Phước đức của hoàng hậu


phuoc duc

Đức Phật đã  từng dạy  rằng người  hành bố thí  là người  đang tạo  cho mình một gia  sản  vững  chắc.  Công  đức của  bố thí  không những thù thắng, mà còn là nơi nương  tựa  bảo đảm  và an toàn nhất. Những người hiện tại giàu  có trên thế  gian  chính là những người đã tạo nhân bố thí  trong kiếp  trước,  và họ đang hưởng  phúc  báo  của  công  đức  này.  Và người hành bố thí  ngày  nay  chính là  đang chuẩn bị hưởng hạnh phúc  trong tương  lai.

Thời  xưa  ở Ấn  Độ có một  bà  hoàng hậu, lòng  tin Phật pháp rất thâm sâu  và thành khẩn. Bà  chỉ thích làm  hai  việc là bố thí  và tạo công đức. Vì thế  nhân dân trong vương quốc rất thương mến  tôn kính bà, và ngay trong cung  bà cũng  được tất cả mọi người suy tôn.

Một hôm,  bà khoác vào người  một  bộ y phục  lụa  là tuyệt đẹp,  trên đầu  đội  vương  miện  bằng trân châu để đi dạo trong vườn  hoa  với nhà vua.  Nhà vua  ngắm nhan sắc kiều  diễm  của hoàng hậu và nói:

– Ái khanh của ta! Nàng nghĩ  xem, nàng trang điểm thật là  xinh  đẹp,  mức  sống  phú  quý  mà  nàng đang hưởng  thật ít ai có được. Nhờ  ta mà  nàng mới có một cuộc đời vinh quang như thế, nàng thấy có đúng không?

Ta là vua,  nàng là hoàng hậu, ta ăn  thì  ăn  ngon,  mặc thì mặc đẹp, nhà ở thì lộng lẫy, những niềm  phúc  lạc ấy nàng đều  được chia  sẻ với ta, thế  thì  ái khanh ơi, nàng phải thương yêu ta lắm  mới phải!

– Đại  vương,  thiếp phải luôn  luôn  thương yêu  và cảm  tạ đại  vương.  Nhưng phú  quý  thiếp được hưởng ngày  hôm  nay,  không phải là  nhờ  đại  vương  ban  cho mà  là  nhờ  phúc  báo  sẵn  có của  thiếp. Giữa  chúng ta chỉ có quan hệ vợ chồng,  còn nói tới phúc  báo của người này  hay  người  kia,  thì  phải nói là  nhờ  nhân thiện do chính mỗi người gieo trồng chứ không ai ảnh hưởng  ai được cả!

Những câu  nói  của  hoàng hậu không làm  cho vua hài  lòng  chút nào,  nhưng ông  không trả lời, chỉ  hầm hầm quay trở  về vương  cung.  Ông  muốn chứng tỏ cho hoàng hậu thấy rằng những quan niệm  của  bà không đứng  vững.

Khuya hôm  ấy, chờ hoàng hậu ngủ  say  rồi, ông lén cởi chiếc nhẫn quý giá mà hoàng hậu đang đeo trên tay rồi đem  ném  xuống  sông.  Vua  làm  điều  này  một  cách bí mật, không có người nào trông thấy. Hôm sau  hoàng hậu tỉnh giấc, thấy chiếc nhẫn không cánh mà bay bèn hỏi vua:

– Quân vương! Chàng có thấy chiếc nhẫn của  thiếp không?

Vua đáp:

– Làm sao ta thấy được? Nhẫn nàng đang mang trên tay  tại sao lại hỏi ta?  Không  lẽ một  người  sẵn  có phúc đức như  nàng mà cũng  bị mất nhẫn ư?

Nhà vua  trả lời một cách châm biếm.

– Vâng,  nếu  thiếp có phúc  và chiếc nhẫn ấy là thuộc về thiếp thì  chắc  chắn nó sẽ không mất; ngược lại nếu thiếp không được sở hữu  một  vật  nào  đó mà  cứ cưỡng ép để có thì  cũng  chỉ vô ích mà thôi.

Thái độ  của  hoàng hậu rất thản nhiên và  tự  tại. Tuy  đó chỉ là một  chiếc  nhẫn, nhưng trên chiếc  nhẫn có gắn  một  viên  bảo  châu vô giá,  thế  mà  chiếc  nhẫn mất đi không làm  cho hoàng hậu phiền não  hay  ưu tư chút nào.  Nếu  chuyện ấy xảy  ra cho nhà vua,  chắc  là ông đã lo lắng  ghê gớm lắm,  vì thế  ông mới lập ra mưu kế ấy để đánh đổ cái lý luận tự cho mình là phi  phàm của hoàng hậu.

Lạ  thay, ba  ngày  sau, cung  nữ  trong nhà bếp  mổ bụng  một  con cá thì  tìm  ra chiếc  nhẫn mà  hoàng hậu đã  mất mấy  hôm  nay.  Vua  nghe tin  này  ngạc  nhiên cùng cực, lúc ấy ông mới tin tưởng  chắc chắn rằng phúc đức là điều  không thể  nghĩ  bàn.

Số là sau  khi chiếc nhẫn bị vua  ném  xuống  sông rồi, thì  liền  bị một  con cá bơi ngang chỗ ấy đớp vào bụng mất. Mới nuốt xong  chiếc  nhẫn, nó rơi  ngay  vào  lưới của  một  người  đánh cá và  người  này  đem  mẻ  cá mới lưới được bán  cho triều đình. Mọi sự việc ăn  khớp  với nhau chặt chẽ,  chỉ  cái  phước  vô song  của  hoàng hậu mới khiến cho chiếc nhẫn đã mất mà  tìm  lại được một cách hy hữu  như  thế.

Từ đó trong cách  đối xử với hoàng hậu, vua  không dám  tỏ ra mình là người thi  ân nữa, vì ông đã tin  rằng phúc  của  ai thì  người  đó hưởng. Tội báo hay  phúc  báo đều  như  bóng theo  hình.

Phúc báo  là  do bố thí,  do cúng  dường  mà  có. Làm người nên  bố thí,  nên  cúng  dường  cho nhiều là vì lý do này.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s