Người Mẹ



Nắng hồng bắt đầu tươi thắm trên muôn ngàn cây cỏ. Những tiếng chim ríu
rít hòa lên khúc nhạc tưng bừng. Ðàng xa, một dáng điệu oai nghiêm bệ vệ
trong chiếc y vàng, hào quang chói lọi, khoan thai lần bước với chiếc gậy
trúc tẩm màu sương nắng.
Ðây chính Ðức Phật.
Như thường lệ mọi lần nắng lên Ngài đi khất thực. Ngài chỉ sống bằng
những hạt cơm cúng dường của những tâm hồn mộ đạo; nhân đó để giáo hóa
mọi người, quay về đường thiện.
Ðức Phật đến nhà ông Ðế Ðô, một nhà có tiếng giàu sang nhất, nhưng cũng
không kém phần ích kỷ. Chủ đi vắng, con chó nằm trước cửa đôi mắt đỏ
ngầu cau lại như phóng ra những tia lửa hung ác. Nanh nhe khỏi mồm như
sẵn sàng một thứ khí giới trắng nhọn vô cùng ghê tởm. Nó gừ một hơi rồi
nhảy chồm đến Ngài theo một tiếng “Gầu” dữ dội. Không chút sợ hãi hay
hoảng hốt, Ngài thản nhiên ôn tồn nói: “Ngươi hãy im”. Chó ta chỉ đưa mình
lui để lấy thế, rồi nhanh như chớp chồm lên cao, lanh tay nhưng rất dịu dàng
Ngài đỡ lấy hai chân trước, âu yếm thốt ra những lời đầy thương hại:
“Ngươi hãy bớt nóng, Ta hiểu… Ngươi chính là mẹ của chủ nhà này, kiếp
trước ngươi rất hung ác tham lam. Lâu đài nguy nga đây, tất cả châu báu
đây, chính ngươi đã xây dựng trên bao nhiêu mồ hôi nước mắt của mọi
người. Ngươi đã không chút thương tâm thẳng tay đục khoét tận tủy tận
xương từ những người giàu cho đến kẻ bần cùng. Mãi đến giờ phút, trước
khi tắt thở ngươi vẫn còn tâm niệm độc ác và tiếc nuối những của cải,
nên…ngươi bị đọa, đầu thai vào kiếp chó và trở lại đây bo bo giữ lấy tài sản
ấy. Thế mà ngươi không lo tu tỉnh còn mãi tham lam tàn ác!”
Oai đức của Phật đã nhiếp phục được tâm hồn đen tối, chó im lặng, buồn bã
gục đầu xuống đất. Ðức Phật nhẹ nhàng lui bước. Ðôi mắt chó tắt hẳn
những tia lửa hung tàn, đọng lại trên đôi mi những ngấn lệ đau thương, chán
nản nhìn theo Ngài cho đến khi khuất dạng sau màn cây.
Từ đó chó bỏ ăn uống và không còn muốn nhếch bước đi đâu. Cử chỉ ấy làm
cho Ðế Ðô phải ngạc nhiên và lo sợ. Trước kia chó rất mạnh mẽ, giữ nhà cẩn
thận; mỗi lần người lạ mặt vào không khỏi hết hồn với nó. Thế mà nay nó
chỉ nằm trong xó không một hơi sủa.
Ðế Ðô tìm cách tra hỏi đứa ở của ông, nó kể lại chuyện Ðức Phật đến khất
thực: “Không hiểu Ngài làm gì chó ta mà từ đấy nó buồn đau đớn”.
Ông đỏ bừng mặt lên, vô cùng căm tức, la hét vang nhà như một kẻ điên dại,
rồi chạy tìm ngay Ðức Phật để nhiếc mắng và đòi thường.
Trước cử chỉ hung hăng tàn bạo của ông ta, Ðức Phật vẫn vui vẻ điềm đạm
bảo:

  • “Ta sẽ nói cho ngươi hay, nhưng ngươi phải dịu lòng đi đã. Nhờ công năng
    tu tập ta đã chứng được Túc mạng minh, thấy rõ kiếp trước của mọi người,
    nên ta biết chó kia chính là mẹ ngươi kiếp trước, vì quá tham lam tàn bạo
    nên nay phải hóa thân vào kiếp chó để trở lại giữ của cải cho nhà ngươi.” Ðế
    Ðô cướp lời:
  • “Những lời nói của ông đều là huyễn hoặc vu khống tôi không thể tin
    được”.
  • “Sự thật chính là thế. Vì thương mẹ con ngươi nên ta mới nói cho ngươi rõ.
    Ngươi không tin về đào lên phía dưới giường nơi chó thường nằm, sẽ thấy
    một lọ vàng.” Lòng tham lam của Ðế Ðô đã dằn được cơn giận, vội vàng
    hỏi:
  • “Thật không ông? Sao ông biết?”
  • “Lọ vàng ấy trước kia mẹ ngươi chôn, nhưng vì khi lâm chung không kịp
    trối lại, nay mẹ kia-chính chó ấy thường nằm trên đó để giữ cho ngươi.
    Ngươi làm theo lời ta sẽ hiểu ta nói đúng hay sai”.
    Từ nét mặt sung sướng, ông ta trở thành đau đớn vì đã có một nguồn tin bé
    nhỏ len qua con người sân hận tham lam thấm vào trái tim hồng.
    Quả nhiên, bới lên, một lọ lớn đầy cả vàng với vàng, nhưng vàng không còn
    gợi được lòng tham của Ðế Ðô. Nguồn tin đã hòa mạnh trong tim hồng làm
    tiêu tan tất cả những tham luyến hung tàn. Ông ôm lấy chó khóc nức nở vô
    cùng ăn năn. Ðoạn đến quỳ bên Ðức Phật đôi mắt đầm đìa dịch cảm, run lên
    những lời cầu khẩn thiết tha, xin sám hối tội lỗi và nhờ Phật chỉ phương cứu
    mẹ thoát khỏi những cảnh giới khổ đau. Ðức Phật liền bảo:
  • “Nay ngươi đã biết ăn năn, thế là ngươi đã có thể trở lại con đường lành.
    Ngươi là một người con có hiếu. Nhưng nghiệp chướng của mẹ ngươi quá
    nặng. Ngươi hãy phát tâm quy y Tam bảo, thọ trì ngũ giới và đem hết lòng
    thành kính sám hối cho mẹ ngươi; đem tiền của bố thí cho mọi người, và
    cúng dường Tăng chúng. Nhờ công đức ấy, mới mong cứu khổ cho mẹ
    ngươi được. Khổ hay sướng là do mình tự gây lấy, ta chỉ là người giác ngộ,
    chỉ lại cho chúng sanh con đường giải thoát”. Ðế Ðô vâng lời Phật dạy,
    ngoài sự chí thành cầu nguyện, còn đem gia sản bố thí cúng dường…
    Không lâu, một hôm, chó duỗi mình khoe khoắn tấm thảm rồi buông ra một
    hơi thở dài. Không còn là hơi thở đầy luyến tiếc tham lam muốn bám víu lấy
    sự sống mà lại là một hơi thở đầy sung sướng và thỏa mãn.
    Chó đã chết.
    Nhưng, chó ấy-mẹ của Ðế Ðô-sẽ về đâu. Kiếp sau như thế nào?
    Tối hôm sau, trong giấc mộng, Ðế Ðô thấy trên nền trời xanh cuộn lên
    những vòm mây trắng, uốn dòn đến trước mặt người. Từ trong đó hiện ra
    một dáng người đàn bà hiền dịu, ân cần vỗ nhẹ lên vai Ðế Ðô và nói:
  • “Từ lâu vì lầm lỗi, mẹ đã tham lam độc ác quá nhiều nên bị đọa vào những
    cảnh giới khổ sở, đau đớn vô cùng. Chó ta hôm trước chính là mẹ đây con.
    Con ơi, con nghĩ đến đời sống con chó, con sẽ hình dung được nỗi khổ của
    mẹ hồi ấy. Nay nhờ Ðức Phật cứu độ và lòng hiếu thảo của con, mẹ đã thoát
    khỏi kiếp đau thương, được vãng sanh vào thế giới đầy sung sướng an vui.
    Thật cái luật nhân quả không ai tránh khỏi. “Gieo nhân gì gặt quả ấy”. Tham
    lam tàn ác bị lầm than; tu nhân tích đức sẽ được an vui tự tại. Từ đây con
    hãy vâng lời Phật dạy, gắng công tu học. Thôi mẹ từ biệt con…”

  • Thuật giả: Ðức Thương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s