Bài học cho người háo sắc


hao sac

Có một  cặp  vợ chồng  kia  sống  tại một  nơi hẻo lánh của Ấn Độ, vì muốn cầu thiện tri thức  nên  không ngại  đường  xa vạn  dặm, dọn về thành Xá Vệ tìm  kế sinh nhai.

Hai  vợ chồng  đều  có tên  rất đẹp,  chồng  tên  Lạc Tu, vợ tên  Hân Kiến.  Chồng  thì  tinh tiến tu trì Phật pháp, vợ thì  xinh  đẹp  như  tiên nữ,  người  nào  đã  từng quen biết với cặp vợ chồng này,  khi nói về họ cũng đều không tiếc lời khen ngợi.

Hân Kiến   không những  xinh   đẹp   mà   còn  phúc hậu hiền lành, khiến rất nhiều người  hiếu kỳ  muốn được nhìn thấy mặt người  tiên. Nhưng khổ  thay, Hân Kiến  không bao  giờ bước chân ra khỏi  cổng,  sợ mình là nguyên nhân mang tới cái họa  thị  phi.  Chỉ  khi  nào các vị tỳ-kheo thánh nhân đến nhà nàng mới chịu  đích thân tiếp  đãi và lễ kính cúng  dường.

Nhưng danh tiếng về nhan sắc  của  nàng vẫn  vang lừng  khắp nơi, xa gần  không ai là không nghe nói đến và tấm tắc khen ngợi.

“Danh thơm  đưa  đến  sự ganh tị, nhan sắc đưa  đến tai họa.”  Nhan sắc mỹ lệ của  Hân Kiến  suýt chút nữa đã là nguyên nhân dẫn  đến  cái chết  của hai  vợ chồng.

Có một ông vua  tên  là Tự Tại, nghe đồn về nhan sắc của Hân Kiến,  cũng muốn được một lần nhìn xem nàng xinh  đẹp  tới  mức  nào.  Một  hôm  ông  hỏi  vị  đại  thần thân cận nhất:

– Có cách nào cho ta được thấy nàng không? Vị đại thần trả lời:

– Hai  vợ chồng  họ đã  quy  y Tam  Bảo,  đã  thọ  năm giới, nghiêm trì giới luật, bình thường rất ít khi ra khỏi nhà. Phu nhân Hân Kiến  vốn không chịu  tiếp  một  ai, nếu  đại  vương  nhất định muốn nhìn thấy mặt phu nhân, thì  chỉ  có một  cách  là  giả  làm  tỳ-kheo, lúc  ấy phu  nhân Hân Kiến  mới bằng lòng tiếp  đãi.

Vua Tự Tại làm đúng lời khuyên của vị đại thần, giả dạng làm  một  người  tu hành đến  nhà của  Hân Kiến, quả  nhiên được nàng tiếp  đãi một cách nhiệt thành. Về lại cung,  ông không phút giây  nào  là không nhớ tưởng đến  nàng, vì trong đời ông  chưa  từng gặp  một  người đẹp như  thế.  Ông bèn nghĩ  làm cách nào để có thể  sống chung với mỹ nhân mãi  mãi,  nhưng biết  làm  sao đây? Ông lại tìm  đến  vị đại  thần nói trên để vấn  kế, vị này trả lời:

– Tuy hai  vợ chồng  là người  tu hành và lại là người từ  xa  đến  đây  sinh sống,  song  đã  cư trú ở nước  này thì  đều  là thần dân  của  đại  vương.  Nếu  đại  vương  cho triệu đến  gặp  mà  họ không đến  là  không tuân thánh chỉ, là có tội phải phạt, lẽ nào họ không sợ tội hay  sao? Thần còn xin tâu thêm rằng, tại một  nơi cách  đây  hơn ngàn dặm, có một  cái  hồ rất lớn,  trong hồ ấy  có mọc những đóa hoa sen  ngũ  sắc, nếu  có ai muốn hái  những đóa  hoa  sen  ấy  phải vượt  qua  ba  loại  tai nạn, một  là rắn độc, hai  là ác thú, ba là giặc cướp. Chúng ta không có lý do gì tự nhiên bắt  tội người  ta, nhưng nếu  muốn buộc cho họ có tội thì  đại  vương  chỉ cần  sai  Lạc  Tu  đi hái  những đóa  hoa  sen  ấy  về,  tự  nhiên hắn sẽ  phải táng thân mất mạng. Đại  vương,  nếu  muốn bắt  mỹ nhân Hân Kiến thì đây là một giải pháp có thể giúp đại vương thành tựu  được ý nguyện.

Vua  Tự Tại  lúc ấy không còn nhân tính, tâm tư  đã hoàn toàn bị tham dục  sai  sử,  không còn biết  đâu  là lương  tâm, là lẽ trời,  nên  cứ đúng theo  lời khuyên của vị đại  thần mà  thi  hành. Ông lập  tức cho triệu Lạc Tu vào cung,  hỏi rằng:

– Khanh là thần dân  của ai?

– Thần là thần dân  của đại vương.

– Đã là thần dân  của ta, vậy tại sao từ trước đến nay không đến  bái kiến  ta?

– Thần tự  thấy mình ngu  si dốt  nát, từ  trong bùn lầy nước đọng sinh ra nên  không dám  đến  bái kiến  đại vương.

Vua Tự Tại sa sầm  nét  mặt:

– Ngươi có biết  không đến  bái kiến  vua  là có tội hay không?

– Xin  đại  vương  bớt  giận, thần đã  tự  biết  lỗi  của mình rồi.

Vua  Tự Tại  khấp khởi  mừng thầm, thấy kế  hoạch của mình sắp  thành công, hình bóng của mỹ nhân sắp xuất hiện trước  mắt, bèn nói tiếp:

– Ngươi đã tự biết lỗi, ta sẽ không xử tử ngươi. Nhưng ta đang muốn một  vật  này,  nếu  như  ngươi  mang về được cho ta thì  ta sẽ xá tội cho ngươi.

Lạc Tu hỏi:

– Thần sẵn  sàng làm  những gì đại  vương  sai  bảo, nhưng không biết  đại  vương  muốn sai  thần đi đâu  và mang những gì về cho  đại  vương?  Xin  đại  vương  chỉ dạy rõ ràng.

– Cách  đây  hơn ngàn dặm  đường  có một  cái hồ lớn, trong ấy  có mọc  những đóa  sen  ngũ  sắc  ngạt ngào hương. Ta  chỉ  cần  ngươi  hái  về  cho  ta một  đóa  thôi. Nhưng ta căn dặn  ngươi,  ngươi phải trở lại trong vòng bảy  ngày. Quá  thời  hạn bảy  ngày  ta sẽ  kết  tội  ngươi chậm trễ.

Lạc  Tu  về nhà, đem  tất cả mọi  sự  kể  cho vợ nghe. Hân Kiến  nghe xong buồn  bã nói:

– Tai  nạn của  chàng hôm  nay  là  do nhan sắc  của thiếp mà  ra.  Đức  Phật đã  từng nói,  Tam  giới  không phải là nơi chắc  chắn, ta chỉ có thể  nương  tựa  vào giới luật mà  thôi.  Khi  ra đường,  chàng phải niệm   thầm danh hiệu Phật, không phút giây  nào  quên lãng. Có như  thế  mới có thể  biến  họa  thành phúc  được. Nhưng nếu  chẳng may  chàng có bề gì, thiếp sẽ xuống  tóc xuất gia, quyết vì chàng mà không bao giờ tái giá.

Hân Kiến  chuẩn bị lương khô cho chồng  mang theo và  hai  người  từ  biệt  nhau. Đây  là  một  cuộc chia  tay đau  đớn,  nhưng họ không bịn  rịn  khóc  lóc như  người thường. Lạc  Tu  sửa  soạn  đâu  đó xong  xuôi  là  lập  tức lên đường,  hướng  thành ngoại  mà ra đi.

Từ khi ra khỏi cửa đi ròng  rã được bốn ngày, Lạc Tu mới gặp  phải chuyện chưa  từng thấy. Hôm  ấy, khi  trời sắp  tối,  trên con đường  hoang vắng  bỗng  có một  bọn cướp kéo  đến  rất đông  đảo,  trong tay  cầm  nào  gươm nào  đao,  nào  thương nào  kích,  trông hung dữ bạo tàn rất ghê rợn. Lạc Tu thấy họ thì chỉ một lòng niệm  thánh hiệu của Phật. Tướng  cướp chận đường  hỏi:

– Ê, mi là ai? Dám  cả gan  tới đây làm  gì?

– Tôi tên  là Lạc Tu,  là đệ tử  của  đức Phật, phải tới đây để hái  hoa sen  ngũ  sắc.

Lạc  Tu  trả lời một  cách  cứng  cỏi. Nghe  chàng tự xưng  mình là đệ tử của  đức Phật, thái độ và giọng  nói của bọn cướp thay đổi hẳn, họ trở nên  tử tế và ôn hòa:

– Trước  đây  vua  đã  từng sai  nhiều người  tới  đây hái  hoa,  nhưng chúng tôi căm  hận vua  trị nước không công minh nên  chúng tôi giết  hết  những người  ấy rồi. Huynh không phải là người có tội mà bị vua  ra lệnh tới đây.  Chúng tôi tuy  là một lũ giặc cướp nhưng tuyệt đối không hại đệ tử của đức Phật, huống chi huynh là người vô tội? Ngay  giờ phút này  chúng tôi xin thả huynh đi, nhưng trên đường  đi như  thế,  huynh sẽ phải gặp  rắn độc và  ác thú, chưa  chắc  đã  tránh khỏi  bị chúng làm hại.  Thôi  thì  bây  giờ huynh không cần  phải đi, chúng tôi sẽ đi hái  hoa thay huynh, sau  đó huynh có thể  bình an  mà  trở  về. Chúng tôi làm  như  thế  vì sự kính trọng đối với đức Phật, và nếu chúng tôi giúp đỡ cho đệ tử của Ngài  thì  sau  này  chúng tôi có thể  chia  được một  chút phúc  đức. Xin huynh ở lại đây chờ một chút.

Không  lâu  sau, họ đem  hoa  sen  ngũ  sắc  về, không phải chỉ một đóa hoa mà là rất nhiều hoa, Lạc Tu không thể  nào khuân nổi. Bọn cướp bèn gởi người khuân giúp Lạc Tu và hộ tống  chàng về tới cửa thành mới chia  tay.

Khi Lạc Tu vào yết kiến  vua  Tự Tại,  vua  kinh ngạc tột độ khi  thấy chàng đã về tới bình yên vô sự, bèn hỏi rằng:

– Trên đường  đi khanh đã  gặp  những gì? Làm  sao khanh lại có thể  về tới mau chóng  như  thế?

Lạc Tu không giấu  giếm,  đem  tất cả mọi chuyện ra kể cho vua  Tự Tại nghe. Vua nghe rồi, xấu  hổ mà rằng:

– Bọn  cướp là  phường không biết  phải trái, vì thế ngày  thường vẫn  gia  hại  khách buôn  qua  lại.  Vậy mà khanh được  họ  giúp  đỡ, khanh đã  cảm  hóa  được  họ, khanh hẳn phải là người rất thiện lương.  Đáng xấu  hổ thay cho ta, ngồi trên cương vị một  ông vua  mà  không biết  phân biệt  thiện ác,  không rõ  đúng sai,  bọn  giặc cướp mà còn biết kính trọng khanh và khinh thường ta nữa  là! Khanh là người được bọn đạo tặc  tôn  kính, thế mà ta lại lập kế mưu  hại  khanh, ta thật là sai quấy!

Lúc  ấy  vua  Tự  Tại  thật sự  cảm  thấy xấu  hổ,  bèn sám  hối với Lạc Tu và phát nguyện quy y đức Phật, thọ trì ngũ  giới, sửa  chữa  sai  lầm  cũ, xây dựng  một  tương lai thiện lành, và trở thành một vị đại hộ pháp của đức Phật.

Về sau, vua  Tự Tại dùng đức độ nhân từ mà trị dân, bọn  cướp bỏ nghề cũ trở  về với đời sống  lương  thiện, quốc gia vì thế  mà trở nên  thái bình an lạc.

Sự  thật, chính là  nhờ  vợ  chồng  Lạc  Tu  đã  chân thành tu hành theo  Phật pháp nên  mới cảm  hóa  được mọi người.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s