Cô bé lọ lem trở thành hoàng hậu


hoang-hau-lo-lem

Ngày  xưa  ở Ấn Độ có một  quả  núi  tên  là Trú Ám, trên núi,  có những gốc cổ thụ vươn lên tới trời,  có kỳ hoa dị thảo, bóng người lại thưa thớt, thật là một khung cảnh lý tưởng  cho việc tu hành.

Từ  xưa  đã  có rất nhiều vị tu đạo  lên  núi  Trú Ám tịch  tĩnh này  để tu luyện nên  chẳng bao lâu  núi  đã trở thành một đạo tràng thánh thiện và thanh khiết, được muôn người  ngưỡng mộ  tìm  tới,  nhất là  người  từ  xa xôi đến thiết trai cúng  dường  cầu phước thì  lại dìu dập không ngớt lai vãng.

Một  hôm  có một  vị trưởng giả  chuẩn bị thật nhiều cao  lương  mỹ  vị  và  đưa  người  nhà lên  núi  để  cúng dường  chư  tỳ-kheo. Trên đường,  có một  cô gái  ăn  xin vừa  tròn 18 tuổi  trông thấy được, cô không khỏi  nghĩ rằng: “Hôm nay  trưởng giả đem nhiều thức  ăn như  thế để cúng  dường  các sư phụ  xuất gia,  nếu  ta đi theo  xin ăn,  thế  nào  lại  chẳng được  một  bữa  cơm no  nê  thỏa thích, mấy  bữa  nay  đã không có gì vào bụng…”

Nghĩ  thế  xong,  cô vui  tươi  tung tăng chạy  lên  núi. Nhưng khi cô lên đến núi, thấy trưởng giả bày ra những thức  ăn trân quý ngon  lành thì  cảm xúc mà nghĩ  rằng:

– Kiếp  trước  trưởng giả  đã  tu phúc  nên  kiếp  này được quả  báo  giàu  sang phú  quý,  bây  giờ lại  có thiện tâm như  thế,  lập  đàn  trai cúng  dường  chư  tăng, tạo nhiều công đức, phúc  báo kiếp  sau  chắc  chắn sẽ còn to lớn hơn kiếp  này  nhiều!

Còn ta sao  mà  đáng thương! Kiếp  trước  không biết tu phúc  nên  kiếp  này  nghèo  khổ,  nếu  bây  giờ lại cũng không biết  tu phúc, thì  kiếp  sau  sẽ còn nghèo  khổ biết bao nhiêu! Mấy bữa  trước  bươi đống rác lượm được hai đồng  tiền, tại sao hôm  nay  lại không đem  hai  đồng  ấy lên cúng dường cho các sư phụ  xuất gia? Mặc dù với hai đồng này ta có thể  mua được hai cái bánh để ăn, nhưng dẫu  có đem  cúng  quý thầy chắc  ta cũng  không đến  nỗi chết  đói!

Nghĩ  xong,  chờ các vị tỳ-kheo dùng bữa  xong  xuôi, với tâm cực kỳ cung kính, cô hai tay nâng hai đồng tiền lên  hiến dâng các ngài. Theo  tục  lệ của  núi  ấy,  khi  có người  đến  cúng  dường  thì  vị thầy tri khách sẽ ra chúc phúc  cho thí  chủ.  Nhưng hôm ấy, chính đại thượng tọa trụ trì đã thân hành ra chúc phúc  cho cô gái nghèo  khổ nọ.

– Trong tâm cô bé  này,  có bao  nhiêu bảo  vật  trên thế  gian  cô đều  đã đem  ra cúng  dường  cho người  xuất gia. Con bố thí là vì muốn tu phúc, nên  nay  ta chúc con vĩnh  viễn  không còn nghèo  khổ bần  cùng  nữa.

Cô gái nghèo  nghe thượng tọa trụ trì chúc phúc  như vậy,  lòng cảm  thấy rất vui mừng và an  ổn, chưa  kể cô còn được đại  chúng cho ăn  một  bữa  cơm no. Lúc ấy cô thật sự đạt  được Pháp lạc vô thượng.

Ăn no rồi, cô rời khỏi  núi  không lâu  thì  ngồi xuống một gốc cây lớn nghỉ  ngơi. Lúc ấy, mặt trời từ từ hướng về phía tây  mà  bóng  mát của  cây ấy không hề chuyển động,  và bên trên còn có đám  mây  ngũ  sắc che phủ  cho cô nữa, thật là một hiện tượng  vô cùng  lạ lùng!

Cũng chính ngay  lúc  ấy,  vị vua  của  nước  ấy  nhân vì hoàng hậu mới qua  đời nên  tâm tư  buồn  bã  không nguôi, bèn  xa giá đi dạo một  vòng sơn thủy cho khuây khoả. Trên đường,  xe vua đi ngang gốc cây cô gái nghèo đang nghỉ  ngơi.  Vua  nhìn thấy cô gái  đang ngủ  dưới đám  mây  ngũ  sắc,  giật  mình ngỡ rằng là  tiên nữ  cõi trời,  lẩm  bẩm  tự bảo:

– Thiếu nữ này  là tiên hạ  phàm, thân hình sao  mà kiều  diễm,  khuôn mặt sao mà tuyệt vời, lại có mây  ngũ sắc che trên đầu, thật là kỳ lạ!

Thế rồi vua  bèn hạ lệnh:

– Các ngươi hãy  mời nàng ấy đến  đây cho ta!

Cô gái  nghèo  giật  mình thức  giấc,  ngơ ngác  mở to đôi mắt, thấy quân binh đông  đảo vây quanh thì  kinh hoàng la lên thất thanh:

– Ôi! Các ông là ai? Có chuyện gì vậy?

– Cô đừng  sợ! Chúng tôi không có ý hại  cô, chính đại vương muốn mời cô đến  gặp mặt đấy thôi!

Cô gái được đưa  đến  trước  mặt vua  rồi, nhà vua  dịu dàng hỏi:

– Năm nay  nàng được bao nhiêu tuổi  rồi?

– Tôi vừa tròn mười tám tuổi.

– Nàng xinh đẹp và dễ thương quá, ta rất thích nàng. Ta  muốn đưa  nàng về  cung  làm  đệ  nhất phu  nhân, nàng có bằng lòng không?

Cô gái  nghèo  liếc nhìn nhà vua  rồi  e thẹn cúi  đầu mỉm  cười. Cô như  người  ngủ  mê, không dám  tin  mình lại  may  mắn dường  ấy.  Một  cô gái  nghèo  ăn  xin,  làm sao mà  một bước trở nên  một vị đệ nhất phu  nhân của cả một nước? Cô suy nghĩ  như  thế  nên  đờ đẫn  cả người. Đức vua  lại hỏi:

– Sao? Nàng không bằng lòng ư? Tại  sao không nói một lời nào?

– Đại  vương!  Thiếp không biết  mình đang mơ hay tỉnh.

– Nàng không mơ đâu, đây là sự thật.

Về tới hoàng cung,  nhà vua  lập  tức  triệu tập  quần thần, giới thiệu cho họ vị hoàng hậu mới.

Khi nàng được lên làm  hoàng hậu rồi thì  cơm no áo ấm,  cuộc sống  vô cùng  sung sướng.  Nhưng trong tâm tư nàng không ngớt suy nghĩ:

– Nếu hôm nay ta được may mắn như  thế này là nhờ lúc trước  có cúng  dường  hai  đồng  bạc. Như  vậy quý sư phụ  trên núi  không phải là đại ân nhân của ta sao?

Nghĩ  thế,  nàng bèn thưa với vua  rằng:

– Đại  vương!  Thiếp vốn  là  một  cô gái  con  nhà hạ tiện, nay  được đại  vương  đoái  thương cho làm  đệ nhất phu nhân, cố nhiên ân huệ ấy thiếp cảm tạ không cùng. Nhưng thiếp cũng muốn cảm tạ các vị xuất gia trên núi đã  nhận hai  đồng  tiền của  thiếp, thiếp muốn đem  vài thứ  lên  cúng  dường  các ngài  để tỏ lòng  biết  ơn, chẳng hay  đại vương thấy thế  nào?

– Tốt lắm,  nàng muốn gì thì  cứ làm,  tùy  ý.

Hoàng hậu bèn cho chuẩn bị thật nhiều trân bảo và cao lương mỹ vị, phải dùng tới mấy  chiếc xe chở lên núi Trú Ám cúng  dường.

Cúng dường   xong,  đến  giờ  chúc  phúc, thì   vị  đại thượng tọa  trụ trì ngày  nào,  hôm  nay  không hề  xuất hiện, lại  cử vị thầy tri khách thay ngài  ra chúc  phúc. Hoàng hậu thấy thế  không khỏi  lấy làm  lạ:

– Xưa  kia  tôi  chỉ  cúng  dường  có hai  đồng  tiền mà thượng tọa trụ trì đích thân ra chúc phúc  cho tôi. Hôm nay  tôi đem  bao nhiêu là thức  ăn và trân bảo đến cúng dường,  tại sao thượng tọa không ra chúc phúc  cho tôi?

Tất  cả mọi người  ai cũng  thắc mắc  điều  ấy. Thượng tọa  trụ trì biết  được mối nghi  vấn  của  đại  chúng nên mới triệu tập  mọi người lại mà dạy rằng:

– Xưa kia,  cô ấy chỉ cúng  có hai  đồng  tiền, vật  cúng tuy  ít ỏi nhưng cô cúng  dường  với cả một tâm kính cẩn chân thành. Đó là  điều  cao quý  cùng  tột.  Nay  cô đến với hàng mấy  chiếc xe chở đầy  cao lương  mỹ vị và bảo vật  quý giá, nhưng cô lại cúng dường  với tâm ngã  mạn, tự kiêu. Phật pháp không trọng vật  chất mà  chỉ trọng sự phát tâm, vì thế  lần  này  ta không đích thân ra chúc phúc  cho cô. Quý  vị hãy  hiểu cho rõ việc cúng  dường trong Phật pháp.

Hoàng hậu và  chúng tỳ-kheo nghe thượng tọa  trụ trì nói  như  thế  rồi,  thì  lòng  cảm  thấy vừa  tàm quý nhưng lại vừa rất vui mừng, lúc bấy giờ họ mới hiểu rõ ràng thế  nào là ý nghĩa chân chính của sự cúng  dường hay  bố thí.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s