Người học trò bị thầy gạt được Phật độ


Người học trò bị thầy gạt được Phật độ
Thuở xưa, tại thành Xá Vệ có ông Phạm Chí làm cố vấn cho nhà vua, mở
trường giảng đạo Bà La Môn, thâu được một số học trò rất đông. Trong đám
đệ tử của ông, có chàng Ương Quật Ma là một ngôi sao tỏ rạng: Văn đã giỏi,
võ cũng hay, nết na thuần tuý, thêm diện mạo khôi ngô. Ai biết được Ương
Quật Ma rồi cũng trầm trồ khen ngợi là người tài đức song toàn.
Người vợ của ông Phạm Chí lại chú tâm yêu thầm trộm mến đứa học trò tài
giỏi của chồng. Nhân lúc chồng đi vắng, nàng phấn son trang điểm xạ ướp
hương xông đến nhà Ương Quật Ma đường đột vào phòng liếc mắt đưa tình,
nói sỗ sàng những lời hoa nguyệt tray trúa, tỏ bày thái độ quyến luyến gió
trăng một cách lả lơi chẳng biết ngại ngùng.
Trước cử chỉ khiêu dâm, người học trò nết na thuần túy ấy không bao giờ để
cho lửa tà xâm chiếm, Ương Quật Ma giữ lễ đệ tử, thưa với vợ thầy rằng:
“Thưa thím, thầy ví như cha, thì thím ví như mẹ, đệ tử thà chết chớ không
dám làm điều bất chính để tiếng nhơ nhớp ngàn năm”.
Vợ ông Phạm Chí còn giòn giã nói thêm: “Hễ đói thì ăn, khát thì uống;
huống nữa ta đã sẵn sàng cho thì cứ tha hồ thưởng thức cái gì gọi là bất
chính?”.
Ương Quật Ma nghiêm nghị nét mặt cự tuyệt lại rằng: Kẻ ngu dốt lỡ làng
thói chim muông còn biết hổ thay! người học đạo như tôi há chẳng thẹn, nếu
không biết tôn ti thượng hạ. Vả lại thím cũng như mẹ tôi, tôi đâu bạo gan
làm điều vô liêm sỉ. Dứt lời, Ương Quật Ma liền bước ra khỏi nhà.
Vợ Phạm Chí biết người học trò của chồng mình lòng cứng như sắt đá
không thể lay chuyển nổi, nên nàng riu ríu ra về một nước với sự mắc cở
chua cay. Dọc đường, nàng tức giận quá mới nghĩ kế trả thù cho đã nư, nhất
là cho khỏi gai mắt. Về nhà, nàng xé quần áo, lấy màu thoa mặt biến sắc,
quàu mình trầy trụa, giả bộ đau nặng, nằm rên hì hì…
Ông Phạm Chí về, thấy vợ đầu bù tóc rối, quần áo rách rưới, thân thể bị vít,
thêm nghe vợ kêu nhức rối rít, ông hỏi tại sao mà đến nổi như thế?
Nàng đáp rằng: “Sớm mai này, thừa lúc chàng đi vắng, Ương Quật Ma lẻn
vào phòng thiếp, kéo áo nắm tay, giở trò hãm hiếp: thiếp không không thuận
tình, bị gã cưỡng bức mới ra nông nỗi như vậy”.
Ông Phạm Chí nghe lời vợ nói thảm thiết đau thương, liền tin, không cần xét
lại thật giả, quyết trừng trị ngay đứa học trò mình một cách nặng nề mới vừa
lòng. Ông nghĩ ra một chước để gạt Ương Quật Ma sa vào lưới pháp luật, bị
án tử hình hơn là mình ra tay giết nó; ông bèn gọi Ương Quật Ma nói ngon
ngọt rằng: “Con đến học với thầy bấy lâu nay nghề kiếm thuật được tinh
thông; theo chỗ thầy thấy thì trong đời không ai sánh kịp. Nhưng vì thiên hạ
chưa biết nên con còn mai một tên tuổi. Muốn cho con mau nổi tiếng anh
hùng, trước làm rạng rỡ tông môn, sau làm vẻ vang thầy tổ, nên thầy ban cho
con thanh kiếm này để cho con lập công danh trong chớp mắt”. Ương Quật
Ma lãnh thanh kiếm và đứng chờ thầy chỉ dạy thêm. Ông Phạm Chí bảo
rằng: “Sáng sớm, con mang gươm ra ngã tư đường cái là chỗ đông người
qua lại đón chặt lấy mỗi người một ngón tay, đến đứng trưa, lấy cho đủ một
trăm ngón, xỏ xâu làm như tràng hạt mà đeo, thì tự nhiên nổi danh “hoàn cầu
vô địch dõng sỉ”. Con phải lập tức thi hành y như lời thầy đã dạy. Hăng hái
mau lên con!”.
Ương Quật Ma gắng gượng mang gươm ra đi, vừa suy nghĩ sợ sệt, buồn rầu:
nếu không nghe lời thầy thì lỗi đạo làm học trò; còn vâng lời thầy thì trái với
lẽ phải; vì có ngăn ngừa mười điều ác và rộng làm mười việc lành mới sanh
lên cõi trời; ấy mới phải phép con nhà Phạm Chí; con người lung lăng giết
hại trái với lương tâm, con người học đạo nỡ lòng nào tàn nhẫn. Mãi so hơn
tính thiệt, nghĩ tới xét lui, Ương Quật Ma bấn loạn tâm thần, đi vừa đến cội
cây cổ thụ bên vệ đường, chàng bị xây xẩm mặt mày, ngã gục ngất người bất
tỉnh. Thừa cơ, quỉ ác ám ảnh làm cho chàng như điên như dại, trợn mắt
nghiến răng, hươi gươm vùn vụt.
Lúc bấy giờ, kẻ bộ hành bốn phương vì nghiệp xua đuổi đến bị Ương Quật
Ma chặt đứt mỗi người một ngón tay, trong chốc lát gần đủ số một trăm.
Những kẻ mắc nạn kêu la thảm thiết, tiếng đồn thấu tai nhà vua, các thầy Tỳ
kheo đi khất thực cũng rõ việc chẳng lành ấy, nên khi về tới tịnh xá, liền
bạch với Phật:
Ðức Thế Tôn nghe qua động lòng thương xót, bảo các thầy Tỳ kheo rằng:
“Các người cứ ngồi yên, để ta đi cứu khổ cho mọi người”. Dọc đường, Phật
gặp bọn chăn dê và dân chúng khuyên Ngài đừng vào con đường đương có
người điên rồ tàn ác giết hại không biết bao nhiêu người rồi. Nếu Ðức Phật
đến đó; Sợ e không khỏi bị thiệt hại: mất một ngón tay.
Ðức Thế Tôn đáp: “Không sao cả, giả sử trong ba cõi đều là giặc cả, ta cũng
không ngại gì, huống chi chỉ có một người tàn bạo, thì ta có sợ gì, chúng
ngươi chớ lo ngại”.
Mẹ Ương Quật Ma thường ngày vẫn thấy con gần đến giờ ngọ là về dùng
bữa, mà hôm nay sắp đứng bóng rồi sao chẳng thấy con về, bà bèn đem cơm
ra khỏi nhà tìm con. Khi đến nơi thì Ương Quật Ma đương đếm ngón tay
được 99 cái. Nó trông lên mặt trời thấy đúng ngọ mà còn thiếu một ngón tay
nữa, sợ quá giờ hỏng việc. Ương Quật Ma lòng đương bối rối, thoạt thấy mẹ
đến, không rõ là ai, giơ kiếm chực chặt lấy ngón tay cho đủ số một trăm.
Mẹ Ương Quật Ma thấy con có bộ tịch hung hăng, bà hoảng hốt lui lại, thì
lúc đó Phật vừa đến kịp.
Thương hại cho Ương Quật Ma thình lình bị ác quỷ ám ảnh mê muộn làm
việc tàn nhẫn nếu chặt đứt tay mẹ, phạm lấy tội ngổ nghịch, sẽ bị trầm luân
nhiều kiếp rất tội nghiệp, bèn hóa làm thầy Sa Môn lướt tới đứng trước mặt
mẹ chàng. Gã thấy thầy Sa môn liền gươm toan chém lấy ngón tay. Nhưng
vô hiệu quả, nó không làm sao lại gần bên mình thầy tu ấy được, mặc dầu nó
ráng hết sức chạy theo cũng không bắt kịp. Ương Quật Ma nghĩ rằng: Ta
nhảy một cái vượt khỏi sông lớn dễ dàng như kẻ thế gian bước mương rãnh,
còn thầy Sa môn này đi bộ mà ta hết sức chạy theo cũng không kịp. Thật là
lạ! Vậy ta phải dùng phép nhiếp hồn mới được. Ương Quật Ma bèn nạt một
tiếng thật to vang như sấm, kêu rằng: “Thầy Sa môn kia phải dừng lại”.
Thầy Sa môn đáp: “Ta đứng yên đã lâu, tại ngươi cứ chạy mới cách xa ta
mãi!”.
Ương Quật Ma nghe nói hồi tỉnh lại, bèn ngâm bài kệ:
“Thầy nói đã đứng lâu,
Sao tôi rượt không kịp?
Thầy nói tại tôi chạy,
Ấy là tôi bị hiếp,
Xin thầy giải nghĩa giùm,
Cho tôi hết nghi hoặc”.
Thầy Sa môn dạy rằng:
Chỉ mang[1] nghe ta nói, mới khỏi sai lầm.
Vì người trọng vọng, để cho ám vào, nên không tự chủ được.
Muốn nổi tiếng anh hùng gây ra nhiều tội ác.
Thật là rất u mê, mong gì nên đạo nghiệp.
Ta đã đứng yên lặng, nên ta được giải thoát.
Người vẫn cứ lăng xăng, nên người bị khổ não.
Ương Quật Ma nghe nói tỏ ngộ, như say mê được tỉnh táo, liền ném gươm
bên vệ đường, quì mọp xuống đất lễ Phật, bạch rằng: “Lạy Ðức Thế Tôn, xin
dung thứ cho con là kẻ mê muội. Từ đây con xin làm đệ tử Ngài, bỏ tà theo
chánh; mong nhờ Ðức Thế Tôn rộng lòng thương xót cứu độ con”.
Ðức Phật biết Ương Quật Ma cơ duyên đã thuần thục, bèn nhận lời làm đệ
tử, đưa về tịnh xá tại vườn ông Cấp Cô Ðộc. Từ đó người tu các phạm hạnh,
tinh tiến, chẳng bao lâu chứng đặng quả thánh.
Bấy giờ vua Ba Tư Nặc kéo binh đi tìm bắt kẻ sát nhân là Ương Quật Ma.
Ngài đi cùng nơi khắp chỗ mà tìm không gặp. Thoạt đến tịnh xá, vua Ba Tư
Nặc vào đảnh lễ Phật.
Ðức Thế Tôn hỏi vua ở đâu lại đây con có vẻ mệt mỏi quá vậy.
Vua bạch rằng: “Lạy Ðức Thế Tôn! Vì nghe quân báo có đứa nghịch tặc tên
Ương Quật Ma đón đường giết hại lắm kẻ bộ hành; tôi phải đem binh tìm
bắt để trừ hại cho dân lành, nên phải tuôn pha gió bụi dơ bẩn”.
Phật nói: “Thế là Ương Quật Ma hiện nay đã xuất gia làm Tỳ kheo ở tại đây:
Vua có cần trị tôi người đó nữa chăng?”.
Vua bạch Phật rằng: “Nếu người đã phát tâm xuất gia học đạo, thì chẳng
những tôi không trách phạt lỗi trước, mà tôi nguyện xin hứa nguyện trọn đời
tứ sự cúng dường nữa. Bạch Ðức Thế Tôn, chẳng biết Phật thế nào mà
khuyến hóa được kẻ hung ác ấy vào đạo dễ dàng? Và bây giờ người ấy ở
đâu?”.
Phật vừa nói vừa chỉ: Người ấy ngồi kế bên đây!
Vua ngoảnh lại thấy Ương Quật Ma, mặt liền biến sắc tỏ vẻ sợ hải.
Phật an ủi rằng: Vua chớ sợ, người ấy nay đã hiền lành không còn tánh bạo
ác như xưa đâu, vua Ba Tư Nặc đi ngay trước mặt Ương Quật Ma chắp tay
và chào hỏi rằng: “Thầy có phải là chỉ mang Ương Quật Ma không?”.
Thầy Tỳ kheo đáp lại rằng: “Chính tôi là Ương Quật Ma”.

  • Thầy lúc còn ở tại gia họ là chi?
  • Tôi Kỳ Giốc.
  • Sao lại gọi là Kỳ Giốc?
  • Vì tôi phải lấy theo họ của cha tôi lưu truyền.
  • Thế là phải lắm! Thưa Thầy Kỳ Giốc Tỳ kheo, tôi xin trọn đời cúng dường
    cho thầy các món cần thiết trong lúc thầy tu hành.
    Ương Quật Ma cảm lòng chí thành của vua nên hoan hỷ nhận lời.
    Vua Ba Tư Nặc cúi đầu bái chào thầy Kỳ Giốc Tỳ kheo rồi lại trước pháp
    tòa khâm khen công Ðức Phật như vầy: “Từ bi thay, Ðức Thế Tôn! Giác ngộ
    cho người mê muội, dắt dẫn kẻ tàn ác trở lại đường lành, xuống phước cho
    nước nhà, ban ân cho lê thứ, cứu độ tất cả chúng sanh thoát khỏi vòng khổ
    não!”. Vua tán thán công đức của Ðức Phật rồi liền kéo binh về hoàng cung.
    Bấy giờ Tỳ kheo Ương Quật Ma đắp áo cà sa, bưng bình bát vào thành Xá
    Vệ, lần lượt theo thứ lớp từ nhà xin ăn. Dọc đường, thầy gặp một người đàn
    bà có thai gần ngày sanh, cầu xin thầy chú nguyện cho được bình an. Thầy
    Tỳ kheo không biết chú nguyện thế nào, trở về tịnh xá, ăn cơm xong, thầy
    đến trước Phật bạch rằng: “Lạy Ðức Thế Tôn, hồi sáng này, con vào thành
    khất thực, gặp một người đàn bà có mang gần ngày sanh nở. Người ấy lo
    ngại thai nghén thế nào nhờ Phật từ bi dạy cho con được rõ”.
    Phật bảo rằng: “Người mau trở lại an ủi người đàn ấy như vầy: Tôi rất thành
    thật nói lời chắc chắn, từ khi tôi mới sanh ra đến ngày nay, tôi chưa từng sát
    nhân hại vật. Vậy tôi nguyện cho bà đến lúc sanh sản được bình an vô sự”.
    Thầy Tỳ kheo Ương Quật Ma do dự bạch Phật rằng: “Con đã làm nhiều tội
    ác, chém đến 99 người lấy mất mỗi người một ngón tay, còn đâu dám nói
    vọng được!”.
    Phật nói việc ấy đã qua như thuộc về đời trước, khác hẳn với đời này. Từ khi
    người xuất gia đến giờ chưa từng nói dối, vì thế ngươi cứ chú nguyện như
    vậy cũng đủ cứu thoát ách nạn cho người đàn bà ấy.
    Ương Quật Ma vâng lịnh Phật đến nhà người đàn bà chửa chú nguyện y như
    lời Phật dạy. Vừa dứt lời thì người đàn bà liền sanh được một cách dễ dàng,
    mẹ con đều bình an.
    Lúc trở về tịnh xá, giữa đường thầy Tỳ kheo Ương Quật Ma gặp lũ trẻ hung
    tợn ngược đãi thầy, đứa thì lấy đá ném vào đầu, đứa dùng búa nện trên lưng,
    đứa lại lấy dao đâm, lấy gậy đập. Thầy bị u đầu, xể mặt, rách y, nhưng thầy
    vẫn coi như thường, không hề oán giận cũng không thốt ra một lời nào than
    phiền. Về đến tịnh xá, ngài đảnh lễ Phật và ngâm bài kệ rằng:
    “Tôi thật là tàn ác
    Chỉ mang tiếng lẫy lừng
    Nay qui y theo Phật,
    Học đạo dứt lòng sân.
    Trước khi hay sát hại,
    Nay lại rất hiền nhân,
    Tuy chỉ có một kiếp,
    Ðã đổi xác thay hồn.
    Phật từ bi vô lượng,
    Không gậy cũng không gươm,
    Giáo hoá điều phục tôi,
    Thoát khỏi vòng nhân ngã.
    Tấm lòng đã sáng suốt,
    Không giận cũng không tham,
    Không mừng cũng không sợ,
    Không khổ cũng không vui.
    Chỉ mang Ương Quật Ma,
    Ðã thành A La Hán,
    Ở trước Ðức Như Lai,
    Kính cẩn đọc kệ này”.
    Thuật giả: Thích Trường Lạc
    Dứt ác làm lành, giữ tâm hồn cho trong sạch, đó là Phật giáo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s