Bán thịt tự thân mua lễ vật


lay thit doi le vat cau dao

Cách đây rất lâu về trước,  có một người tên là  Thường Đề, tu hành rất tinh chuyên, đạo cao đức trọng nên  được mọi người  xưng  là Bồ Tát Thường Đề.

Lúc mới xuất gia, Bồ Tát Thường Đề muốn tìm minh sư nên  không ngại  lặn  lội đường  xa cực khổ,  không sợ nguy  hiểm  đường  dài,  tinh thần cầu  pháp của  ông là “chưa  đạt  mục  đích  thì  chưa  ngừng nghỉ”.

Nhưng đi khắp các danh sơn trong thiên hạ  rồi mà chưa  tìm ra được một vị thiện tri thức  lý tưởng. Có một hôm,  ông ngồi dưới bóng mát một gốc cây để nghỉ  ngơi, bỗng  nhìn thấy một  người  từ  trong không trung bước xuống, nói với ông rằng:

– Hỡi vị cầu đạo kia! Tinh thần cầu pháp nhiệt tình và  tâm nhẫn nại  mọi  lao  khổ  của  ông  khiến cho mọi người  phải khâm phục. Nay  tôi  đến  nói  cho ông  biết rằng, nhắm hướng  đông mà đi thì ông sẽ gặp được pháp yếu vô thượng, đắc được trí huệ  quý giá nhất.

Nghe  thế,  Thường Đề hấp  tấp  hỏi:

– Đại  đức! Xin ngài  cho tôi biết,  nhắm hướng  đông mà  đi thì  phải đi tới chỗ nào  mới gặp  được vị thiện tri thức  cho tôi bái lạy làm  thầy?

Vị hóa nhân trả lời:

– Cách  đây xa thật là xa, có một chỗ tên  gọi là thành Chúng Hương, ông đến đó tìm  Bồ Tát  Đàm  Vô Kiệt  xin học chỗ tối cao trong Phật pháp. Thành Chúng Hương là một  vườn  hoa  tuyệt đẹp  và Bồ Tát  Đàm  Vô Kiệt  là một  vị  chuyên nghiên cứu  về  Bát  Nhã. Đó chính là người thầy lý tưởng  mà ông mong  cầu.

Nghe  thế  rồi,  Thường Đề mừng rỡ vô hạn, lập  tức thu thập mấy  thứ   đang mang theo  mình mà  nhắm hướng  đông  đi  như  bay.  Nỗi  mừng vui  đã  khiến ông quên hết  mọi cực nhọc gian  khổ dặm  đường.

Thường Đề đêm  ngày  đi không ngừng nghỉ, chỉ hận là sao  mình không mọc đôi cánh để bay  một  mạch tới nước Chúng Hương. Đến một thị trấn nọ, ông chợt nghĩ đến  một  chuyện: khi  đến  gặp  danh sư bái  tổ thì  phải mang theo  lễ vật  nào đó cúng  dường,  nhưng đem  cái gì được đây?  Ngoài  tấm áo thầy tu rách rưới  trên thân, ông không hề có một vật gì khác.

Cuối cùng ông nghĩ  ra một cách, nghĩ  rằng những bắp thịt rắn chắc của ông là một món hàng có thể  bán  được, vì thế  ông bèn viết một tấm bảng mang trên người tìm  người mua thịt. Nhưng có ai lại  muốn mua thịt người  bao giờ? Một buổi  sáng đã qua  mà vẫn  chưa  ai tới mua thịt của ông, mọi người chỉ nhìn ông bằng cặp mắt kỳ dị, nhưng không ai dám tiến lại gần.

Lòng  cầu  đạo  của  ông  đã  làm   cho  trời  đất   phải cảm  động,  nên  thiên Đế Thích muốn thử  đạo tâm của Thường Đề, bèn biến  thành một ông già đến  gần,  nói:

– Ông bạn  ơi! Sao ông lại muốn bán  thịt người  vậy? Mạng sống  là một  báu  vật  vô giá,  và thân thể  là chỗ y cứ của  mạng sống,  sao  lại  đem  mạng sống  quý  giá  ấy hủy  mất đi?

Thường Đề nước mắt nhoè  nhoẹt trả lời:

– Không  giấu  gì ngài, tôi số phận hẩm hiu,  chướng dày  phước  mỏng,  không có tài sản. Bây  giờ tôi  muốn đến  thành Chúng Hương  cầu  pháp, muốn lạy  Bồ Tát Đàm  Vô Kiệt  làm  thầy, nhưng tôi  không có tiền mua lễ vật  cúng  dường,  vì vậy nên  đứng  đây bán  thịt mình, nhưng chẳng ai muốn mua giùm  tôi.

Nghe  Thường Đề  nói  thế,  ông  lão  thương hại  nói rằng:

– Thôi  được! Thế  thì  tôi  mua cho ông một  cân  thịt người,  nhưng ông không sợ đau  hay  sao?

– Cám  ơn ông lão! Cám  ơn ông! Ông đã giúp  cho tôi mãn nguyện, đã giúp  cho tôi giải  quyết mọi khốn  khó, khỏi  cần nói giá tiền, ông cho bao nhiêu cũng  được cả!

Nói xong Thường Đề bèn  lấy con dao bén,  cắn  răng chịu  đau  cắt  bắp  thịt trên cánh tay. Ngay  lúc ấy, giữa đám  người  đứng  nhìn có một  thanh niên trẻ tuổi  chạy lại hỏi Thường Đề:

– Hỡi vị tu đạo kia,  ông chịu  đau  đớn khổ sở như  thế chỉ  để  cúng  dường  Bồ Tát  Đàm  Vô Kiệt,  xin  hỏi  ông rằng, ông làm  như  thế  có ích lợi gì?

– A! Cậu  không biết  chứ  công  đức  của  việc này  vô lượng  vô biên.  Cậu  nghĩ  xem,  thế  giới Cực Lạc là một khu vườn  vi diệu,  đức  Phật đã  kêu  gọi chúng ta một cách  chân tình như  thế,  không lẽ cậu  không tha thiết muốn về đó hay  sao?

Anh  chàng thanh niên cảm  động  trước  lời nói khẩn thiết, nhiệt tình của Thường Đề, nên  khảng khái nói:

– Ngài  thật là khả kính!  Tiền  tài mà ngài  cần dùng, tôi có thể  dâng tặng cho ngài. Nhưng tôi chỉ xin  ngài một điều,  là hãy  cho phép tôi đi theo  để cùng  cầu pháp bảo.

– Tốt lắm! Tốt lắm! Thường Đề trả lời ngay.

Lúc ấy, hóa nhân của trời  Đế Thích nói:

– Thường Đề! Không  phải ta thích gì thịt của ông, ta chỉ muốn thử  đạo tâm của ông đấy thôi! Ta không phải ai xa lạ, mà  chính là trời  Đế Thích. Sau  này,  ta quyết sẽ ủng  hộ pháp của ông.

Lão già nói xong, dùng cánh tay  áo phất nhẹ  lên vết thương của  Thường Đề  rồi  biến  mất, vết  thương bèn lành lặn  như  cũ.  Thường Đề lạy  tạ trời  Đế Thích rồi cùng  chàng thanh niên chuẩn bị một  vài  lễ vật  cúng dường  xong,  cả  hai  cùng  nhắm hướng  thành Chúng Hương  mà thẳng tiến.

Tới thành Chúng Hương, nhờ  Bồ Tát  Đàm  Vô Kiệt dìu  dắt  khai đạo,  lại  nhờ  Thường Đề tu hành rất tinh tiến, nên  7  năm sau, Thường Đề  giác  ngộ  được  đạo pháp vi diệu,  chứng được trí huệ  Bát  Nhã và vĩnh  viễn giải  thoát sinh tử.

Từ đó người ta gọi ông là Bồ Tát  Thường Đề.

“Người  có chí  thì  làm  gì cũng  thành”, câu  này  áp dụng ở đây  rất đúng. Chỉ  cần  chịu  nhọc,  cố gắng  thực hiện thì  việc  gì  dẫu  khó  khăn tới  đâu  cũng  có ngày thành công.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s