Vòng châu cài tóc


vong chau cai toc

Ngày  xưa  có một  ông vua  rất cưng  chiều con gái  của  mình, cứ quấn quít lấy  con.


Một hôm,  vừa mới qua  một trận mưa  lớn, vườn ngự uyển khoác một lớp áo mới mẻ, tươi mát, công chúa tản bộ đến  bên  hồ  nước  giữa  vườn,  ngắm nhìn mặt nước trong vắt chưa  từng rời  xa.  Khi  công  chúa muốn điều  chi,  vua luôn  luôn  tìm  cách để chiều lòng cô.

Đột  nhiên cô nhìn thấy trên mặt nước bắn  lên  rất nhiều bọt bong  bóng  lóng la lóng lánh như  trân châu, thật là  đẹp  mắt. Công  chúa thích quá, bỗng  khởi  lên một ý tưởng  hão huyền, xoay qua  nói với vua  cha rằng:

– Phụ vương!  Cha  hãy  nhìn mặt nước hồ của  vườn hoa  nhà mình, mấy  cái bọt bong  bóng  đẹp  quá  là đẹp! Con nghĩ  mình phải vớt lên để kết thành vòng châu cài tóc cho con trang sức, cha thấy có được không?

– Được chứ! Được chứ! Con gái  cưng  của  cha  muốn gì mà lại không được?

Nói xong, nhà vua  bỗng sa sầm  mặt xuống:

– Nhưng bọt bong bóng trên mặt nước là một vật  hư huyễn không thật, không cầm  nắm được, làm  sao  mà vớt lên làm  vòng châu được?

Công chúa nũng nịu  nói:

– Nhưng con muốn!  Con muốn là phải được!

– Con gái cưng! Con ngốc vừa thôi  chứ!

Công chúa không bằng lòng, giận  dỗi trả lời:

– Cái  gì mà  ngốc?  Trên mặt nước  bong  bóng  rành rành ra đó, làm  sao không vớt lên được chứ?

Nhà vua  dùng lời ngọt  ngào  giải  thích:

– Nhưng chúng sinh ra và  diệt  đi  trong chốc  lát, không tồn tại lâu,  làm  sao vớt được?

– Con không tin! Nếu không cho con vòng châu bằng bong bóng nước, con không muốn sống nữa!

Công  chúa được  cưng  chiều từ  bé,  muốn đòi  gì là phải được ngay  cái ấy. Vua  cha  nghe vậy thì  lo sợ, lập tức  triệu tập   những tay   thợ  vàng   khéo   nhất trong vương quốc và phán rằng:

– Các ông xưa  nay  vốn được xưng  là những tay  thợ tuyệt khéo,  không có gì là không làm  được. Nay  ta có việc này  muốn nhờ các ông.

– Đại vương có gì dạy  bảo, chúng thần đương  nhiên sẽ tuân theo!

Các vị thợ vàng  đứng  thẳng người đợi lệnh:

– Các ông hãy  lập  tức vớt lấy bong bóng nước trong hồ, kết  thành vòng châu cho công chúa.

Các  vị thợ  vàng  nghe thế  thì  kinh hoàng thất sắc, tất cả đồng tâu rằng:

– Dẫu  chúng thần có tài khéo  tới đâu  đi nữa  cũng không có cách  gì vớt  bong  bóng  nước  làm  vòng  châu được!

Nhà vua  lớn tiếng hạ lệnh:

– Nếu  các ông không làm  được, ta sẽ chém  đầu  các ông!

Các  vị thợ  vàng  nghe vậy  ai  cũng  run sợ, líu  lưỡi, giương  tròn đôi  mắt ra nhìn nhau. Vua  nổi  trận  lôi đình, ai mà  không sợ? Nhưng trong số có một  lão thợ già nghĩ  ra một kế, liền  tiến lên tâu vua  rằng:

– Hạ thần có thể  làm  được.

– Tốt quá! Ông hãy  làm  ngay, ta sẽ thưởng công cho ông hậu hĩ!

Nhà vua  vô cùng  mãn nguyện, quay sang nói  với con gái rằng:

– Con  có thấy ta thương con  không? Ta  đã  không chút nề hà,  tìm  ra được một người có thể  vớt bong bóng nước để kết  thành vòng châu cho con cài tóc rồi đó!

– Đa tạ phụ  vương! Con cũng  muốn đi xem.

– Thì con hãy  đi theo  ông thợ mà xem.

Được phụ  vương  cho phép, công  chúa hân hoan đi theo  ông thợ  già  ra bên  bờ hồ, cô muốn nhìn tận mắt ông thợ sẽ làm  cách nào.

Đến ven hồ, ông thợ già cung  kính, khẩn khoản nói với công chúa rằng:

– Tâu  công nương!  Tôi già  nua, mắt mờ không còn thấy rõ,  từ  trước  đến  nay  cũng  không biết  phân biệt bong  bóng  nước đẹp,  xấu.  Xin công nương  vui  lòng  tự tay  chọn lựa theo  ý thích, sau  đó tôi sẽ kết  thành vòng châu cho công nương.

Công chúa vui vẻ nói:

– Được! Để tôi chọn!

Công  chúa lập  tức  xắn  tay  áo  lên,  nhúng tay  vào nước  và  mở  lòng  bàn   tay   ra để  vớt  lấy  bong  bóng. Nhưng tay  cô vừa nhúng xuống  nước thì  bong bóng đã vỡ, cô làm cách nào cũng không có kết quả. Cần  cù thật lâu  chẳng vớt được một cái bong bóng nào. Cô mệt  mỏi, chán nản, bèn bỏ ý muốn vớt bong bóng nước làm  vòng châu, quay trở về cung.

Lúc ấy công chúa dường  như  thức  tỉnh, nói với vua cha:

– Bọt nước sinh diệt  vô thường, là thứ  mà  ta không giữ lâu  được, con không muốn một  vòng châu như  thế nữa.

Nhà vua  nghe thế  vui mừng mỉm  cười hỏi:

– Thế thì  con muốn một vòng châu như  thế  nào?

– Con muốn một vòng châu bằng ngọc tím  để cài lên tóc, ngày  đêm  gì cũng  không khô  héo  tàn tạ, như  thế tốt hơn nhiều!

– Đúng!  Đó  mới  là  một  vật  chân thật,  không hư huyễn, ta nhất định sẽ tặng cho con!

Công chúa rất vui lòng, lễ phụ  vương mà lui đi.

Đức Phật đã  dạy:  “Đời người  mong manh, thế  gian vô thường, của  cải như  bọt  nước,  sinh diệt  trong sát- na, không giữ lâu được, không thể  nương  tựa  được!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s