Hoàng tử Na Nhất Thiên


hoang tu na nhat thien

Vua nước Ca Thi bản tính nhân từ, trị nước công minh, được nhân dân  tôn kính. Vua kết  hôn  với hoàng hậu không lâu  thì  sinh được  một hoàng tử rất kháu khỉnh, vua  vui mừng đặt  tên  con là Na  Nhất Thiên. Hai  năm sau, khi  hoàng tử  Na  Nhất Thiên đã biết đi, hoàng hậu lại sinh được một hoàng tử thứ  hai,  đặt  tên  là hoàng tử Nguyệt.

Hai  hoàng tử  dễ thương này  từ  từ  lớn lên  dưới  sự chăm sóc của  mẫu hậu, nhưng đương  lúc đáng lẽ phải tận hưởng  một  tuổi  thơ  vàng  son  nhất, thì  hoàng hậu bất  hạnh qua  đời.

Chồng  mất vợ, con mất mẹ, nỗi đau  buồn của ba cha con không làm  sao  tả cho hết  được. Nhưng người  chết không sống lại bao giờ, nội cung  lại không có người cai quản, nên  vua  buộc  lòng  phải kết  hôn  với một  người đàn  bà khác.

Chẳng bao lâu  sau, tân hoàng hậu lại  hạ  sinh một hoàng tử  nữa, đặt  tên  là hoàng tử  Nhật. Nhà vua  rất đẹp lòng, nói với hoàng hậu rằng:

– Ái khanh! Nhân đứa  bé  này  ra đời,  ta ban  cho nàng một điều  ước.

– Đa tạ bệ hạ! Để chờ tương  lai thiếp sẽ nói lên điều ước ấy.

Đương  lúc  ấy  hoàng hậu không biết  phải xin  vua điều  gì, nên  câu chuyện đình hỗn lại ở đây.

Ba  chàng hoàng tử  theo  thời  gian  mà  lớn  lên  và thành người.  Một  hôm,  hoàng hậu bỗng  nhiên đưa  ra yêu cầu của mình:

– Bệ hạ!  Ngày  xưa  bệ hạ  muốn ban  cho thiếp một điều  ước, nay  con của  chúng ta đã lớn khôn  rồi, xin bệ hạ hãy  truyền ngôi báu  cho hoàng tử  Nhật.

– Như  thế  làm  sao được?

Nhà vua  kinh ngạc  trả lời. Hai  hoàng tử  lớn  của ta bản  tính tốt  lành, thông minh, tài giỏi,  lại  đều  là huynh trưởng của hoàng tử  Nhật, làm  sao ta lại có thể truyền ngôi cho con út được?

Tuy  vua  từ  chối lời yêu  cầu  của  hoàng hậu, nhưng bà cứ tiếp  tục  nài  nỉ mãi  không thôi,  nên  vua  bỗng  sợ rằng nếu  nguyện ước của  bà không được thỏa mãn, bà sẽ hạ  độc thủ giết  hại  hai  đứa  con của  mình. Ông  bèn bảo hai  hoàng tử hãy  tạm thời rời xa hoàng cung,  và bí mật dặn  dò rằng:

– Ngày  hoàng tử   Nhật ra đời, ta có nói sẽ ban  cho hoàng hậu một điều  ước, nay hoàng hậu yêu cầu ta sau này  phải truyền ngôi  báu  cho hoàng tử   Nhật nhưng ta đã  từ  chối.  Lòng  dạ  đàn  bà  vốn nham hiểm, có thể hoàng hậu sẽ sinh ác ý với hai  con,  nên  ta muốn hai con hãy  tạm thời  trốn trong rừng sâu, đợi ta băng hà rồi hãy  trở về lên ngôi báu  và nắm quyền chấp  chính.

Hoàng tử  Na  Nhất Thiên không hề sợ chết, nhưng muốn cho  phụ  vương  được  an  lòng  nên  chỉ  còn  biết cùng  hoàng tử  Nguyệt buồn  bã từ giã cha già, rời khỏi hoàng cung.  Nhà vua  ứa  lệ hôn  lên  đầu  hai  đứa  con trưởng, không làm  gì khác hơn được là nhìn chúng nó đi xa.

Hai  hoàng tử  vừa  rời khỏi  cung  điện  thì  chạm mặt hoàng tử Nhật. Biết  hai  anh sắp  ra khỏi  thành, hoàng tử  Nhật nhất định đòi đi theo. Thế  là ba chàng hoàng tử cùng nhau hướng  về phía dãy Hy Mã Lạp Sơn mà đi.

Đến chân núi,  sau  một vài ngày  vượt núi băng sông, cả ba đều  mệt  mỏi, ngồi xuống  một  gốc cây bên  đường mà  nghỉ  ngơi.  Hoàng tử   Nhật nói với Na  Nhất Thiên rằng:

– Tiểu  đệ mệt  quá, muốn uống  chút nước!

– Được, đệ hãy  đi mau rồi về mau, huynh chờ đệ ở đây.

Được  anh cho  phép, hoàng tử  Nhật ba  chân bốn cẳng chạy mau tới bờ sông. Đứng  trước  dòng nước sông trong vắt,  hoàng tử  Nhật cầm  lòng  không đậu, không suy  nghĩ   gì  thêm, bèn  nhảy xuống   sông  tắm.  Bỗng nhiên từ dưới nước nổi lên một  con thủy quái, tóm  lấy hoàng tử Nhật mà nói rằng:

– Nhà ngươi dám  nhảy xuống  sông này bơi lội, ngươi có biết  đây  là chỗ nào  không? Trừ  người  nào  biết  được lý trời,  ngoài  ra không ai được xuống  đây tắm cả.

Thì  ra dòng  sông  này  dưới quyền cai quản của  con thủy quái, phàm người nào xuống nước tắm, nếu không phải là thánh nhân thông hiểu lý trời,  thì  đều  bị thủy quái ăn  thịt. Nay  hoàng tử  Nhật bị  hỏi  như  thế  thì cứng miệng không trả lời được, bèn nói bừa:

– Lý trời  là mặt trời,  mặt trăng!

Vì không hiểu lý trời  nên  hoàng tử  Nhật bị  thủy quái bắt  lại, nhốt trong động của mình.

Lúc  ấy,  hoàng tử  Na  Nhất Thiên đang ngồi  nghỉ dưới gốc cây, thấy hoàng tử Nhật đi lâu  quá  không về, trong lòng bất  an nên  bảo hoàng tử  Nguyệt đi tìm.  Kết quả  là hoàng tử Nguyệt cũng  xuống  sông tắm và cũng bị thủy quái bắt  về động.

Mặt  trời đã khuất sau  núi,  hoàng tử Na Nhất Thiên cảm  thấy bồn chồn  lo lắng  nên  tự mình đi tìm  hai  em. Đến  bờ sông,  chỉ thấy quần áo, đồ vật  của  hai  em mà người  thì  không thấy đâu. Một  lúc sau  trên mặt nước có tiếng xào  xạc,  thủy quái nổi  lên  mời  hoàng tử  Na Nhất Thiên xuống  tắm. Nhưng đại  hoàng tử  mãi  lo nghĩ  đến  sự an  nguy  của  hai  em nên  không có lòng dạ nào bơi lội. Chàng liền  hỏi thủy quái:

– Ông có thấy hai  em của tôi đâu  không? Thủy  quái đáp:

– Có chứ! Hai  cậu ấy không hiểu lý trời nên  bị ta bắt nhốt lại rồi. Ta đợi tối nay  sẽ ăn thịt hai  cậu ấy.

– Sao  lại  muốn ăn  thịt chúng nó! Xin ông  hãy  thả chúng nó ra,  nếu  muốn ăn thịt thì  hãy  ăn thịt tôi đây!

Hoàng tử  Na  Nhất Thiên van  cầu  thủy quái. Thủy quái nói:

– Xưa  nay,  bất  cứ ai  không hiểu lý trời  mà  xuống nước tắm đều bị ta ăn thịt. Nếu hôm nay  cậu có thể  trả lời được, ta sẽ trả cho cậu một trong hai  người em.

– Được, xin ông cứ hỏi.

Thủy  quái ngửa mặt lên trời,  lớn tiếng hỏi:

– Cậu  có biết  lý trời  là gì không? Hoàng tử đọc kệ đáp:

Có đủ tâm tàm quý,

Chỉ sống đời thanh bạch,

Chỗ thế  gian  tịch  tĩnh, Chính là lý trời vậy.

Khi đại hoàng tử nói xong bốn câu kệ này,  thủy quái tỏ vẻ rất vui mừng khen ngợi rằng:

– Đại  hiền nhân! Cậu  vừa  nói lên  diệu  pháp khiến cho tâm tôi hoan hỉ và thanh tịnh. Nay  tôi sẽ trả cho cậu một trong hai  người em, cậu chọn người nào?

Hoàng tử  Na  Nhất Thiên trả lời ngay  không chút do dự:

– Xin trả lại em út của tôi là hoàng tử Nhật! Thủy  quái ngạc  nhiên hỏi:

– Lạ chưa! Cậu  thông hiểu lý trời mà sao không chịu thực  hành? Cậu  bỏ đứa  lớn mà  chọn đứa  nhỏ,  như  vậy là hoàn toàn không biết  kính trọng người lớn tuổi.

Nhưng lời nói của  thủy quái không hề làm  cho đại hoàng tử nao núng, chàng khoan thai trả lời:

– Thủy   quái, đừng   nói  như   thế!  Tôi  đã  vì  ấu  đệ mà  phải bỏ hoàng cung.  Mẫu  hậu yêu  cầu  phụ  vương truyền ngôi  cho ấu  đệ,  nhưng phụ  vương  đã  từ  chối. Vì muốn bảo  toàn mạng sống  nên  chúng tôi  đã  phải rời  hoàng cung,  nhưng ấu  đệ  nhất định đòi  đi  theo. Nếu  hôm  nay  để cho ông ăn  thịt ấu  đệ, đến  khi  trở  về tôi phải giải  thích việc này  thế  nào?  Hơn  nữa, theo  lý thì  người ta chỉ kính trọng người lớn tuổi  trong những trường hợp xét  về kinh nghiệm sống,  còn khi  cần  bảo vệ mạng sống  thì  tất nhiên phải ưu  tiên cho người  ít tuổi  hơn,  vì thời  gian  được sống  đã  qua  của  họ  ngắn hơn. Vì thế  tôi muốn ông trả em út cho tôi trước.

Lời nói của đại hoàng tử làm  cho thủy quái vô cùng cảm động và thán phục, vì hợp tình hợp lý. Thấy hoàng tử  nhân từ,  đức  độ như  thế,  hắn bèn  đem  cả  hai  tù nhân của  mình trả lại  cho  đại  hoàng tử.  Ba  anh em liền vội vã trở về cung điện,  đem mọi việc trình lên vua cha.

Hoàng hậu biết  được chuyện này,  không những thái độ hoàn toàn đổi khác, trở lại thương yêu bảo bọc cả ba anh em, mà từ đó cũng  không bao giờ còn nhắc tới việc truyền ngôi cho hoàng tử Nhật nữa.

Vài năm sau, đức vua  băng hà,  hoàng tử  Na  Nhất Thiên lên ngôi báu, nhưng chàng không hề thấy mình đang ở ngôi vị vinh  dự của  một  ông vua.  Chàng phong hai  em làm  đại  tướng  quân nắm giữ binh quyền, và cả ba  cùng  nhau hợp  sức để trị quốc,  đem  lại  an  lạc  cho muôn dân.

Đại hoàng tử Na Nhất Thiên thuở  ấy chính là người đã chứng được quả  Phật vô thượng sau  này.  Hoàng tử Nhật nay  là tôn  giả A Nan, và hoàng tử Nguyệt chính là tôn giả Xá-lợi-phất.

Sinh tử  vô thường, người  nào  nhìn rõ ngọn  nguồn của  việc  sinh tử  như  hoàng tử  Na  Nhất Thiên, sinh không thấy là đáng vui mà tử cũng không thấy là đáng buồn,  đó mới là người  siêu  thoát được khổ,  không, vô thường.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s