Ác quỷ


ac quy

Thời xưa có một người tốt bụng, thích làm việc  thiện và  cũng  là  một  vị  Phật tử thuần thành. Ông  thường lập  đàn  trai trong nhà để cúng  dường  chư  tăng, cho nên  cũng  thường thân cận với nhiều vị thiện tri thức  và các vị cao tăng.

Nhà ông ở ngay  ven  bờ sông  Hằng, cách  thành Xá Vệ chừng 30 dặm  đường.  Vì ông là người từ thiện, thích bố thí,  nên  người  ở xa  tới  đâu  cũng  đến  xin  ông  cứu giúp,  và họ chưa  bao giờ phải trở về tay  không. Vì thế nên  người người xa gần  đều  tán thán ông.

Nhưng ông lại có một người cha  chỉ thích kiếm  tiền một  cách  bất  thiện. Ông này  sinh sống bằng một  nghề hung bạo là mổ lợn bán  thịt. Dầu  người con vẫn thường hay  khuyên can  nhưng lão không hề có chút kiêng dè, trái lại  còn  trách con  sao  lại  hay  lập  đàn  trai cúng dường,  sao  lại  thường phí  tiền của  để cứu  giúp  người cùng  khốn.

Bước tiến của thời gian  chính là sự thử  thách chính xác nhất của  cuộc đời, vì sau  một  thời  gian  dài,  tội ác nào của con người cũng đều được phơi bày ra hết.  Hành vi sát sinh của ông lão nọ đồn tới tai mọi người rất mau, ai  cũng  thấy rằng lão  không nên  tạo  nghiệp sát như thế  nữa. Rất  nhiều vị tỳ-kheo thường hay  qua  lại nhà lão  cũng  biết  được  việc  này,  cũng  muốn đến  khuyên can lão, nhưng vì cả nể lại muốn giữ tình giao hảo, nên không ai dám  mở miệng nói câu nào.

Không  lâu  sau, lão sinh bệnh, và tuy  đã mời nhiều vị thầy thuốc đến  nhưng không ai chữa  được, cho nên một  buổi  sáng sớm  nọ,  lão  lìa  đời trong một  cơn đau đớn cùng  cực.

Lão chết  rồi, vì tội ác sát sinh nên  đọa làm  thân ác quỷ  trên sông  Hằng, đời có bao  nhiêu thống khổ  lão đều  phải chịu  hết.

Một  hôm,  các vị tỳ-kheo vẫn  thường được con trai lão cúng  dường  có việc đi thuyền băng qua  sông Hằng, ác quỷ  bèn  hiện ra nửa  thân hình trên mặt nước đuổi theo  bén gót, rồi chạy ra phía trước chặn thuyền lại mà nói:

– Chúng bay là một phường tồi bại! Tao sẽ lật úp con thuyền này  cho  chúng bay  chết  chìm  hết  không đứa nào sống sót!

Các  vị tỳ-kheo ngồi  trên thuyền nhìn thấy con ác quỷ  quái dị  như  thế  đã  lấy  làm  lạ  rồi,  nay  còn nghe hắn tuyên bố những lời trên lại càng không hiểu gì hết. Trong số các vị ấy, có một vị tuổi cao hơn hết,  đứng  dậy hỏi:

– Nguyên do gì mà ngươi nói chúng ta là phường tồi bại?  Tại  sao  lại  còn muốn lật úp  con thuyền chúng ta đang ngồi?

Ác quỷ lớn tiếng gầm  lên trả lời:

– Lúc  tao  còn  sống,  con  trai tao  thường hay  cúng dường  chúng bay.  Tao mổ lợn bán  thịt, chúng bây  biết tao làm việc phi pháp mà không đứa nào răn bảo, khiến bây giờ tao phải chịu bao nhiêu thống khổ như  thế này! Tao muốn đòi mạng chúng bay để chúng bay cùng  chịu khổ với tao ở đây,  có thế  tao mới hả niềm  căm hận!

Vị tỳ-kheo lớn tuổi  kia  rất cảm  thương mà  trả lời rằng:

– Bây  giờ ngươi  đang chịu  khổ,  đúng là  do nghiệp sát chiêu cảm!  Ngươi  nói  muốn đoạt  mạng chúng ta, nhưng làm  như   thế  có ích  lợi  gì?  Ngươi  giết  người, không phải chỉ  có tác  dụng làm  cho  nghiệp tội  của ngươi  thêm nặng mà  thôi  sao?  Nếu  ngươi  bằng lòng sám  hối, chúng ta có thể  giúp  cho ngươi được siêu  độ.

Ác quỷ nghe ra và hiểu được những lời khuyên dạy của  vị tỳ-kheo, bèn  ẩn  thân bỏ đi. Con thuyền nhờ  đó được thoát hiểm  mà tiếp  tục đoạn  đường.

Về đến  nhà, các vị tỳ-kheo ấy  cùng  người  con trai của ác quỷ làm công đức hồi hướng  và cầu siêu cho hắn.

Dựa  vào  pháp lực  của  đức  Phật, con  ác  quỷ  được siêu  sinh lên cõi trời,  hưởng  những phúc  lạc của  thiên giới.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s