Kẻ Bỏn Xẻn Bị Phạt


Kẻ Bỏn Xẻn Bị Phạt
Ngày xưa ở gần thành vua nước Xá Vệ, có ông Lô Chí, nhờ thừa hưởng của
phụ ấm và thêm hà tiện có tiếng “Rán sành ra mở được trở nên triệu phú ít ai
bì”.
Một hôm trong thành có tổ chức cuộc lễ công cộng linh đình, tiếng pháo
vang rền, trống kèn inh ỏi đưa lọt vào tai, thêm trước mắt hình ảnh nam
thanh nữ tú dập dìu ngựa xe đông đúc kéo nhau rộn rịp vào thành dự hội,
làm cho Lô Chí thấy trong người cũng hân hoan. Ông vội vàng vào nhà mở
tủ lấy ít đồng tiền lẻ, định ăn xài một bữa cho ngỏa nguê. Xuống nhà bếp hốt
một nắm muối, lấy một cái chai, gói cột lại một đùm, Lô Chí mang đi xem
lễ, không ngượng ngùng gì cả.
Vào thành, sau một hồi bách bộ ngóng xem cảnh đẹp phố phường, trưởng
giả nhà ta mỏi mệt bụng bắt đói, miệng thèm ăn. Ông ghé vào quán mua
thêm ít cái bánh và rượu, rồi đi ngay ra ngoại ô tìm chỗ vắng người định
dùng bữa. Ðến một gốc cây to, ông vừa ngồi xuống mở nút trút ve, thì bỗng
nghe tiếng kêu “quạ quạ!” trên không. Sợ lũ chim ô tinh ranh xớt bánh, ông
lật đật đứng dậy chạy một hơi tuốt ra đồng không mông quạnh, một mình ăn
uống. Rượu vài tuần, ông trưởng giả hứng chí đứng lên múa hát nghêu ngao,
lúc cao hứng ông lại lớn tiếng tự hào:
“Bực vua Trời (Ðế Thích) hôm nay cũng không sướng bằng ta, huống nữa là
các vị Tứ Thiên Vương!”. Rủi cho ông lúc đó ông Ðế Thích với các vị hiền
thánh đi ngang qua đồng đến tịnh xá Kỳ Hoàn nghe Phật thuyết pháp. Vừa
nghe được lời ngạo nghễ của Lô Chí, vua Trời nghĩ ra một kế phương tiện
để hóa độ người ngu si hết tật bỏn sẻn. Ngài liền hiện thần thông biến ngay
một ông Lô Chí giả giống hệt Lô Chí thiệt, chạy thẳng về nhà ông trưởng
giả. Lô Chí giả hối tất cả người nhà tựu họp lại nói chuyện. Ông thưa với mẹ
rằng: Bấy lâu nay con bị con ma bỏn sẻn ám ảnh mất hết trí khôn. Nó không
cho con chủ trương một việc gì có đạo nghĩa cả. Bao nhiêu tiền kho nó cũng
cấm con đem cung phụng mẹ già, cấp dưỡng con cái, dâu rễ. May mắn thay!
Ngày hôm nay, nhân dịp tiết hội, con đi chơi trong thành, gặp ông đạo sĩ cao
tay ấn đuổi con ma tham lam ấy ra khỏi mình con. Từ đây cả nhà chúng ta
đều được hạnh phúc. Ông lại dặn thêm rằng: “Con ma bỏn sẻn ấy giống con
không sai chút nào. Nếu nó có đến, thì nội nhà ai ai cũng phải giúp con đánh
đuổi nó ra khỏi cửa”.
Dăn dò xong, ông vào kho tuôn tiền bạc ra cho người đi chợ thuê nhạc, mua
pháo và sắm đủ món ngon, vật lạ làm tiệc linh đình, thiết đãi tất cả lục thân
quyến thuộc, tôi trai tớ gái trong nhà và lối xóm láng giềng không sót một ai
cả. Ông bảo đóng cửa rào lại không cho con ma bỏn xẻn vào, để ông đem
các đồ quí báu ra phân phát cho mọi người xong, rồi sau sẽ cho nó vô. Ông
dâng cho mẹ quần áo quí giá, phát cho vợ, con, dâu, rễ vàng ngọc bạc tiền.
Tay phải ông dắt mẹ, tay trái ông dắt vợ đi viếng thăm kho tiền trong lúc
tiếng hát hoà với giọng đàn, giữa mùi thuốc pháo pha lẫn hương trầm. Thật
là cuộc vui hi hữu trong nhà ông trưởng giả lần thứ nhất vậy.
Lô Chí thiệt tỉnh rượu trở về nhà. Thấy thiên hạ rất đông đảo bao vây quanh
nhà mình, trong nghe có tiếng đàn hát trống kèn inh ỏi, ông lấy làm ngạc
nhiên và sợ hãi. Ông cố sức chen lấn người vào đến cửa rào kêu gào lạc
giọng người nhà, nhưng không ai lên tiếng. Lô Chí giả biết Lô Chí thiệt đã
về, dạy người ra mở cửa rào. Ông trưởng giả chạy thẳng vào nhà. Khi ấy
mọi người đều la lên rằng:
“Ma bỏn xẻn đến kia rồi! Hãy đề phòng sẵn sàng đánh đuổi nó”.
Lô Chí trưởng giả thấy một người giống in mình ăn mặc sang trọng, có vẻ
trang nghiêm, ngồi ăn uống với mẹ, vợ, con, gái, dâu, rể một cách tự nhiên.
Ông lại gần hỏi: Ngươi là ai? Sao được vào nhà ta hoành hành phung phí
như thế?
Vua Trời tươi cười hỏi lại: Ngươi là ai?

  • Tôi là Lô Chí, chủ nhà này chớ ai. Bà này là mẹ tôi, cô kia là vợ tôi, đám
    nọ là con cái, dâu, rễ tôi.
    Tất cả người trong nhà đều phản đối. Bà mẹ nói “Con ma bỏn xẻn, mày
    giống con tao thiệt, nhưng tao nhìn nhận đứa con hiếu thảo, mà từ bỏ đứa
    con bội nghịch”. Bà lại kêu nàng dâu nói: “Con ma bỏn xẻn xưng là chồng
    mầy, sao không lại gần nó đi”.
    Nàng dâu đỏ mặt, nạt dội trưởng giả: “Ðồ quỷ nói xàm! Hãy đi cho khỏi nhà
    này, thứ bỏn xẻn ai mà có yêu”.
    Vua Trời nói: Các ngươi đều công nhận tôi là Lô Chí, chủ nhà này thì sao
    còn để ma bỏn xẻn ở đây làm gì? Tức thời kẻ thộp gậy, người quơ roi đuổi
    xua trưởng giả chạy dài một nước. Ra đường ông ta tay bức tóc, chân dậm
    đất, miệng kêu trời, khóc kể rối rít như người mất trí. Một ông lão thấy vậy
    thương tình, cho mượn tiền sắm lễ vật đến vua cầu xin minh oan. Ðến bệ
    rồng, trưởng giả Lô Chí vừa cúi đầu dâng hai tấm lụa lên bỗng bị Ðế Thích
    dùng phép thần thông biến hai tấm lụa thành hai bó cỏ khô. Lô Chí chết
    điếng sợ tội khi vua, mặt mày tái mét, run rẩy lập cập nói ra không được lời
    nào.
    Vua lấy thế làm thương, hỏi các người theo Lô Chí biết việc làm sao tâu
    giùm rành rẽ.
    Bạn của Lô Chí tâu rằng “Muôn tâu bệ hạ, hôm qua ông Lô Chí vừa đi dự lễ
    trong thành, thì có một người giống hệt như ông, tự xưng là Lô Chí, đi ngay
    vào nhà ông, tự do hoành hành, tiêu xài hết của cải. Ông Lô Chí về, người
    nhà gọi rằng ma bỏn xẻn không nhìn, đánh đuổi. Ông Lô Chí uất ức quá nên
    đến xin Thánh hoàng minh xét”.
    Vua nghe tâu rồi cho người bắt kẻ giống như Lô Chí đến hầu.
    Lô Chí giả, chính là Ðế Thích, đến trước bệ rồng. Vua xem tiên cáo, hai
    người in như khuôn đúc, không biết thế nào mà phân biệt giả thiệt. Vua suy
    nghĩ một chập rồi nói với bị cáo rằng: Lô Chí xưa nay vốn rít róng không
    dám xài tiền. Còn nhà ngươi tâm tánh rộng rãi, biết thi ân bố đức cho mọi
    người. Trẫm xét tính tình khác nhau như thế thì đủ biết thật giả lắm rồi, nhà
    ngươi cứ việc khai ngay.
    Ðế Thích đáp: “Bệ hạ phán lời ấy có lý, song gần đây tôi mới hấp thọ giáo
    pháp của Ðức Phật Thích Ca, bỏ tà theo chánh, nên tôi phát tâm bố thí, dứt
    sạch thói bỏn xẻn đê hèn ngày xưa”.
    Vua hỏi quần thần có ý kiến gì hay giúp ngài minh oan.
    Ông Túc Cầu tâu “Xin bệ hạ hỏi các việc bí mật ở trong nhà và trong thân
    thể thì biết được sự chơn giả”. Vua đưa cho hai người vào phòng riêng bắt
    làm khai của cải và những việc cẩn mật. Thì hai tờ sớ khai trình sản nghiệp
    và sự bí mật đều giống nhau cả. Vua lấy làm lạ. Ngài hạ lệnh đòi mẹ Lô Chí
    vào hầu.

  • Vua hỏi: “Trong hai người này: ai là thiệt con bà?
    Ðế Thích nói nhỏ trong tai bà ấy: “Xin mẹ chớ để con bị con ma bỏn xẻn ám
    ảnh nữa”.
    Bà cụ chỉ Ðế Thích: “Người này có lòng hiếu thảo với tôi. Còn người kia
    bạc bẽo lắm, quyết không phải là con tôi. Tôi căn cứ vào tánh nết tốt xấu mà
    thừa nhận, chứ hình vóc, tiếng tăm không phân biệt được.
    Vua lại hỏi: Con bà có dấu vết gì? Ở trong chỗ ẩn mật hay không?
    Bà cụ tâu: Ở dưới nách bên tả con tôi có một nút ruồi đen bằng hột đậu
    nành.
    Ðế Thích nghe lập tức biến nốt ruồi ngay ở nách để đợi khám nghiệm.
    Vua truyền hai người cởi áo, đưa tay trái lên coi, thì thấy người nào cũng có
    nốt ruồi đen như nhau. Vua và quần thần hết sức ngạc nhiên đồng cười rộ.
    Vua thú nhận rằng Ngài không phương giải quyết. Ngài nhất định thân hành
    đem nội vụ đến tịnh xá Kỳ Hoàn cầu Phật phân đoán.
    Ðến trước Phật đài, vua lễ Ðức Như Lai và bạch rằng: “Lạy Ðức Thế Tôn,
    chúng con đem hết tài năng suy cứu cũng không làm sao phân biệt được hai
    người này ai là Lô Chí thiệt ai là Lô Chí giả. Mong cần Ðức Như Lai dùng
    Phật nhãn phân giải giùm kẻo tội nghiệp ông Lô Chí trưởng giả”.
    Bạch rồi, vua phán dẫn hai ông Lô Chí đến trước Phật đài. Ðại chúng ngồi
    yên lặng đợi nghe Ðức Thế Tôn minh đoán.
    Bị cáo Lô Chí giả, thân thể khác thường mặt mày vui vẻ, ngồi yên lặng
    chỉnh tề. Tiên cáo, Lô Chí thiệt thân hình tiều tụy, quần áo rách rưới, bẩn
    thỉu, mặt mày lem luốc, ra dáng đau khổ. Ông khóc mướt, bạch rằng: Lạy
    Ðức Thế Tôn, xin đấng cha lành làm cho con khỏi sự oan ức.
    Bị cáo, ông Ðế Thích thấy Lô Chí khổ não quá thì mỉm cười.
    Ðức Như Lai cất cánh tay vàng thần quang rực rỡ chói lòa, phá tan mọi vật
    mờ ám tối tăm, không còn vật nào ẩn hình vào đâu được nữa. Ðức Phật hỏi
    Ðế Thích rằng “Ngươi làm gì thế?”.
    Lô Chí giả lập tức biến mất, hiện nguyên hình là Ðế Thích, khắp mình hào
    quang chói rạng, tướng mạo trang nghiêm, chắp tay hướng trước Phật đài
    đọc bài kệ rằng:
    Cái người bỏn sẻn ngu si
    Không hay bố thí giúp gì cho ai,
    Năm đồng bánh rượu một chai
    Ðem ra nơi vắng ngồi nhai một mình
    Say rồi múa hát linh đình
    Lớn lời tự thị dám khinh cả trời
    Muốn cho tánh nó đổi đời
    Quyền phi phương tiện nên tôi trá hình.
    Phật bảo Ðế Thích: “Tất cả chúng sanh đều có tội, nên hoan hỷ cho nó”.
    Trưởng giả Lô Chí than với Ðế Thích rằng: “Tôi chịu khổ sở nhiều năm mới
    trích trữ được tiền của cho đầy kho. Nay bị Ngài huy hoặc phá tan hết trơn,
    tội nghiệp tôi quá!”.
    Ðế Thích đáp rằng: “Ta không hề tiêu phá của ngươi đồng nào”.
    Trưởng giả Lô Chí còn hoài nghi.
    Phật dạy rằng: Ngươi hãy an lòng tin chắc, cứ về kiểm điểm lại đi, không
    mất một tý gì đâu cả. Lô Chí tin lời Ðức Phật, bao nhiêu phiền não đều tiêu
    tan. Ông kính cẩn lễ Phật rồi vội vã trở về nhà.
    Thuật giả: Thích Trường Lạc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s