Tâm ham danh


danh loi

Tâm  của  một  con  người  ngu  si  bị  động niệm  là  vì ngã  tham và  ngã  chấp.  Một người như  thế  rất xem trọng danh lợi và có thể  hy sinh tất cả cho nó, ngay  đến cả thân mệnh nữa, mục đích là để có được một thứ  danh dự hư huyễn không thật.

Ở Ấn Độ thời  xưa  có một  người  đàn  bà  thuộc dòng Bà-la-môn tên  là Đề Vi. Gia đình bà xưa nay  vốn giàu có, nô  tỳ  nuôi  trong nhà cũng  có đến  cả  trăm người. Nhưng từ khi  chồng  bà qua  đời thì  mức sống  dần  dần suy sụp.

Thật không phải dễ dàng cho một góa phụ  khi  phải ứng  phó  với mọi  chi  phí  trong nhà, nào  quần áo  ăn uống,  rồi tiền nuôi gia nhân, nào ăn nào mặc, ngày  này qua  ngày  khác, năm này  sang năm khác. Vì thế  Đề Vi vô cùng  buồn  khổ  vì cái  họa  nghèo  khó  luôn  luôn  đe dọa.

Thật ra,  để giảm  bớt  ngân quỹ,  bà  có thể  giải  tán một phần gia nhân đông  đảo và giữ lại một  số ít người để làm  việc trong nhà, nhưng Đề Vi cho rằng danh dự là  điều  quan trọng nhất, thể  diện  là  cần  thiết nhất, vì thế  bà  không chịu  giải  quyết vấn  đề bằng cách  ấy. Nhưng còn cách  nào  khác nữa  đâu?  Bà  nghĩ  thà chết chứ không để mất mặt, nhưng nếu  đã chọn cái chết  thì cũng  phải chọn chết  thế  nào cho có ý nghĩa.

Lúc  ấy  ở Ấn Độ có một  trường phái ngoại  đạo  cho rằng muốn được sung sướng  thì  phải trả giá  bằng sự đau  khổ, kiếp  này  càng đau  khổ thì  kiếp  sau  càng được hưởng  niềm  sung sướng  hạnh phúc. Đề Vi nghe được tà kiến  này  là mù  quáng tin  tưởng  theo  ngay. Bà nghĩ rằng không có cái  đau  đớn  nào  đối  với thân thể  con người cho bằng cái đau  của  sự chết  cháy,  nên  bà quyết định tự thiêu. Làm  như  thế,  thứ  nhất, bà đánh đổi cái đau  đớn  ấy để lấy  một  kiếp  sau  sung sướng;  thứ  hai, một khi  chết  rồi bà không cần phải đối phó với chuyện kiếm  tiền chi phí trong nhà; và thứ  ba, chết  để cầu đạo là một cái chết  rất vinh  dự, thể  diện  của bà sẽ giữ được vẹn toàn.

Đề Vi tính toán như  thế,  tuy  bà rất kín  đáo  không nói cho ai hay,  nhưng một  đệ tử  của  đức Phật là  Tôn giả Biện Tài lại đoán  biết tất cả những gì bà nghĩ  trong đầu, nên  ngài  đích  thân đến  nhà bà  để giáo  hóa.  Tôn giả nói với Đề Vi rằng:

– Bà  không đảm  nhiệm nổi  mọi  chi  phí  trong nhà nên   mới  muốn  tự   thiêu tìm   cái  chết, có  phải  vậy không? Nhưng làm  như  thế  bà cũng  không thoát được trách nhiệm, trái lại càng  làm  cho nghiệp chướng  tăng trưởng. Ác nghiệp của  kiếp  trước  chưa  trả xong  mà đã  chết  đi, thì  kiếp  sau  cũng  sẽ phải trả một  lần  nữa. Đồng  thời,  tự  đốt  cháy  thân cũng  là  tạo  tội.  Bà  phải biết  tự  thiêu là một  hành động  tự  sát, và tự  sát là có tội. Các tội nhân trong địa  ngục  A Tỳ đêm  ngày  bị đốt cháy,  suốt  một ngày  trời chết  đi sống lại không biết bao nhiêu lần,  cứ thế  mà  bị thiêu đốt mấy  chục  ngàn năm mới có thể  trừ  tội. Còn bà bây giờ chỉ tự đốt có một lần mà mong  trừ  tội thì  làm  sao được?

Đề Vi nghe Tôn giả nói như  thế  thấy rất có lý, như người  đang ngủ  mê chợt  bừng  tỉnh, định thưa hỏi tôn giả  một  câu,  thì  dường  như  tôn  giả  đọc được điều  bà đang nghĩ, ngài  nói tiếp:

– Bà muốn diệt  tội cũng  không phải là chuyện khó. Tất  cả mọi việc thiện ác đều do tâm sinh khởi, nếu  tâm của  bà  chất chứa  những niệm  ác thì  cũng  giống  như ánh sáng của mặt trăng bị mây  đen che mờ, không thể chiếu ra ngoài  được. Chỉ  có cách  là một  lòng  làm  việc thiện, không giữ niệm  ác nào  trong tâm, lúc ấy chẳng khác nào  một  cơn gió mát thổi  bạt  mây  đen  đi,  mặt trăng sẽ lập tức chiếu soi ánh sáng đầy khắp. Làm  như thế  không những có thể  diệt  trừ  tội  chướng, mà  kiếp sau  cũng  sẽ được lợi ích lớn!

Đề Vi nghe xong rất vui mừng, liền  triệu tập  tất cả quyến thuộc nô tỳ trong nhà, thỉnh giáo Tôn giả:

– Bạch  Tôn giả,  được ngài  khai thị  giáo hóa,  chúng con rất cảm  kích.  Kính  xin  tôn  giả  dạy  cho chúng con làm  cách nào để giải  thoát và diệt  tội.

Tôn giả Biện  Tài nói:

– Nếu  muốn diệt   tội,  thì  trước  hết   phải tìm  căn nguyên của  tội lỗi. Tất  cả các tội ác đều  do thân, khẩu và ý tạo ra. Vì thế, bây giờ bà phải tu pháp Thập thiện

Rồi Tôn  giả  liền  giảng cho bà  Đề Vi và  đại  chúng nghe ý nghĩa của  Thập thiện, và dạy  cho họ phải làm sao  để sám  hối  nghiệp chướng của  những kiếp  trước, làm  sao  để tạo  nghiệp thiện, làm  sao  để phát tâm từ bi…

Bà Đề Vi nhận lãnh sự chỉ giáo của tôn giả một cách vui mừng. Từ ngày  hôm đó về sau, đời đời kiếp  kiếp  bà phụng hành theo  lời dạy  của  Phật, phát nguyện cứu chúng sinh ra khỏi khổ đau, vì vậy mà về sau  bà chứng đắc được quả  thánh.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s