Chuyện kiếp xưa


nga quy

Bảy trăm năm sau khi đức Phật nhập Niết-bàn, tại nước  Kế  Tân  ở miền  Bắc Ấn Độ có một long vương hung ác tên  là A Lợi Na xuất hiện, thường nổi gió to sóng  lớn nhiễu hại  dân  chúng, gây  ra những tai họa  rung trời  chuyển đất. Lúc đó có hai  ngàn vị A-la-hán phát tâm vận  dụng tất cả thần lực của  mình để đuổi  long  vương  A Lợi Na  ra khỏi  bờ cõi.

Một ngàn vị A-la-hán sử dụng thần lực cao nhất của mình làm  cho đại  địa  chấn động,  năm trăm vị phóng ra những tia sáng cực kỳ mãnh liệt,  năm trăm vị còn lại  thì  nhập định, vận  dụng thiền lực mạnh mẽ.  Các vị này  hợp tác  với một sức mạnh vĩ đại  như  thế  nhưng vẫn  không làm  cho  long  vương  kia  suy  chuyển chút nào.

Trong lúc mọi người đang khổ não, có một vị tôn giả tên  là  Kỳ Dạ  Đa  xuất hiện. Ngài  tiến đến  ven  bờ hồ, búng  ngón  tay  ba lần  chỉ long vương mà gọi to:

– Này  con rồng  kia!  Ta  truyền lệnh cho mi phải đi nơi khác ngay, không được phép ở lại chốn này!

Long  vương  A Lợi Na  nghe thế,  không dám  trì trệ, lập tức bay bổng đi mất.

Hai  ngàn vị A-la-hán đều  không hiểu được tại sao lại  có một  sự kiện  lạ lùng  như  thế,  làm  sao  lại  có thể đuổi  rồng  đi một  cách  dễ dàng giản  dị đến  dường  ấy! Họ liền  cử ra một số vị đến  thưa hỏi tôn giả Kỳ Dạ Đa:

– Chúng tôi  cũng  chứng đắc  một  quả  vị như  ngài, cũng đoạn  tận phiền não, cũng giải thoát sinh tử không có gì sai  khác, chúng ta nhất loạt  bình đẳng, thế  mà chúng tôi cùng  nhau hợp sức, dùng tận cùng  năng lực mà không sao làm cho con rồng nhúc nhích, còn tôn giả chỉ  búng  ngón  tay  ba  lần  mà  nó riu  ríu  ngoan ngoãn phục  tòng  rời khỏi  đất  này  là vì lý do gì?

Tôn giả đáp:

– Từ khi  tôi còn là phàm phu, luôn  luôn  nghiêm trì cấm giới, thân khẩu ý không bao giờ dám  tạo ác nghiệp nào,  dùng tâm bình đẳng không phân biệt  để tu trì tất cả các pháp. Các vị không làm  cho rồng  lay  chuyển là vì công đức tích  tập  không đồng với tôi vậy.

Hàng phục  long vương  A Lợi Na  rồi, tôn  giả Kỳ Dạ Đa dẫn  đoàn  đệ tử  tiếp  tục  con đường  vân  du  về phía bắc.

Con  đường  dài  hun hút, có khi  chạy  ngang những miền  đồng bằng rộng  lớn, có khi thì  đi vòng qua  những sườn  núi  chập  chùng, hai  bên  đường  có những ngọn cây cao vút  nghênh đón gió nam lay động cành lá. Tôn giả một mình đi bộ dưới tàn cây bóng mát, bỗng nhiên dừng  bước, ngước đầu  nhìn lên cành cây nơi có một con quạ  đen  đang đậu. Tôn  giả  nhìn kỹ  nó  rồi  nhẹ  mỉm cười, gật  gật  đầu.

Các vị đệ tử  đi theo  sau  mấy  bước, thấy thế  không khỏi  ngạc  nhiên, hỏi ngài:

– Bạch  Tôn giả, vì sao ngài  lại mỉm  cười với con quạ đen?

Tôn giả đáp:

– Đúng lúc đúng thời ta sẽ nói.

Đoàn  người  lại tiếp  tục  hướng  về phía trước  mà  đi, tới  một  tòa  thành bằng đá.  Vừa  mới  bước  qua  cổng thành, tôn  giả  bỗng  biến  sắc  mặt, lộ vẻ vô cùng  buồn rầu. Mọi người đều  lo lắng  nhưng không ai dám  hỏi.

Lúc  ấy  là  giờ cơm  trưa, họ  vào  thành khất thực. Dùng cơm xong  họ ra khỏi  thành, tới  cửa  thành, tôn giả lại biến  sắc mặt, buồn  rầu như  lúc mới tiến vào cửa thành ban  nãy.  Các  vị đệ  tử  không chờ được nữa, họ quỳ xuống  khẩn khoản hỏi:

– Bạch  Tôn giả, thỉnh ngài  giải  nghi  cho chúng con, tại sao ngài  lại cười với con quạ  đen,  và tại sao ngài  lại hai  lần  biến  sắc mặt tại nơi này?

Tôn  giả  thở  dài  một  tiếng, lộ vẻ âu  sầu  mà  trả lời rằng:

– Chín mươi mốt kiếp trước, lúc Phật Tỳ Bà Thi nhập Niết-bàn rồi, ta sinh làm  con một vị trưởng giả. Khi ta nói  ra chí  nguyện xuất gia  học đạo,  cha  mẹ  già  ngăn lại  rằng: “Khoan đã,  con phải biết  là trong đời người, không có con nối dõi là tội bất  hiếu lớn nhất. Con đi rồi, ai sẽ là người  nối dõi tông  đường  nhà ta đây?  Con hãy cưới vợ trước  đã rồi nói chuyện sau.”

Ta  bận  bịu  chuyện gia  đình một  thời  gian, cưới vợ xong  xuôi  ta lại  đem  chuyện xuất gia  ra thưa với cha mẹ, nhưng cha mẹ lại nói: “Nếu con sinh được một đứa con thì  ta sẽ không ngăn cản con nữa.”

Không  lâu  sau, ta sinh được một  đứa  con trai. Khi đứa  bé bập  bẹ biết  nói, ta lại không chờ được nữa, xin với cha mẹ rằng:

– Bây  giờ thì  cha  mẹ  có thể  để  cho con thành đạt nguyện vọng xuất gia của con rồi chứ?

Cha  mẹ  ta không nghĩ  ra lý do nào  để ngăn trở  ta được, bèn lén xúi con ta đến kêu  khóc van  nài  như  sau:

– Cha  ơi, cha không thể  đi, nếu  không hãy  mang mẹ con con đi theo,  cha không thể  bỏ mẹ con con được, ôi…

Làm  cha,  nghe con khóc  kể van  xin  như  thế,  ý chí xuất gia bị rung chuyển, ta sinh lòng quyến luyến cốt nhục thân tình, nên  vỗ về con mà nói một cách thương yêu:

– Cha  sẽ không đi đâu  cả, cha sẽ ở mãi  với con!

Nhân duyên này  đã  khiến ta phải tiếp  tục  lưu  lạc trong đường sinh tử. Hôm nay ta dùng thần thông nhìn lại  họ hàng thân thích trong quá  khứ,  thấy rằng lúc sống  thì  cùng  nhau thương thương mến  mến,  nhưng một  khi  chết  rồi  thì  đường  ai  nấy  đi, rất khó  mà  gặp lại nhau, tuy  vẫn  cùng  luân lạc trong lục đạo. Con quạ đen  ban  nãy  trên ngọn  cây chính là  con trai ta trong đời quá  khứ,  không ngờ nó lại đến nỗi này.  Coi như  còn có duyên nên  hơn  mười  kiếp  qua  rồi  mà  còn gặp  mặt nhau.

Tôn giả nói tới đây thì  ngừng lại, có vẻ như  vô cùng xúc động.

– Và chuyện gì đã xảy ra ngoài  tòa thành? Một vị đệ tử xen vào hỏi.

– Ta  biến  sắc  mặt ở ngoài  cửa  thành là  vì ta thấy một  đứa  bé ngạ  quỷ  thân thể  yếu  mòn,  cầu  cứu với ta rằng: “Thỉnh tôn giả vào thành nói với mẹ con rằng con ở ngoài  thành ngày  ngày  trông ngóng  mẹ đi kiếm  thức ăn,  đợi đã 70 năm rồi mà vẫn  chưa  về, con nay  quá  đói khát không chịu  đựng  được nữa!”

Ta  vào  thành chuyển lời đứa  con đến  ngạ  quỷ  mẹ. Quỷ mẹ khóc lóc mà rằng: “Thưa  tôn giả, con cũng  biết thế,  đã vào thành 70 năm rồi, không lúc nào  là không lo nghĩ  tới nó, nhưng con không còn cách  nào  cả. Lúc còn sống không biết  kết  duyên lành với người khác, lại không gieo trồng phúc  đức nào,  nên  bây giờ xin ăn  rất khó.  Tuy chỉ kiếm  được những món ăn  bất  tịnh cấu  uế như  máu mủ,  nước  mắt nước  dãi,  phân và  nước  tiểu các thứ, nhưng vì con mới sinh xong  còn yếu  ớt, nên hễ mới kiếm  được vật  chi là bị quỷ bạn  mạnh hơn cướp mất. Lần  này  khó  khăn lăm  con mới kiếm  được thức ăn,  giấu  giấu  diếm  diếm  đến  được  cửa  thành, thì  bị bọn lính  quỷ giữ cửa cản lại không cho ra.  Tôn giả! Xin ngài  thương xót hai  mẹ con chúng con, giúp  cho chúng con gặp lại nhau, chia nhau mấy món ăn bất  tịnh này!”

Ta  đem  quỷ  mẹ  ra ngoài  thành, nhìn thấy hai  mẹ con mừng mừng tủi  tủi  chia  nhau thức  ăn,  lòng ta rất buồn,  không ngăn được câu hỏi:

– Ngươi ở đây bao lâu  rồi? Quỷ mẹ đáp:

– Con không biết ở đây được bao lâu rồi, chỉ biết rằng toà thành trước  mắt đã được dựng  lên rồi đổ xuống, đổ xuống  rồi lại được dựng  lên tổng  cộng là 7 lần  rồi!

Ôi! Ta  thở  dài.  Thời  gian  sung sướng  thì  luôn  luôn ngắn ngủi, còn  lúc  gặp  khổ  đau  thì  lâu  dài  vô cùng. Không  ngờ thọ mệnh của ngạ quỷ lại lâu dài đến dường ấy!

Tôn giả nói xong, các vị đệ tử đứng  nghe ai nấy  đều kinh hoàng, không lạnh mà  run. Ai cũng  có thể  làm một  chuyện gì đó đưa  đến  một  hậu quả  ghê  rợn  như vậy.  Nếu  không tinh cần  tu hành, nếu  không dùng Phật pháp làm  ngọn  đèn  soi  dẫn  lối,  chỉ  một  lần  sơ xuất là khổ hận thiên thu!

Đến  đây  đoàn  người  lại hướng  về phía trước  mà  đi, bước đi vô cùng  vững  chải.  Mọi người  cảm  thấy phấn chấn, tinh thần sung mãn, họ quyết nhắm hướng  con đường  ánh sáng phía trước  mà đi tới!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s