Năm loại bất tử khi không sát sanh


khong sat sinh

Kinh  A-di-đà có nói tới 16 vị đại đệ tử của đức Phật, trong số ấy có tôn giả Bạc Câu La.  Ngài  cao lớn tráng kiện, nghi  dung trang nghiêm đẹp  đẽ,  đó là vì trong những đời quá  khứ  ngài  không hề  sát hại  một  sinh linh   nào.  Nhờ  thiện nghiệp ấy nên  trong 91 đời ngài  không bệnh hoạn, từ nhỏ  tới già không ngã  bệnh một  lần  nào.  Không  những thế,  ngài còn có cái phúc  đức là không bao giờ chết  vì năm loại tai họa,  cũng  gọi là có được “năm  loại bất  tử”. Thế  nào là năm loại bất  tử?

– Một là không vì thiên nhiên biến  chuyển như  núi lở hay  đất  sụp  mà chết.

– Hai  là không bị lửa dữ thiêu cháy,  không bị nước lớn nhận chìm  mà chết.

– Ba là không bị giặc cướp làm  hại  mà chết.

– Bốn là không bị chết  bởi lệnh vua.

– Năm là không bị đao binh, chiến tranh làm  thiệt mạng.

Tôn giả Bạc Câu  La có thiện nghiệp và phúc  báo ấy, ai được thấy ngài  hay  nghe nói đến ngài  đều phải cung kính và tán thán.

Ngài  tu hành tinh tiến, thường ngồi  kiết  già,  đoan nghiêm bất   động.   Khi  ngài   tọa  thiền dưới  gốc  cây, không bao giờ cảm  thấy mệt  mỏi mà  tựa  vào thân cây. Cũng thế,  trong các phòng thất, ngài  cũng  không bao giờ ngồi tựa  vào các vách  tường.

Trên phương diện  chuyên cần  tu tập  cũng  không ai bằng ngài, và khó  hơn nữa, ngài  có đầy  đủ biện  tài vô ngại, có thể  thuyết giảng cặn kẽ tất cả các diệu  pháp.

Thế  nhưng ngài  không thường thuyết pháp cho đại chúng, luôn luôn giữ thái độ tĩnh mặc, vô ngôn. Điều ấy khiến cho nhiều người  lấy  làm  kỳ dị. Đã có tài thuyết pháp thì  tại sao lại không thuyết? Vì thế  một  hôm  tôn giả A Nan mới hỏi ngài  rằng:

– Tôn giả Bạc Câu  La! Tại sao ngài  lại không tuyên thuyết diệu  pháp cho đại chúng nghe?

Tôn giả Bạc Câu  La bèn trang trọng trả lời rằng:

– Nói  nhiều chưa  chắc  đã  được người  ta tin  nghe. Dẫu  cho mình nói câu  nào  cũng  đáng giá  ngàn vàng, nhưng thế  nào  cũng  có người  cho rằng lời mình nói ra làm  nhiễu động  tâm họ. Tôi thường đắc được Pháp lạc trong cảnh tịnh tĩnh, cho nên  tôi muốn mọi người cũng được như  tôi, hưởng  Pháp lạc trong sự tĩnh lặng.

Tôn  giả  Bạc  Câu  La  không những rất chuyên tâm trong việc an tọa tham thiền, mà trong việc tu trì công đức nhẫn nhục thì lại càng vượt bực hơn: bị người đánh đau, ngài  không những không trả đũa  mà  còn không khởi  tâm sân  hận. Bị người  hãm hại,  đã  không phục thù, ngài  cũng  không hề  oán  trách người.  Cũng như bị người  chửi  mắng, ngài  cũng  có thể  nhẫn nhục chịu đựng.  Được lợi, bị suy  thoái, bị hủy  báng, được danh dự, được khen ngợi, bị chế nhạo, được sung sướng  hay khổ  đau, tám loại  “gió” (bát  phong) ấy không thể  làm cho ngài  động  tâm hay  phiền não.  Công  phu  tu dưỡng của  ngài  thật xứng  đáng cho chúng ta muôn đời kính phục  và tôn trọng.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s