Cứu vật, vật trả ơn – Cứu nhân, nhân trả oán


Cứu vật, vật trả ơn – Cứu nhân, nhân trả oán
Xưa có vị quốc vương nước Thiên La, ông là một người thông minh, nên đã
trực nhận: thế cuộc vô thường nhân sanh thống khổ. Liền từ bỏ ngai vàng
với tình thương nhỏ hẹp để vào núi tu hành. Ở được 30 năm, bỗng một hôm
nay có người đi săn ham đuổi theo một con nai, lỡ bước sa vào một cái hầm
sâu, ở trước chỗ Ngài thường ngồi tham thiền; đồng thời có một con rắn một
con chim, vì sợ hãi cũng đều rơi xuống đó, thân thể bị thương đau đớn vô
cùng. Người trông lên cầu cứu kêu la thảm thiết. Vị đạo sĩ nghe tiếng kêu la,
động mối từ tâm lấy đuốc soi xuống các nạn nhân đang gục đầu khóc lóc.
Ngài đến bên hầm bảo rằng: “Các người hãy yên tâm, ta sẽ cứu các người
thoát nạn”. Ngài liền đi kiếm dây thòng xuống, người, rắn, chim đều nhờ sợi
dây đó mà lên, thoát khỏi tai nạn. Sau khi lên khỏi hầm cả ba đều thành kính
lạy tạ và thưa rằng: “Thân mạng chúng con được sống ngày nay, là nhờ lòng
hoàng từ phổ độ của Ngài, vậy chúng con xin trọn đời cung cấp các vật dụng
Ngài thiếu thốn, để đền đáp công ơn trong muôn một!”. Ðạo sĩ nói: Ta là
quốc vương trong một nước, trân bảo đầy kho, muốn gì cũng được, nhưng ta
nhận thấy phú quí như ngục tù, tài sắc danh vọng là cạm bẫy đưa ta vào
vòng tội lỗi, chúng nó là những lưỡi gươm sắn bén để giết đời ta, là những
mũi tên nhọn để bắn vào tâm ta và cũng vì chúng ta lặn hụp mãi trong biển
sanh tử, chịu đủ mọi điều đau khổ. Vì thế, ta phải từ giả xuất gia học đạo, ta
nguyện chứng được đạo quả Vô thượng chánh biến tri để khai hóa chúng
sanh trở về giác tánh, đâu phải ba người mà thôi?. Ngài nói tiếp: Từ nay các
ngươi đền ơn ta, không gì quý hơn quy y Tam bảo, vâng lời Phật dạy, làm
các việc lành.
Người thợ săn thưa: “Ở đời tuy có những nhà nho sĩ tích công lũy đức, làm
lành tránh dữ, nhưng đâu bằng người Phật tử quên mình cứu người, mà
không cần sự đền đáp của người chịu ân. Thâm ân của Ngài con không biết
lấy gì đền đáp, song chỉ xin Ngài nếu thuận tiện quá bước đến nhà con, cho
con cúng dường đôi chút”.
Chim thưa: “Con tên Bác, khi nào gặp việc gì cần đến con xin Ngài gọi đến
tên con, con sẽ đến ngay”.
Rắn thưa: “Con tên Trành, nếu đạo sĩ có gì không hay xãy đến xin Ngài gọi
tên con, con sẽ đến hầu”.
Thưa rồi cả ba đều từ biệt đạo sĩ ra về. Tình cờ một hôm đạo sĩ đến nhà thợ
săn, người này vì lòng gian tham ám ảnh nên vừa trông thấy Ngài đi đàng
xa, vội vàng bảo vợ: “Ngài đến kia sẽ không may cho ta, nếu ta có bảo ngươi
làm thức ăn gì để cúng dường, ngươi hãy chậm chậm, vì quá ngọ thì ông ấy
sẽ không ăn nữa”. Ðạo sĩ vừa đến nhà, hai vợ chồng thợ săn niềm nở tiếp
rước, mời ở lại thọ trai nhưng dần dà nói chuyện mãi quá ngọ, Ngài phải về
không.
Trở về núi thấy chim, Ngài gọi: Bác!… Bác!…
Chim thưa: “Ngài ở đâu về?”

  • Ta ở nhà thợ săn về.
  • Ngài đã thọ trai chưa.
  • Nhà kia chưa kịp dọn thì đã quá ngọ, nên ta không ăn mà trở về đây.
    Nghe vậy chim tức tối than rằng: “Thật người quá vong ân bội nghĩa!”. Rồi
    quay lại thưa với đạo sĩ: “Con không biết lấy gì để cúng dường Ngài. Mời
    Ngài ngồi đây con đi chốc lát sẽ trở về”. Chim liền bay vào hậu cung của
    vua nước Bà Già, thấy Hoàng hậu nằm ngủ, trên đầu có gài hột ngọc kim
    cương; chim tha về dâng cúng đạo sĩ. Hoàng hậu tỉnh dậy tìm ngọc không
    thấy, liền tâu vua. Vua truyền sắc trong nước: người nào tìm được ngọc
    trọng thưởng.
    Ðạo sĩ khi được ngọc kim cương bèn nghĩ rằng: “Ta tu hành dùng gì đến vật
    này, thôi đem lại cho người thợ săn”. Người thợ săn biết là ngọc của vua,
    bèn trói đạo sĩ đem đến nộp cho nhà vua.
    Vua hỏi đạo sĩ: “Nhà ngươi từ đâu đến mà được ngọc quý này?”.
    Ðạo sĩ suy nghĩ: “Nếu nói sự thật thì loài chim trong cả nước nầy đều bị chết
    hết; nếu nói trộm được thì không phải người tu hành”, Ngài nghĩ vậy đành
    im lặng vui lòng chịu đựng sự hành phạt ngọn roi tàn nhẫn! Ngài không oán
    vua không thù người thợ săn. Trái lại, Ngài động lòng từ bi nên phát nguyện
    rằng: “Cho tôi được mau thành Phật để cứu độ các sự quả báo khổ não của
    anh thợ săn vì lòng tham ác đã gây nên, và tất cả chúng sanh hiện đang đau
    khổ”. Vua truyền đem chôn đạo sĩ chừa đầu lại sáng mai để giết.
    Bấy giờ đạo sĩ gọi tên con rắn:
    Trành! Trành… Rắn nghĩ: “Trong thiên hạ không ai biết tên ta, chỉ có đạo sĩ
    thôi, có lẽ cần gì đến ta chăng?”. Rắn vội vàng tìm đến, thấy đạo sĩ bị hình
    phạt như thế. Rắn đau đớn cúi đầu thưa rằng: “Vì sao Ngài bị mắc nạn
    này?”.
    Ðạo sĩ kể tất cả nguyên do. Rắn rơi nước mắt thưa: “Lòng nhân đạo của đạo
    sĩ rộng lớn không bờ bến, mà còn gặp tai nạn như thế này, huống gì kẻ
    không đạo đức, thì tai họa lại sao tránh khỏi”. Rắn thầm nghĩ: ông vua nầy
    chỉ có một Thái tử rất cưng quý, ta sẽ vào cung cắn chết Thái tử rồi trở ra
    đưa thần dược cho đạo sĩ. Và dặn: “Hễ thấy đám Thái tử đi ngang qua, Ngài
    đem thuốc này cứu Thái tử, Ngài sẽ thoát nạn”.
    Sau khi hay tin Thái tử chết, nhà vua đau đớn vô cùng, bèn truyền lệnh:
    “Người nào có tài năng làm cho Thái tử sống lại, ta xin chia một nữa nước”.
    Nhưng tất cả lương y trong nước đều bó tay. Nhà vua đành đem thây Thái tử
    vào núi để hỏa tang. Ðám đi ngang qua bên đạo sĩ, đạo sĩ hỏi: “Thái tử đau
    bệnh gì mà bỏ mạng chóng thế? Hãy thong thả tôi có thể cứu sống Thái tử”.
    Thị tùng nghe vậy vội vàng đến tâu vua. Vua rất mừng cảm động nói: “Nếu
    Ngài cứu sống con tôi, tôi sẽ xá tội cho Ngài và chia nước để Ngài làm vua”.
    Ðạo sĩ lấy thuốc xoa khắp thân thể, bỗng nhiên Thái tử ngồi dậy: “Vì sao ta
    ở đây?”. Người hầu thuật rõ mọi việc đã xảy ra. Thái tử vui mừng trở về
    cung. Vua giữ lời hứa chia nửa nước cho Ðạo sĩ, Ðạo sĩ nhất định từ khước
    không nhận. Khi đó nhà vua tỉnh ngộ, Ðạo sĩ là người đã sống ra khỏi vòng
    danh lợi, bèn hỏi: “Ngài ở nước nào, và được ngọc ở đâu?”.
    Ðạo sĩ thuật rõ đầu đuôi việc đã xảy ra. Nhà vua nghe rồi ăn năn cầu xin sám
    hối, rồi đòi thợ săn đến bảo: “Ngươi có công với nước, đem tất cả bà con
    đến đây ta sẽ trọng trưởng”. Khi đã đến đầy đủ vua truyền lệnh: “Vì ngươi
    đã bất nhân bội nghĩa, mà đạo sĩ gần thác oan, tội người rất nặng ta sẽ giết cả
    họ”. Lệnh vừa truyền ra, Ðạo sĩ vội đến can vua: “Chúng ta là kẻ trượng
    phu, không nên đem oán để báo oán, nên đem ân mà báo oán, oán ấy mới
    mong dứt được. Vậy xin bệ hạ hãy vì tôi tha cho tất cả những người nầy”.
    Vua nghe cảm động và mến phục đức nhẫn nại hy sinh cao cả của đạo sĩ.
    Liền ân xá cho những tội nhân ấy.
    Ðạo sĩ trở về núi, tiếp tục tinh tấn tu hành, đến khi mạng chung được sanh
    lên cõi trời và lần lượt chứng thành đạo quả.
    Nói đến đây, Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni gọi các Tỳ kheo mà bảo: “Ðạo sĩ
    này chính là tiền thân của ta, chim là tiền thân của ông Thu Tử, rắn tức là A
    Nan ngày nay, thợ săn chính là Ðiều Ðat đó vậy”.
    Thuật giả: Thể Thanh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s