Đồng tiền gây phiền lụy


dong tien

Ngày xưa một vị Bà-la-môn ở Ấn Độ sinh hạ  được một  cậu  con trai tuấn tú đoan chính, được cha  mẹ hết  mực cưng  chìu.  Từ nhỏ  cậu  bé đã  thông minh lạ  thường, hoàn toàn không giống  với những đứa  trẻ khác. Cậu  đã trải qua  quãng đời thơ ấu sung sướng  hạnh phúc  trong nhung lụa,  không chút ưu phiền.

Thường thường con người  hay  bị dục  lạc  mê  hoặc, khi  sống  một  cuộc sống  sung sướng  thì  không thể  nào nghĩ  đến mặt trái đau  khổ của cuộc đời, chỉ có bậc siêu nhân mới không bị đọa  lạc mà  thôi.  Thì  chính đứa  bé con nhà Bà-la-môn ấy có được trí huệ  của  một  vị cao nhân, tuy  lớn lên trong hoàn cảnh giàu  có, nhưng cũng hiểu rõ thế  nào  là đau  khổ,  là tội ác của  nhân sinh. Vì thế  khi  cậu  thành niên, bèn  từ  biệt  cha  mẹ  xuất gia làm  tỳ-kheo.

Một  hôm  trên đường  giáo  hóa  về,  trong một  khu rừng cành lá che khuất, thầy gặp một đoàn  người buôn trên đường  ra nước ngoài  để làm  ăn  buôn  bán. Lúc ấy trời  đã chạng vạng  tối, mặt trời  đã vội lặn  về tây, đoàn người  buôn  bèn  đóng  trại để  qua  đêm  tại đấy.  Vị tỳ- kheo nọ nhìn thấy những cỗ xe lớn nhỏ  của  họ nhưng không nói  lời nào,  chỉ  chậm rãi  đi  bộ qua  lại  ở gần doanh trại mà thôi.

Lúc ấy, từ đầu  phía kia của khu rừng rậm, có một lũ cướp kéo đến rất đông.  Chúng nghe ngóng  biết  được có đoàn  thương gia sẽ đi ngang chỗ này,  nên  tính lợi dụng ban  đêm  để ùa vào cướp bóc tài sản  của họ. Nhưng khi chúng đến  sát gần  doanh trại nơi các thương gia đang ngủ,  thì  lại  thấy có người  quanh quẩn dạo  chơi ở bên ngoài  lều.  Những tên  cướp sợ đoàn  thương gia  này  có đề phòng, nên  nghĩ  phải chờ mọi người ngủ say hết  mới dễ động thủ.

Nhưng bóng người ở ngoài  đi qua  đi lại ấy suốt  đêm không hề  vào  lều  nghỉ  ngơi.  Trời  đã  từ  từ  sáng, bọn giặc cướp không làm  sao tìm  được một  lúc sơ hở để ập vào doanh trại cướp bóc, bèn tức giận  to tiếng chửi rủa rồi kéo nhau đi. Đúng lúc ấy, bọn người buôn trong trại vừa  ngủ  dậy,  thình lình  nghe tiếng ồn ào ở bên  ngoài thì  vội vàng  chạy  ra xem,  chỉ  thấy một  bọn  cướp núi rất đông  tay  cầm  chùy  sắt, gậy gỗ, đang hướng  về núi mà chạy đi. Phía ngoài  trại chỉ duy nhất có một vị xuất gia, bọn người đi buôn  khiếp đảm  chạy  đến  hỏi:

– Đại sư! Ngài  có thấy bọn cướp núi  không?

– Có chứ! Tôi thấy họ ngay  từ đầu. Vị tỳ-kheo trả lời.

– Đại  sư,  đoàn  người  buôn  lại  hỏi,  bọn  chúng đông như  thế,  ngài  không sợ hay  sao?  Ngài  đơn  độc chỉ  có một mình, làm  sao có thể  địch  nổi chúng nó?

Vị tỳ-kheo chẳng lộ vẻ chút gì sợ hãi  hay  lo lắng, điềm  tĩnh trả lời:

– Người  có tiền thấy giặc cướp mới lộ vẻ sợ hãi.  Tôi chỉ là một người xuất gia, trong thân không có lấy một đồng thì  tôi sợ cái gì? Cái mà bọn cướp muốn là tiền tài và bảo vật,  tôi không có một  vật  gì gọi là đáng giá,  thì dẫu  có ở rừng sâu  hay  núi  thẳm cũng  không hề có tâm sợ hãi.

Những lời nói của  vị tỳ-kheo khiến những người  đi buôn  ấy rất cảm  động,  nghĩ  rằng mọi người  sẵn  sàng xả mệnh để đổi lấy những vật không thật như kim tiền, còn đời sống  bình an,  thật sự tự do tự tại thì  không ai màng đến.

Vì thế  họ bèn  phát tâm xuất gia  tu hành với vị tỳ- kheo. Từ đó, họ thể  nhập được ý nghĩa khổ,  không của thế  gian  này,  và  thấy rằng tiền tài vô thường mà  họ mang trong thân là  nguyên nhân của  biết  bao  phiền lụy!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s