Giai cấp Nhất Ức Lý


bo thi

Ngày  xưa,  trong xã  hội  Ấn Độ, sự  chênh lệch  giữa  người  và người  quả  là rất lớn. Thành Vương Xá ở miền  nam nước Ấn, dân  chúng rất giàu  có nhưng cũng  không khỏi  có sự  phân biệt  giai cấp.

Họ căn cứ vào tài sản  ít hay  nhiều mà phân thành 9 giai  cấp,  giữa  các giai  cấp,  sự khác biệt  vô cùng  rõ rệt. Nhất Ức Lý là giai  cấp  của  người  dân  thành thị  giàu có nhất, dư giả nhất, gia sản  phải lên tới cả ngàn vạn, hoặc  ít nhất cũng  là trăm vạn  đồng  tiền vàng;  duy  chỉ có những người giàu  có như  thế  mới đủ tư cách để được xếp vào giai  cấp Nhất Ức Lý ấy. Dĩ nhiên, giai  cấp của họ là giai  cấp đứng  đầu  nên  không người nào là không hâm mộ, ao ước.

Lúc ấy có một người thuộc về giai cấp thấp nhất của 9 giai  cấp  nói trên, rất ngưỡng vọng  sự vinh  hoa  phú quý  của  giai  cấp Nhất Ức Lý. Ông  hy vọng sẽ có ngày vượt lên  được địa  vị của  những người  mà  ông hâm mộ đó, nhưng không có điều  kiện  thiết yếu là một  gia sản đáng giá  tối thiểu trăm vạn  tiền vàng. Vì muốn có đủ điều  kiện, ông không ngại  công lao khó nhọc, ngày  đêm tìm  đủ  mọi  cách  để  buôn  bán  khắp mọi  nơi.  Nhưng sau  mười năm lao lực, ông cũng  chỉ gom góp được có 9 phần mười gia sản  cần phải có để đạt  được lý tưởng  của mình. Nhưng than ôi, ông mắc phải một cơn bạo bệnh, bệnh tình nguy  ngập, ông biết  sẽ không còn sống  lâu nữa  nên  gọi vợ đến  căn dặn  rằng:

– Tôi sẽ không khỏi  bệnh được đâu, chỉ ân  hận một điều  là  nguyện vọng  ôm ấp  suốt  cả một  đời chưa  đạt được. Con chúng ta nay  chỉ mới 8 tuổi,  chưa  thể  thừa kế được sự nghiệp của  tôi. Tôi mong  bà nuôi  nấng cho nó thành người,  nói cho nó biết  điều  tôi mong  mỏi, và bảo  nó kinh doanh sự  nghiệp của  chúng ta cho khéo léo hầu vào được giai cấp Nhất Ức Lý, thì  lúc ấy ở suối vàng  tôi cũng  ngậm cười mà an nghỉ.

Đợi việc mai  táng xong  xuôi,  người  mẹ gọi con đến trước  mặt dạy rằng:

– Cha  con mất đi có để lại di ngôn,  hy vọng con làm ăn buôn  bán  cho khéo  léo hầu có đủ điều  kiện  gia nhập vào giai  cấp Nhất Ức Lý, để thực  hiện nguyện ước của cha con lúc sinh thời.

Đứa  con nhỏ  tuổi  mà  đã  có trí huệ  của  một  vị cao nhân, đã biết rõ một cách chân chánh thế nào là họa, là phúc. Nó biết  rằng tiền bạc châu báu  của thế  gian  như một con rắn độc, từ xưa đến nay biết bao người vì tham cầu  nó mà  đã  phạm vào đủ  điều  gian  ác, không chùn bước trước  bất  cứ một thủ đoạn  gian  manh nào để làm tổn hại  người,  lợi ích cho mình, để rồi chiêu cảm trùng trùng điệp  điệp  quả  báo đau  khổ.  Tất  cả chỉ vì không hiểu rõ được lý nhân quả.

Người  ta không hiểu rằng phúc  báo của  một  người không phải từ trên trời  rơi xuống, cũng  như  kẻ không trồng trọt mà muốn gặt hái được sao? Sự phú  quý chân chính cũng  có con đường  của  nó: chỉ đi theo  con đường bố thí  mới có thể  đạt  được.

Nhưng thằng bé biết  rằng mẹ nó chưa  hiểu những lý lẽ ấy nên  chỉ lựa lời thưa rằng:

– Vâng,  con sẽ luôn  nhớ lời cha dặn. Nay  con có một cách này rất hay,  không cần đợi tương  lai mà ngay  hiện tại đã  có thể  vào  được giai  cấp  Nhất Ức Lý.  Chỉ  cần trong nhà có bao nhiêu tiền của mẹ giao hết  cho con là được.

Người  mẹ  nghe thế   nửa   tin   nửa   ngờ,  nhưng bà thương con rất mực và cũng  muốn nương  tựa  vào con, nên  đem  chìa  khóa ngân khố tài bảo giao hết  cho con.

Đứa  bé đem  toàn bộ gia sản, cả ngày  ở ngoài  đường thuê người khắc, nặn tượng  Phật, xây dựng  tháp miếu, cúng dường chư tăng, làm tất cả mọi sự để hoằng dương Phật pháp, rồi còn xuất ra rất nhiều tiền để cứu  giúp người nghèo  khổ.  Chưa tới nửa  năm, tài sản  của người cha trọn đời dành dụm  đã được cậu sử dụng hết!

Người  mẹ  tuy  có phúc  báo  nhưng chưa  từng thông hiểu được  pháp Phật. Bà  không biết  con  mình là  Bồ Tát  tái sinh, không giống  phàm nhân, mà  trái lại  có trí huệ  cao siêu,  có thần thông thâm diệu,  đi lại tự tại trong Ba cõi. Bà cũng  không biết  rằng thí  xả tài sản  là con đường  ngắn nhất để được phúc  đức, giàu  sang phú quý. Vì thế,  chỉ cần làm  theo  lời Phật dạy thì  việc sinh vào giai  cấp Nhất Ức Lý là một điều  quá  dễ dàng!

Vì bà  không thể  biết  những điều  ấy,  lại  trước  mắt thấy tài sản  cứ ngày  theo  ngày  tiêu hao  nhanh chóng nên  trong lòng  rất lo lắng. Không  những không được làm  dân  của giai cấp Nhất Ức Lý, mà còn e là sẽ không biết  lấy gì để sống  nữa!  Nhưng tình thương con khiến cho bà không nỡ trách mắng, cũng không nỡ ngăn cấm, vì đứa  con luôn  biết  lựa  lời giải  thích mỗi khi  thấy mẹ quá  lo lắng.

Không  ngờ phước chưa  được hưởng  mà họa đã giáng lên đầu, thằng con trai thông minh, kháu khỉnh của bà trong một  đêm  lâm  bệnh nặng, y sĩ không đến  kịp,  đã lìa khỏi  vòng tay  của bà mà ra đi vĩnh  viễn!

Tài  sản   không còn,  thằng con  duy  nhất cũng  đã chết, người mẹ đau  khổ chỉ muốn kết  liễu đời mình cho xong, hận sao không được theo  con mà chết!

°°°Dục  vọng  con  người  sao  mà  nhiều thế, thật không sao kể xiết.

Có một  vị phú  ông thuộc giai  cấp Nhất Ức Lý, giàu có bậc  nhất, tài sản  lên  tới  tám trăm vạn  tiền vàng, nhưng suốt  ngày  lại khổ não vì chưa  có con trai nối dõi tông  đường,  gia sản  kếch  sù kia  rồi ai sẽ là người thừa kế?

Ông  suốt  ngày  ngồi  kiệu, nghe đâu  có chùa chiền miếu  mạo nào ông cũng  tìm  đến cúng  bái, cầu xin sinh được một  đứa  con trai phúc  huệ  song  toàn. Quả  nhiên ít lâu  sau, bà vợ cả của ông sinh được một đứa  con trai.

Đứa  bé sinh ra rất kháu khỉnh, song  có một  điều nó  không giống  người  thường, ai  thấy cũng  phải lạ. Mới sinh được ba hay  bốn ngày, thằng bé đối với mẹ cứ như  người lạ: lúc mẹ bồng thì  nó rống  lên khóc; mẹ cho bú, nó cũng  khóc; đút vú vào miệng thì  nó không khóc cũng  quay đầu  chỗ khác… Do đó, hễ nó cất  tiếng khóc là  cả nhà quýnh quáng lên,  vì không bú  sữa  thì  làm sao mà sống? Cả ngày  cứ rống lên khóc mãi thì làm sao sống? Chỉ hai điểm  ấy thôi đã đủ làm cho cả nhà ai nấy đều  lo sợ bất  an.

Còn phú ông lại càng khổ sở hơn nữa! Thằng con cầu tự  này,  khó  khăn lắm  mới có được,  ông  xem  nó quan trọng hơn  cả  sinh mệnh của  mình, lẽ  nào  phải ngồi nhìn thằng bé chết  dần  chết  mòn  vì la khóc  và không chịu  bú  sữa?  Ông  bèn  cho công bố khắp nơi rằng: ”Ai dỗ được con ông hết  khóc và làm  cho nó chịu  bú sữa thì ông sẽ đem  lễ vật  đến  xin người  ấy về làm  thân quyến của ông.”

Biết  bao nhiêu người đàn  bà đã đến  xin thử, nhưng muốn vào  nhà đệ  nhất phú  ông  thật  không phải dễ! Người nào đến  bồng ẵm đứa  bé nó cũng  chỉ làm  cho nó khóc to hơn, ôm nó còn không được, huống gì có thể  cho nó bú!

Một  vài  ngày  trôi  qua, bao  nhiêu người  đàn  bà  đã thất vọng  ra về,  duy  chỉ  có một  người  không biết  tu hành từ đời nào  mà  đời nay  được phúc  báo là đuợc giữ lại.

Đó chính là người  đàn  bà vừa  mất con vừa  mất tài sản  nọ. Chính bà cũng không hiểu rõ tại sao! Bà nào có ý định đến  xin thử  việc này,  chỉ vì thấy có đông  người và quang cảnh trước mắt vui vui, khêu gợi tính hiếu kỳ của  bà,  lại đang lúc buồn  nản nên  liền  đánh liều  theo chân đoàn  người kia vào thử  một phen. Có ngờ đâu  khi vừa  thấy bà  đứa  bé  như  gặp  lại  người  thân, liền  im ngay  tiếng khóc  ngang ngược  của  mình, lại  còn nhìn bà rồi nhoẻn miệng cười qua  những giọt nước mắt còn chưa  ráo!

Người  làm  công  liền  trao cho bà  bình sữa.  Khi  bà đút  vào cái miệng nhỏ xíu của  đứa  bé thì  ô kìa,  nó bèn bú lấy bú để một cách ngon lành. Thế là, khỏi phải nói, phú  ông mừng vui không sao kể xiết,  đích thân mời bà ở lại  chăm sóc cho đứa  bé.  Và tất nhiên là  giữ  lời đã hứa, ông cũng  nhận bà làm  thân quyến của ông.

Tối đến,  khi  trong nhà ai  nấy  đều  đã  ngủ  say,  bà vẫn  không tài nào nhắm mắt, cứ ôn đi ôn lại từng việc đã xảy ra trong ngày  hôm  đó. Bà thật tình khó  có thể tin  được là mình đã bước vào giai  cấp Nhất Ức Lý.

– Ta đang nằm mơ chăng? Bà lẩm  bẩm  tự hỏi.

– Không  nằm mơ đâu  mẹ!

Có người  đang trả lời bà,  nhưng người  đó là ai? Bà ngồi  bật  dậy  trên giường,  nhớn nhác nhìn quanh tìm kiếm.

– Mẹ ơi, là con đây mà!

Thì ra chính đứa  bé đang nằm bên cạnh bà, con trai của lão phú  ông đang nói chuyện với bà.

– Con ư?

Bà vô cùng  kinh dị, một  đứa  bé sơ sinh làm  sao  đã biết  nói, lại còn gọi bà bằng “mẹ” nữa!!!

– Đúng rồi,  con là  đứa  con mà  mẹ  đã  mất, nay  tái sinh về đây! Mẹ chẳng từng nói với con rằng ước vọng của  cha  trước  khi  mất là muốn mẹ con mình vào được giai  cấp  Nhất Ức Lý đó sao?  Bây  giờ thì  mẹ con mình đang ở trong một  gia  đình giàu  có nhất của  giai  cấp Nhất Ức Lý đây này!

Bà  ôm chầm lấy  đứa  con,  giòng  nước  mắt ràn rụa lăn  xuống  đôi gò má.

Bây  giờ thì  bà hiểu rồi: Bố thí  tài sản  không tham tiếc chính là gieo nhân lành cho sự giàu  sang phú  quý của đời sau  vậy.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s