạy
các vị Sa môn là nhà ngươi có ý kiêu căng tự đắc. Nhưng cái đầu của Trẫm
này là một vật hèn hạ không ai thèm mua, vì cúi xuống mà được thêm công
đức, thêm giá trị lên, thì phổng có hại gì? Nhà ngươi muốn chỉ trích các thầy
Sa môn là người các cấp không sang trọng nhưng nhà ngươi không rõ uy
đức của các Thầy. Khi nào có đi ăn tiệc, ăn đám cưới thời mới nên hỏi đến
giai cấp người ta, chớ đi tu học phân biệt gia cấp làm gì. Như người sang
trọng danh giá bị tội nặng thời ai cũng nói “Người này là kẻ có tội” và ai
cũng đem lòng khinh bỉ. Trái lại con người hèn hạ mà tu nhân tích đức thời
ai cũng kính trọng ai cũng cúi đầu.
Vua nói đến đây, bèn chỉ hẳn vào mặt ông Da Tát mà nói lớn rằng: Nhà
ngươi há lại không biết câu này của Ðức Phật Thích Ca hay sao? Ngài dạy
“Người có trí thời dầu vật không có giá trị cũng làm nên giá trị”. Ta muốn
theo Phật, ngươi lại can gián ta, ấy là bất trung. Ðến khi ta nằm xuống đất
như cây mía kia thì dầu muốn lạy, muốn đứng dậy, muốn cung kính cũng
không sao được nữa, thời làm thế nào được công đức. Vậy ngươi để yên ta
lạy các vị Sa môn để kiếm chút phước đức. Nếu có người dám tự nói “Ta là
người đáng tôn trọng hơn cả”, thời người ấy là người u mê nhất đời vậy. Nếu
lấy huệ nhãn của Ðức Phật mà xem xét thân thế, thời biết thân thể ông vua
và thân mọi người giống nhau, cũng là da, thịt, xương, khác nhau chỉ có cái
phù hoa trang sức bề ngoài. Nhưng cốt yếu ở đời là lòng đạo đức thời trong
thân thể người hèn hạ nhất ở đời cũng có được, chính cái ấy con người trí
giả gặp đâu cũng phải cung kính phải vái lạy vậy.
Trích: Viên Âm
Hoa thơm nhờ nhụy
Người có giá trị bởi đạo đức.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s