Thời và vận


kho vang

Tại Ấn Độ ngày  xưa,  vua  nước Ba La Nại tên  là  Phạm Đạt  Ma.  Một  hôm,  vua  và quần thần lên  núi  thẳm rừng sâu  săn  bắn, đến  chiều tối thì  trú đêm  trong một căn lều cỏ dưới ngọn  cây cao. Sau  một  ngày  chạy  nhảy săn  đuổi,  vua  Phạm Đạt  Ma rất mệt  mỏi  nên  vừa  đặt  lưng  xuống  là  ngủ  say  như chết.

Lúc ấy, trong ngoài  tĩnh mịch,  cái yên tĩnh của  ban đêm  như  có gì rờn rợn. Bỗng nhiên xa xa có tiếng gọi:

– Bệ hạ! Bệ hạ! Vua Phạm Đạt  Ma!

Vua  Phạm Đạt  Ma  đang ngủ  say  bị  tiếng gọi  ấy đánh thức  dậy  thình lình, ông mở to hai  mắt nghiêng tai lắng  nghe.

– Bệ hạ! Bệ hạ!…  Bệ hạ!

Trong đêm  đen,  ai là người gọi nhà vua?  Vua Phạm Đạt  Ma cho rằng thần kinh của  mình quá  ư nhậy cảm nên  không thèm tìm  hiểu gì thêm, nhắm mắt ngủ  tiếp.

Ngày  hôm sau, đoàn  người lại tiếp  tục  săn  bắn, cho đến khi mặt trời ngả về tây họ mới mệt  nhoài kéo nhau về. Suốt  một ngày  săn  bắn  hào hứng, nhà vua  đã quên khuấy tiếng gọi trong đêm  vừa  qua. Đêm  hôm  ấy,  y như  đêm trước,  ông lại ngủ rất say. Đến nửa  đêm, tiếng gọi quái dị lại vang  lên:

– Bệ hạ! Bệ hạ!…  Bệ hạ!

Nhà vua  lại  bị tiếng gọi đánh thức, hơi  cảm  thấy bực bội nhưng đồng  thời  cũng  lấy  làm  lạ,  làm  sao  mà hai đêm liền lại có người gọi mình như  thế? Vua sai cận vệ ra ngoài  nhìn xem  là  ai,  nhưng không hề  có bóng dáng của một người lạ nào.

Qua  đêm  thứ  ba,  sự thể  lại  diễn  ra như  trước.  Lần này  vua  bắt  đầu  cảm thấy sợ, ông không còn hứng thú gì trong việc săn  bắn  nữa, tuy  đó là thú vui mà ông ưa thích nhất từ  trước  đến  nay.  Trời vừa  hừng sáng, vua không dám  nấn ná  lại  chỗ  ấy,  truyền lệnh cho  quần thần trong vòng  một  giờ phải nhổ  trại và thu dọn  tất cả để tức khắc hồi cung.

Về tới hoàng cung,  vua  vẫn  còn phiền não vì chuyện này  nên  triệu tập  đông  đủ các đại  thần trong triều để cùng  nhau thảo luận. Mọi người đoán  chắc rằng đây là yêu  ma  quỷ  mị tác  quái, và phải tìm  cách  trừ  khử  ma quỷ ngay.

Nhưng khi  nói đến  ma  quỷ  thì  ai cũng  run sợ, văn võ đại  thần tướng  sĩ  trong triều chẳng ai  dám  đảm nhận trọng trách một  mình vào  chốn  rừng sâu  quyết đấu  với ma quỷ.

Cuối  cùng,  chỉ  còn  cách  là  dán  yết  thị,  chiêu mộ người can đảm  dũng lược và có sức mạnh đi bắt  quỷ.

Bảng yết  thị  nói  rằng, người  nào  trừ  được  quỷ  sẽ được thưởng 500 lượng vàng.

Yết thị  dán  lên  chưa  được bao lâu  thì  có một  người nghèo  khổ  cùng  đinh nhưng lại  rất gan  dạ  đến  xin  đi trừ  quỷ để lãnh thưởng.

Vua  thấy người  này  thân thể  cường  tráng, rất lấy làm  vừa ý, bèn  đem  đầu  đuôi câu  chuyện kể cho người này  nghe. Trời  vừa  chạng vạng  tối,  người  cùng  đinh này  lên đường.

Màn  đêm  từ  từ  buông   xuống, người  này  vào  tận trong rừng sâu  ngồi yên chờ đợi. Từng  phút, từng phút chầm chậm trôi  qua. Đến  khoảng nửa  đêm,  tiếng gọi quái dị nọ lại vang  lên:

– Bệ hạ! Bệ ha!…  Bệ hạ!

Người cùng  đinh nhắm hướng  tiếng gọi vọng lại mà tiến tới, khám phá  ra tiếng gọi này  từ trong một  hang động vọng ra.  Ông đứng  trước  hang động,  lớn tiếng gọi vào:

– Ê! Mi là người hay là quỷ? Mau  ra đây! Nếu không ta sẽ lấy dao bén đâm  chết  mi!

Thật lạ  lùng, ông  vừa  nói  xong  thì  trong động  lại vọng ra âm thanh trả lời:

– Tôi không phải là quỷ,  cũng  không phải là người. Tôi  là  kho  tàng bị  chôn  trong hang động  này.  Thật đáng tiếc,  mấy  đêm  liền  tôi gọi nhà vua  đến  mang tôi về,  nhưng vua  không thèm màng tới.  Anh  đến  thật đúng lúc,  bây  giờ toàn thể  tài sản  này  chúng tôi hiến tặng cho  anh hết!  Chẳng qua  tôi  có 7 người  bạn, và chúng tôi  đi đâu  cũng  muốn đi cùng.  Bây  giờ tôi  bày cho anh phải làm  những gì: ngày  mai  anh về chùi  dọn nhà cửa cho sạch  sẽ, xong chuẩn bị sẵn  chút sữa  bò và chút nước nho.  Đến  trưa, chúng tôi sẽ cải trang thành 8 nhà tu đến nhà anh. Anh đợi chúng tôi ăn uống xong, lấy một  cây gậy phang vào đầu  người trưởng đoàn  của chúng tôi, xong đem ông ấy đặt  vào góc nhà, lúc đó kho tàng sẽ về tay  anh.

Người  cùng   đinh nghe những lời  ấy  thì   quá   đỗi mừng rỡ, vội vàng  chạy  về nhà. Trời  chưa  sáng, ông đã lo chùi  dọn nhà cửa thật sạch  sẽ, xong đến  gặp nhà vua,  ba hoa  khoác lác bịa  ra một  câu  chuyện trừ  quỷ. Nhà vua  không chút nghi  ngờ, sai đem 500 lượng vàng ra thưởng cho ông. Ông vui mừng trở về nhà sửa  soạn cơm nước và sữa,  rồi còn gọi một  người  thợ  hớt  tóc về nhà hớt tóc tươm  tất.

Thời gian  quá  cấp bách  nên  ông vừa hớt tóc xong thì có 8 nhà tu đã đến trước  cửa. Ông lễ độ mời họ vào nhà ngồi,  xong  đem  các thứ  đã  chuẩn bị sẵn  ra khoản đãi họ. Xong,  như  đã  đồng  ý với nhau trước,  ông đem  tới một  cây gậy  và nhắm đầu  nhà tu trưởng đoàn  phang vào một cái thật mạnh.

Thật là quái lạ, ông vừa mới phang xuống, tám ông thầy tu bỗng biến  thành tám cái bình bằng vàng  sáng choang, óng ánh. Ông  mừng quýnh mừng quáng, bây giờ ông không còn là một anh chàng cùng  đinh nữa  mà đã trở thành một ông nhà giàu.

Nhưng mọi  sự  đã  bị một  người  khác thấy rõ ngọn nguồn. Số là người thợ hớt tóc ban  nãy,  chưa  kịp đi thì khách đã đến nên  đành phải trốn trong một căn phòng khác nhìn trộm và vô tình thấy hết  tất cả.

Ông  này  vừa  kinh ngạc  vừa  khoái chí,  lòng  tham nẩy  sinh, tuy  không biết  ất giáp  gì nhưng cũng  muốn bắt  chước theo  điều  mình mới nhìn thấy để phát tài:

– Ta cũng  có thể  làm  giàu  bằng cách này  vậy!

Ông  về nhà, một  mặt nhờ  người  đi tìm  8 ông thầy tu mời về, một mặt dọn dẹp nhà cửa sạch  sẽ, mua thật nhiều thức  ăn  ngon  lành dọn  sẵn, đợi 8 ông  thầy tu tới rồi, ông chân thành mời họ vào cỗ, đợi cho họ ăn no rồi mới bắt  chước anh chàng cùng  đinh kia,  vác gậy ra phang lên đầu  một trong 8 ông thầy tu.

Nhưng thật là  luống  công,  vì 8 ông  thầy tu chẳng những đã không biến  thành 8 cái bình vàng, mà người bị  đánh thì  bể  đầu  chảy  máu kêu  la  bài  hãi,  vì  thế người ngoài  đường  bu đến  xem rất đông.

Vô cớ hành hung người tu hành, thật là tội đã rành rành không chối vào đâu  được, người thợ hớt tóc lập tức bị bắt  giải  vào phủ  quan chịu  tội.

Khi  bị quan tòa  hỏi tại sao  lại đánh người,  ông thợ hớt  tóc mới đem  đầu  đuôi  ngọn  ngành câu  chuyện kể lại cho quan nghe. Quan tòa lại mang chuyện này trình tâu lên vua.  Nhà vua nổi giận, sai người đến nhà người cùng  đinh tịch  thu hết  mấy  cái bình vàng, nhưng quái lạ thay, bình vàng  mới đặt  trước  mặt nhà vua  đã biến thành những con rắn độc ghê  rợn.  Vua  hốt  hoảng vội sai người mang trả tất cả về cho chủ cũ.

Câu  chuyện trên đây  muốn nói rằng: nếu  ta không đủ nhân duyên có được vật  gì, thì  không thể  cưỡng ép cho có. Nếu  cưỡng ép nhân duyên cho có thì  chỉ tự gây tổn hại  mà thôi.

Cổ nhân có nói  “mưu  tài hữu  đạo”.  Nếu  mưu  cầu điều  gì mà  không đúng phép tắc,  đạo  đức  thì  chẳng khác gì ép cát  tìm  dầu  hay  đục băng đá tìm  sữa,  hoàn toàn phí công vô ích.

Nhưng mọi sự được mất của  thế  gian  xét  cho cùng cũng  đều  là vô thường. Tiền  của,  tài sản  quý  báu  cuối cùng  rồi cũng  sẽ bỏ ta mà đi, vì khi nhắm mắt xuôi tay chẳng ai mang theo  được gì cả. Cho  nên, đức Phật có dạy  rằng: “Chỉ có sự trì  giới mới  là tài  sản  chắc  chắn nhất, bảo đảm  nhất.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s