Có thân hay không?


co than nay khong

Ngày xưa  có một  vị thương gia tên  gọi là Vương  lão  lão,  người  béo  mập, to  lớn mạnh khoẻ,  ăn  thì  thích ăn  ngon,  ở thì  thích nhà cao cửa  rộng,  không có thứ  gì là  không ham muốn. Vì để hưởng  thụ tiền tài,  sắc  đẹp  và  đồ ăn  thức  uống,  nên ông đặc  biệt  quý  trọng thân thể  của  mình, chỉ luôn  lo sợ mỗi một điều  là mạng sống không lâu  dài.

Có một hôm trên đường về nhà sau  chuyến buôn xa, ngước mắt nhìn trời thì  thấy mặt trời đã lặn,  màn đêm đã  bao phủ  từ  bao giờ. Ông  vội vàng  tìm  một  căn  nhà nghỉ  trọ,  nhưng ngoài  núi  rừng hoang dã,  xung  quanh không hề có bóng dáng nhà cửa dân  cư nào.

Trong lúc  đang bồn  chồn  lo lắng, thì  xa  xa  phía trước  thấy thấp thoáng có một  ngôi  miếu  bỏ hoang, ông mừng rỡ chạy  tới trú đêm  trong ấy.

Trong ngôi miếu  hoang phế,  ông tìm  một góc phòng và  nằm ngay  xuống  đất  mà  ngủ.  Ông  suy  nghĩ  lung tung, tư  tưởng   càng  lúc  càng  mơ  hồ.  Trong khoảng mông  lung  ấy,  ông  bỗng  nhìn thấy một  con  quỷ  đầu to, tóc tai bù xù, mày  rậm, mắt lồi, mặt đen,  trên lưng cõng một  cái xác chết  gầy  gò, ném  xác chết  trước  mặt ông đánh “rầm” một tiếng. Ông sợ quá, muốn chạy trốn mà  không có đường  trốn. Tiếp  theo,  ông  lại  thấy một con quỷ khác, miệng hoác,  tai to, mũi  nhọn, răng vẩu, lưỡi dài cũng  chạy  tới, giận  dữ toác miệng ra mắng con quỷ đầu  to:

– Cái  xác chết  này  là của  ta, tại sao  mi lại  đem  nó tới đây?

– Nó là của  ta, dĩ nhiên ta muốn đem  nó đi đâu  tùy ý!

– Đồ ăn nói quàng xiêng,  nó thuộc về ta!

Con quỷ  miệng hoác  nói xong liền  kéo một  tay  một chân của thây ma lên, tính vác đi.

– Chờ một  chút, có người  làm  chứng, mi có thể  hỏi tiên sinh đây!

Con  quỷ  đầu  to vừa  nói vừa  chỉ  thương gia  Vương lão  lão,  và  đồng  thời  cũng  nắm giữ  lại  một  tay  một chân của tử thi.

Hai  con quỷ  tranh qua  giành lại,  tranh hoài  không phân thắng bại,  con quỷ  miệng hoác  bèn  nhìn Vương lão lão hất hàm hỏi:

– Sự thật cái tử thi  này  là của ai?

Vương lão lão thầm nghĩ, hai con quỷ này  sức mạnh vô song,  được lòng  đứa  này  thì  tất nhiên sẽ mất lòng đứa  kia,  bây  giờ có nói  thật hay  nói  dối  cũng  không thoát chết, thôi  thì  nói  thật rồi  chết  còn hơn  nói  dối, ông bèn trả lời:

– Tôi thấy chính là vị tiên sinh đầu  to đem cái tử thi này  tới đây.

– Nói bậy,  mi là đồ nói bậy!

Con quỷ miệng hoác  hét  lên,  trừng hai  con mắt lên nhìn, không nghe lời biện  bạch  nào  nữa  mà  hùng hổ kéo một cánh tay  của Vương lão lão giật  mạnh một cái đứt  đoạn, rồi vứt  xuống  đất. Con  quỷ  đầu  to vội vàng giật  một  cánh tay  của  tử thi  ra,  rồi cắm  vào người  của Vương lão lão. Cứ thế  mà trao qua  đổi lại, một con quỷ thì  kéo ra từ  đầu  này,  một  con thì  giật  lấy  từ  đầu  kia cắm  lại,  hai  tay, hai  chân, rồi từ  đầu  xuống  chân cho đến  toàn thân của  Vương lão lão đã  đổi với toàn thân của  tử  thi.  Hai  con quỷ  thấy cái  tử  thi  mới mập  mạp tươi  tốt  bèn  thi  nhau ăn,  không còn  tranh nhau cái thân người gầy gò kia  nữa.

Thật đáng thương cho Vương lão lão, bị hai  con quỷ dùng làm  miếng mồi  ngon.  Ăn no nê  rồi,  chúng quẹt mồm  chùi  mép,  vặn  mình chuyển người  một  lúc  rồi hoan hỉ kéo nhau đi. May sao, chân tâm của Vương lão lão không hề  bị mất đi, bổn  tính cũng  chưa  mê  muội, ông suy nghĩ:

– Thân thể  do cha  mẹ  sinh ra,  thế  mà  hồi  nãy  trơ mắt ra nhìn hai  con quỷ  đói ăn  sạch  rồi! Bây  giờ da thịt trên thân ta là da  thịt của  người  khác, từ  mập  ta đã trở thành gầy, mà thật sự ta có thân không? Hay  là không có thân?

Ông suy nghĩ  mãi  về vấn  đề này,  nhưng nghĩ  không ra.  Bỗng  nhiên có một  tiếng động  mạnh làm  cho ông sợ hãi  giật  nẩy  mình. Ông  trố  mắt nhìn quanh, gian phòng trống không, thì  ra ông vừa trải qua  một cơn ác mộng.

Ngày hôm sau, Vương lão lão tìm đến một ngôi chùa, kể lại giấc mộng  của mình cho một vị tỳ-kheo nghe, và nêu  lên  vấn  đề thân của  mình có hay  là không có? Vị tỳ-kheo dạy rằng:

– Chư pháp do nhân duyên mà sinh, chư pháp cũng do nhân duyên mà  diệt;  đời người  vô thường, xét  đến cùng  là vì như  thế.  Từ vô thủy đến  giờ, thật sự không có cái gọi là “ngã”.

– Thầy thuyết pháp cao  siêu  quá, tôi  không hiểu hết.

– Được rồi,  tôi  sẽ nói  một  cách  cụ thể  hơn  cho ông nghe. Sắc  thân của  chúng ta là  do tứ  đại  hòa  hợp,  là một  cái  bao  da  hôi  thối.  Một  ngày  nào  đó bốn  nhân duyên lớn là đất, nước, lửa,  gió không hòa hợp nữa, cái thân thể  mà ta chấp  là “tôi” đó, cũng  sẽ tiêu tan.

– Như  cái thân của  tôi do cha  mẹ sinh ra,  tứ chi và năm căn  vẹn  toàn, có thể  đi đứng, có thể  ăn  uống,  có thể nói chuyện này, không phải là thân của tôi hay sao?

Vương lão lão hỏi, có vẻ như  không hiểu.

– Trong giấc mộng  vừa rồi của ông, cái thân của ông và cái thân của xác chết  có cái gì khác biệt  với nhau?

– Khác  biệt  chứ  sao  lại  không, cái thân của  tôi sau khi  bị trao đổi đã thành da thịt của người khác.

– Thế thì,  lúc ấy cái mà ông gọi là “tôi” đó đã đi đâu rồi?

Vương lão lão không có lời lẽ nào  để trả lời câu  hỏi này.  Ngừng một lúc, vị tỳ-kheo lại nói:

– Chính điều đó làm cho chuyện đại sự sinh tử không rõ ràng.

Vị tỳ-kheo lại ngừng, để cho Vương lão lão suy nghĩ một lúc, sau  đó từ tốn khai thị  cho ông:

– Cái thân còn sống của ông và cái xác thân đã chết nọ, đều  là cái tôi giả  tạo,  nếu  hiểu rõ ràng thì  sẽ thấy là không có hai,  không có khác. Ông có thể  chỉ cái thân còn sống  của  ông, sau  khi  đã trao đổi với cái thân của xác chết  kia  mà  nói rằng “đây là cái tôi thật”, đó cũng là bổn lai diện  mục  của ông vậy.

Vương lão lão nghe xong chợt đại ngộ, liền phát tâm xuất gia  tu hành, tinh tiến giữ  giới,  lìa  bỏ ngũ  dục, đoạn  trừ  phiền não  của  thế  gian  và  chứng quả  A-la- hán.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s