Cứu Vật Vật trả Ơn – Cứu Nhơn Nhơn Trả Quáng


cuu ran chua

Lúc đức Phật Thích-ca còn ở nhân địa  tu đạo  Bồ Tát, Ngài  đã  từng sinh ra làm một  vị đại  phú  ông rất giàu  có. Cây  gỗ trong rừng và mỏ khoáng trong núi  đều  thuộc sở hữu  của  ông, dùng suốt  đời cũng  không hết.  Còn  nói về tiền bạc  thì  phải đếm  lên  tới cả ngàn vạn  ức tiền vàng, tha hồ sử dụng chi tiêu.

Ông  là  người  từ  bi, hỷ  xả,  thường thường bỏ ra cả ngàn vạn lượng vàng  để bố thí mà không chút tiếc nuối. Ông cũng  thường lui tới những chốn chợ búa, chờ thấy con vật  đáng thương nào  sắp  gặp  nạn, sắp  bị giết  thịt thì  vội vàng  chạy  tới mua về phóng sinh.

Phóng sinh là  tâm nguyện duy  nhất của  ông  phú hộ nhân từ này,  nên  được người  đời đặt  tên  cho ông là Thiện Nhân.

Có một  hôm,  vị phú  ông nhân từ ấy thấy ngoài  chợ có một  con rùa rất lớn, đang mở to hai  mắt chăm chú nhìn ông.  Con  rùa có vẻ thống khổ  vô hạn, nước  mắt trào ra,  như  thể  đang cầu xin ông cứu giúp.

Thấy thế  ông rất buồn,  vội vàng  tiến đến  xin  mua con rùa. Người bán  rùa, dĩ nhiên là muốn bán  con rùa đi, nhưng khi  thấy Thiện Nhân đến  hỏi giá tiền, thì  cố ý làm  khó  dễ, trả lời là không muốn bán. Thiện Nhân từ bi tha thiết muốn cứu mạng con rùa nên  nài  nỉ xin mua. Người bán  rùa nói:

– Nếu  ông nhất định muốn mua thì  phải trả cho tôi một vạn  đồng tôi mới chịu  bán, bằng không thì  tôi đem nó về giết  làm  thuốc uống!

Thiện Nhân không chút do dự, đưa ra một vạn đồng mua rùa mang về.

Người  bán  rùa lòng  dạ  đen  tối  ấy  tuy  có một  vạn đồng  bỏ túi  nhưng sau  đó nhà bị trộm, rồi  lâm  bệnh nặng, cuối  cùng  còn bị cháy  nhà, khiến cho  một  vạn đồng tiền bị thiêu rụi,  xơ xác lại hoàn xác xơ.

Thiện Nhân mang con rùa lớn về nhà, đem  những món  ăn  ngon  lành nhất cho ăn,  rồi thấy miệng rùa có vết thương, vội lấy thuốc bôi cho nó. Không  lâu sau, vết thương trên miệng rùa đã lành, ông cho xe chở rùa ra bờ biển  thả xuống  nước, trả tự do cho nó về với trời đất.

Cách  đó không lâu  sau, vị phú  ông từ  bi đang ngồi tham thiền thì  bỗng  nhiên có tiếng gõ lạch  cạch  ở cửa sau. Ông mở cửa xem, thì ra đó là con rùa được ông cứu lúc trước.  Con rùa lên tiếng nói với ông rằng:

– Ân  nhân, không lâu  nữa  ngôi  thành này  sẽ  gặp nạn lớn. Dân  chúng ở thành này  nghiệp tội rất nặng, bây  giờ nghiệp đã  đến  thời  phải trả, không thể  nào tránh khỏi  tai họa.  Chỉ có hai  nhà là không nằm trong số người  phải trả báo, một  là nhà của  ngài, hai  là nhà của  vua.  Ngày  đó tháng đó, nguyên ngôi thành này  sẽ chìm  dưới nước sau  một  trận lụt  rất lớn. Xin ân  nhân cùng vua sớm chuẩn bị mướn người đóng tàu, hẹn nhau khi thấy nước lớn vừa dâng lên thì  mau lên tàu, thuận theo  dòng  nước mà  đi, tự nhiên sẽ tìm  được nơi nương náu.

Con rùa lớn nói xong quay đầu  đi mất. Thiện Nhân rất ngạc  nhiên, nhưng được một  con rùa biết  nói  báo nguy  trước,  không thể  không tin.  Hôm  sau  ông bí mật báo cho vua  biết  chuyện đêm qua, cấp tốc chuẩn bị mọi sự. Đúng y như  rằng, không bao lâu  sau, nạn lụt  xảy ra trong thành. Khi một con nước lũ vừa ập đến  là con rùa kia cũng xuất hiện, thôi thúc họ lên tàu mà đi. Con rùa bơi phía trước,  bảo họ rằng:

– Xin đi theo  tôi, đừng  để lạc mất phương hướng!

Khi con tàu đang lướt trên dòng  nước lũ, bỗng phía sau  có một con rắn lớn bơi đến, ngóc đầu  lên nhìn, dáng vẻ như  xin  được cứu  mạng. Thiện Nhân từ  bi bèn  ra lệnh ngừng tàu lại vớt con rắn lên. Con rùa phía trước nói:

– Ân nhân! Con rắn này  có duyên với ngài, sau  này ngài  sẽ hiểu.

Cách  đó không xa,  ông  lại  cứu  một  con cáo,  và  lại được  rùa khen ngợi.  Rồi  đến  phiên một  người  đang vùng  vẫy  trong dòng  nước  lớn,  la  hét  kêu  cứu,  Thiện Nhân từ  bi cũng  muốn cứu  y nhưng con rùa ngăn lại nói rằng:

– Đây  là  một  người  có tâm địa  xấu  xa,  tốt  nhất là đừng  cứu  y. Nếu  hôm  nay  cứu  y, sau  này  y sẽ hại  ân nhân.

Thiện Nhân trả lời:

– Bất  cứ người  nào  chúng ta cũng  phải cứu.  Nếu chúng ta ích kỷ mà không cứu là phản bội lời chư Phật dạy  rằng phải xem  tất cả  bình đẳng như  nhau. Dầu sau  này  có xảy  ra chuyện gì đi nữa, ta cũng  phải cứu người này.

Rồi không màng tới lời ngăn cản  của  rùa, ông  vớt người nọ lên khỏi  nước, cứu cho khỏi  chết  chìm.

Đi một đỗi nữa  thì  con rùa lớn lại mở miệng ra nói:

– Trời quang mây  tạnh, thiên tai đã qua  rồi. Tôi xin tạm thời cáo biệt.

Nói xong nó bỏ đi ngay. Rắn  và cáo cũng  từ giã mà đi.

Đoàn  người  lênh đênh trên mặt nước một  thời  gian thì  khám phá  một  hòn  đảo  nhỏ.  Họ lên  bờ, thấy hòn đảo  này  có rất nhiều tài nguyên, chỉ  tiếc  là  không có bao nhiêu dân  cư trú. Họ quyết định lưu lại trên đảo ở tạm.

Có một  hôm,  con cáo xuất hiện một  cách  bất  ngờ, nói với Thiện Nhân rằng:

– Ân nhân! Ngài  đã cứu tôi thoát nạn, hôm  nay  tôi xin  báo  đáp  ơn  cứu  mạng to  lớn  ấy.  Vừa  rồi  tôi  mới khám phá  ra một  kho  tàng trong một  cái  huyệt giữa núi.  Kho  tàng này  không nằm trong mộ phần của  ai, cũng  không phải do tôi  cướp giật, tức  là  của  trời  cho tôi. Nay  tôi muốn đem  kho tàng này  dâng tặng cho ân nhân để báo đáp  ơn sâu, xin ân nhân vui lòng nhận.

Thiện Nhân nghĩ   rằng nếu   không nhận  và  nếu chẳng may  kho  tàng này  rơi vào tay  một  kẻ bất  lương thì  không phải là đáng tiếc  lắm  sao?  Chi  bằng ta vui lòng nhận, rồi đem  bố thí  cho người  nghèo, và giúp  đỡ tất cả những chúng sinh khốn  cùng.  Nghĩ  như  thế  rồi, ông bằng lòng nhận kho tàng của con cáo dâng tặng.

Khi  ông đi lấy  kho  tàng về, thì  người  được ông cứu khỏi  chết  chìm  lúc trước,  không những không nghĩ  tới chuyện đền  ơn cứu  mạng mà  còn dùng lời dọa  nạt và thủ đoạn  bắt  Thiện Nhân phải chia cho mình phân nửa kho  tàng. Thiện Nhân cho hắn mười  cân  vàng  nhưng con người  tâm địa  đen  tối ấy từ  chối không nhận, dọa rằng:

– Nếu  ông không chia  cho tôi phân nửa, tôi sẽ tố cáo ông đã quật mồ cướp của.

Thiện Nhân đáp:

– Thiên tai vừa qua  chắc chắn đã làm  cho rất nhiều người bị tán gia bại sản, tôi muốn đem số vàng  này cứu giúp  họ. Nếu  ông lấy  đi, hẳn không phải để làm  điều tốt,  tức  là phản bội lương  tâm, cho nên  tôi không cho ông toại  nguyện tà ý đó.

Người  kia  ôm mối  hận, bí mật tố cáo với quan, vu khống Thiện Nhân đã quật mồ cướp của.  Vì thế  Thiện Nhân tốt  bụng  bị bắt, nhưng lòng không chút oán hận kẻ  xấu  xa  đã  vu  khống mình, chỉ  thấy rằng mình đã tạo nghiệp tội trong kiếp trước nên  kiếp này mới bị quả báo xấu  như  thế  này.

Ông  không hề oán  hận, chỉ cầu  nguyện sao  cho tất cả  chúng sinh sớm  thoát tai nạn, đừng   kết  oán  với người  khác để đừng  bị giam  trong tù ngục  như  mình hôm nay.

Vua  rắn và vua  cáo là những con vật  có tánh linh, chúng bèn  họp  nhau bàn  bạc  làm  cách  nào  để cứu  ân nhân đã bị giam  trong ngục tù một cách oan uổng.  Vua rắn nói với vua  cáo rằng:

– Tôi có một  cách  này,  nhất định cứu được ân  nhân thoát nạn.

Nói xong  vua  rắn bèn  cáo biệt  vua  cáo mà  đi. Vua rắn một  mình bò lên  núi  tìm  cỏ thuốc, đây  là một  loại thuốc có một  không hai,  có thể  giải  độc và xoa dịu  mọi đau  đớn  trong chớp  nhoáng. Vua  rắn ngậm cỏ thuốc trong miệng bò vào ngục,  nói với Thiện Nhân rằng:

– Đây  là  một  loại  cỏ thuốc có năng lực  giải  độc. Không  lâu  nữa  thái tử sẽ bị bệnh, không có thầy thuốc nào cứu được, chỉ có loại thuốc này  mới có thể  cứu thái tử thoát hiểm. Lúc đó ân nhân hãy  nói với tên  cai ngục là mình có thuốc thần trừ  độc, chắc  chắn hắn sẽ loan tin  ấy ra,  và như  thế  ngày  ân  nhân ra khỏi  tù không còn xa nữa!

Vua  rắn từ  giã  Thiện Nhân rồi,  lén  bò vào  vương cung  cắn  chân thái tử  một  cái.  Tức  thời  chất độc lan đi rất nhanh, tất cả thầy thuốc danh y đều  bó tay  chịu thua, nhìn thái tử chờ chết. Ông vua già chỉ có một đứa con trai duy  nhất ấy  thôi  nên  tâm can  còn nóng  nảy hơn đàn  kiến  trong chảo nóng.  Ông ra lệnh cho các đại thần dán  bảng yết  thị  khắp nơi, cấp tốc kiếm  tìm  một vị thần y. Nếu  có ai cứu  được thái tử  khỏi  bệnh thì  sẽ được phong làm  thừa tướng, còn nếu  ai giới thiệu thần y đến  thì  sẽ được thưởng một vạn  lượng vàng.

Đúng như  rắn chúa tiên đoán, tên  cai ngục  biết  tin này bèn báo cho Thiện Nhân trong tù biết.  Thiện Nhân nói:

– Tôi có thuốc thần trong người.

Vua  nghe tên  cai  ngục  báo  tin,  lập  tức  vời Thiện Nhân vào  cung  bôi thuốc cho  thái tử.  Thuốc  vừa  bôi xong,  thái tử  lập  tức  hết  đau  và  vết  sưng  cũng  xẹp xuống  ngay, được bình an  thoát hiểm. Vua  thấy chân thái tử lành lặn, vui mừng khôn kể xiết, bèn hỏi nguyên do tại sao Thiện Nhân bị vào tù. Khi biết thiện nhân bị tù oan,  vua  tự trách rằng:

– Ta  là  vua  thất đức,  và  quan quân đại  thần cũng thiếu sáng suốt  nên  để cho kẻ ác lừa bịp, người hiền bị phỉ báng!

Vua  ra lệnh bắt  con người  vong ân  bội nghĩa kia  về chịu  khổ  hình, phong Thiện Nhân làm  thừa tướng  và đại xá tất cả tội nhân khiến cho mọi ngục  tù đều  trống không trong khoảnh khắc.

Thiện Nhân hiểu biết  Phật pháp một  cách  thâm sâu, nên vua cung kính thỉnh ông khai thị.  Thiện Nhân bèn tuyên thuyết giáo nghĩa cứu khổ của đức Phật cho vua  nghe khiến vua  được tỉnh ngộ, quy y Tam  Bảo, tôn kính thọ  trì giới luật thanh tịnh, phát tâm từ  bi rộng lớn, mở các kho vựa của quốc gia cứu giúp  người nghèo khổ, chỉnh đốn việc giáo dục, xây cất viện dưỡng  lão và viện  mồ côi, thương xót tất cả hữu  tình.

Về sau, đất  nước này  trở nên  hòa  bình an  lạc, được từ quang của đức Phật chiếu rạng khắp nơi.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s