Muốn thoát sinh tử


sinh tu

Miền nam Ấn Độ có hai  vị tỳ-kheo, nghe người  ta nói rằng nước Kế Tân  ở phía bắc có một vị thánh nhân rất oai đức xuất hiện tại thế, hai  người  thành tâm hâm mộ  nên  mới  kết  bạn  cùng nhau hướng  về phía bắc mà đi.

Tới biên  giới nước Kế Tân, trên đường  đi họ dò hỏi tìm  kiếm  khắp nơi, và cuối cùng  tìm  tới được chỗ ở của vị thánh nhân Kỳ Dạ Đa.

Họ tiến vào một  khu rừng rậm rạp, thấy một  vị tỳ- kheo tu khổ  hạnh, tướng  mạo  vô cùng  tiều tụy, đang khom  lưng  nhóm lửa  trước  một  cái  lò, hai  người  tiến đến  hỏi:

– Thưa ngài, ngài  có biết  tôn giả Kỳ Dạ Đa không?

– Biết.

Vị tỳ-kheo khổ hạnh đáp.

– Kính  xin ngài  chỉ cho chúng tôi biết  tôn giả ở đâu?

– Từ đây trèo  lên tiếp,  đến  cái động thứ  ba thì  gặp.

Vị tỳ-kheo vừa nói vừa đưa  bàn  tay  khẳng khiu chỉ về phía gò núi  trước  mặt.

Hai  người  theo  lời chỉ bảo  ấy mà  trèo  lên  tới trước cái động  thứ  ba, và trong động  cũng  thấy có một vị tỳ- kheo đang đứng  nhóm lửa.  Hai  người  lấy làm  quái lạ, một trong hai  người mới nói:

– Một  vị đại  đức  siêng năng tu hành như  thế,  sao chúng ta không sớm gặp để đến  bái kiến?

Người  kia  trong tâm không khỏi  nghi  ngờ, đặt  câu hỏi:

– Tôn giả có đại  uy đức như  thế  sao còn cần  phải tự tay  nhóm lửa?

Tôn giả Kỳ Dạ Đa nghe tiếng hai  người  nói chuyện bèn trả lời:

– Xưa kia tôi  đã  từng trầm luân trong biển  khổ,  vì vấn  đề  tu hành mà  có thể  dùng đầu, mắt, tay  chân làm  nhiên liệu  đốt lên cúng  dường  đại  chúng xuất gia, nhóm lửa đốt than có gì đáng kể?

– Không  biết  tôn  giả  có thể  kể cho chúng con nghe sự tích  đời trước  của ngài  không?

Hai  người  náo  nức hỏi. Tôn giả Kỳ Dạ Đa với giọng nói bi thiết, kể lại chuyện xưa của mình:

– Tôi nhớ cách đây 500 kiếp  về trước,  tôi sinh ra làm thân chó,  thường bị đói khát hoành hành, chỉ  có hai lúc  là  có thể  ăn  được chút gì: một  là  gặp  người  uống rượu  say  sưa  như  hũ  nát nôn  mửa  ra đất, tôi  ăn  cái chất chua dơ ấy thì  no được một bữa.  Một lúc khác nữa là nhà nào  mà  chỉ có hai  vợ chồng,  khi  người  chồng  ra đồng  canh tác,  gặp  lúc người  vợ có chuyện cần  phải ra khỏi  nhà, tôi  lợi dụng một  cái  lỗ nhỏ  trong tường, co người lại chui  vào ăn cắp thức  ăn của họ.

Làm  như  thế tuy  không đến  nỗi chết  đói nhưng mỗi lần  muốn ăn no thì  phải bị người ta đánh đập,  chịu  đủ thứ  giày  vò đau đớn.  Có một  lần,  tôi  đến  căn  nhà nọ ăn  cắp  thức  ăn, thấy thức  ăn  đựng  trong một  cái  chum, tuy  tôi  chui đầu  vô chum ăn  no bụng  nhưng miệng chum quá  nhỏ, tôi không rút đầu  ra được. Trong lúc tôi đang sốt ruột giãy  giụa  thì  ông chủ  về tới, thấy thế  nổi giận  vác một con dao sắc chém  xuống  cổ tôi, thế  là chỉ vì một bữa ăn mà đầu  lìa khỏi  cổ.

Kiếp  sau  đó, tuy  tôi chưa  thoát được con đường  súc sinh, nhưng đã  tỉnh giác.  Nhờ gắng  sức vươn  lên  tinh tiến tu trì, tích lũy công đức trong nhiều kiếp, cuối cùng sinh được thân người.  Nghĩ  đến  sự trở lại biển  sinh tử, thật là quá  khổ!

Hai  vị tỳ-kheo nghe xong  câu  chuyện của  tôn  giả Kỳ Dạ Đa, bèn  lập  tức nhàm chán sinh tử, đắc quả  Tu Đà Hoàn.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s