Con chó biến thành bà hoàng


cho gap ty kheo

Vào  thời  Phật pháp thịnh hành ở Trung Ấn Độ, trong một  toà  thành nọ, có vị đệ tử tại gia của đức Phật phát tâm cúng dường một vị tỳ- kheo, đi tìm  hỏi khắp nơi mới gặp được một vị tỳ-kheo đã chứng quả  A-la-hán, bèn thỉnh vị này mỗi ngày  đến nhà mình để cúng  dường.

Trong nhà vị cư sĩ nói trên có nuôi  một con chó, khi vị tỳ-kheo dùng cơm thì  con  chó  ngồi  xổm  bên  cạnh bàn. Vị tỳ-kheo thuận tay  nắm một  viên  cơm cho con chó ăn. Con chó được ăn nên  có rất nhiều thiện cảm với vị tỳ-kheo.

Vị tỳ-kheo mỗi ngày  đến  ăn  cơm, thì  con chó cũng mỗi ngày  được ngài  cho ăn.  Con chó nhớ  tưởng  đến  vị tỳ-kheo, vị tỳ-kheo cũng  biết  được tâm niệm  của  con chó nên cứ tới giờ là cho nó một nắm cơm. Do đó con chó càng  thêm thiện cảm đối với vị tỳ-kheo.

Cứ  thế  trong suốt  một  năm trời,  con  chó  đến  lúc chết, đầu  thai trong hoàng cung  của  vua  nước An Tức làm  công chúa.

Sinh ra,  cô đã biết  kiếp  trước  của mình, lúc còn làm chó trong nhà một vị cư sĩ và ngày  ngày  chia cơm với vị tỳ-kheo, sự việc ra sao cô đều  nhớ rõ ràng.

Một  hôm,  vua  nước  Nguyệt Đê  phái Sử  Tiết  đến nước An Tức. Vua  nước An Tức thấy Sử Tiết  là người hiền lại có tài và rất thông minh nên  gả công chúa cho Sử Tiết,  bảo đưa  công chúa về nước Nguyệt Đê.

Công  chúa theo  chồng  về nước Nguyệt Đê, mỗi lần gặp  một  vị tỳ-kheo xuất gia  là  trong lòng  cô rất vui mừng. Cô hồi  tưởng  lại  lúc  trước  còn mang thân chó, nhờ được một  vị tỳ-kheo cho ăn  cơm, có thiện cảm  đối với ngài, nên  kiếp  này  mới được thân người. Để tỏ lòng tri ân báo ân,  cô nghĩ  tốt  nhất là nên  lập  đàn  trai thật lớn để cúng  dường  tăng chúng.

Phật pháp tại nước Nguyệt Đê rất hưng thịnh, tỳ- kheo xuất gia rất đông.  Mỗi ngày  công chúa đem  thức ăn  đến  cúng  dường  cho từ  400  đến  500  vị, tất cả đều một  tay  cô lo liệu,  tuyệt đối không mượn  ai khác làm thay. Lo việc cúng  dường  hoàn tất rồi, cũng  chính tay cô lo việc chùi  rửa  dọn dẹp. Người hầu, nô tỳ trong nhà đều  một  lòng  tán thán cô, và đặt  cho cô danh hiệu là “vương thí”:

– Công chúa tới chỗ này  mà còn mỗi ngày  tự tay  lau chùi  sạch  sẽ thì  chúng ta cũng  nên  gia công nỗ lực!

Sau  đó, bọn  nô tỳ  lén  dấu  chổi đi, nghĩ  rằng họ sẽ tự lo việc chùi  rửa, không nên  để công chúa làm  những việc  như  thế  nữa. Công  chúa đòi  lại  chổi  mãi  không được, bèn lấy từ trong rương  một chiếc áo mới mặc hôm trước,  cuộn tròn lại làm  cái chổi quét đất. Người chồng thấy công chúa lấy áo làm  chổi quét đất  bèn nói:

– Tại  sao  nàng không dùng chổi  lại  dùng áo  quét đất, như  thế  không uổng  phí lắm  sao?

Công chúa trả lời:

– Trong tiền kiếp  thiếp không hề  có lấy  một  vật  gì có thể  dùng để bố thí,  chỉ có thiện tâm đối với một  vị tỳ-kheo thôi  mà  kiếp  này  được hưởng  phúc  báo,  sinh ra làm  công chúa. Thiếp chưa  bao giờ phải lo mưu  cầu sinh sống, tự nhiên có được áo, thì  dùng nó làm  chổi có gì đâu  là uổng  phí?

– Tuy nàng lễ kính Phật pháp, cúng  dường  tỳ-kheo, nhưng ta chưa  hề thấy mấy ông tỳ-kheo cho nàng được một đồng nào, trong khi đó áo nàng mặc là do ta lao lực kiếm  tiền mà có.

Người chồng  nói như  thế  để khuyên bảo công chúa. Công chúa bèn giải  thích cho chồng  hiểu:

– Thiếp còn nhớ  được rằng kiếp  trước  thiếp là một con chó, được nuôi trong nhà một vị đệ tử của đức Phật. Mỗi ngày  có một  vị tỳ-kheo đến  nhà người  này  dùng cơm, thiếp bèn  ngồi  ở dưới  bàn  đợi vị tỳ-kheo nọ bốc một  nắm cơm  cho  thiếp ăn.  Thiếp rất có thiện cảm với tỳ-kheo, do nhân duyên ấy  mà  kiếp  này  đầu  thai vào trong nhà quốc vương.  Thiếp xin hỏi chàng, tất cả những gì thiếp có hôm nay  không phải là do vị tỳ-kheo ấy ban  cho thiếp hay  sao?

Người  chồng  nghe xong,  thấy vợ nói  rất có lý, bèn nói:

– Nàng chỉ có mỗi một  sự là đem  thiện tâm đối xử với một  vị tỳ-kheo mà  được phúc  báo  to lớn như  vậy, Phật pháp quả  là không thể  nghĩ  bàn!

Sự  thật thì  người  chồng  này  hơi  có chút bủn  xỉn, nhưng khi  được công  chúa kể  cho nghe chuyện nhân quả  phúc  báo thì tâm liền biến chuyển, từ đó biết bố thí cho người  nghèo, cúng  dường  chư tăng mà  không sinh lòng  tiếc  rẻ,  giúp  cho  Phật pháp được  hoằng dương trong dân  gian.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s