Chim gõ kiến cao cả


chim go kien cao ca

Trong  khu rừng nọ,  có một  con  chim  gõ kiến  thực  hành tâm từ bi và đạo Bồ Tát.

Con  chim  gõ  kiến   này  khác với  những con  chim khác, bẩm  sinh đã  thông minh sáng láng, lại  có lông cánh tuyệt đẹp.  Khi  nó  bay,  trông nó  uy  nghi  trang trọng, thật là vua  của loài chim  rừng!

Trong rừng có những thân cây bị mọt ăn thủng lỗ, thì loài chim  gõ kiến  hay  đi tìm  bắt  sâu  mọt  trong những lỗ thủng ấy ăn  để sống.  Nhưng con chim  gõ kiến  này nhân từ  quá  nên  chỉ  ăn  các mầm chồi  non  mềm  hay uống  nước  các  thứ  trái cây,  chứ  không nỡ mổ  những con mọt  nhỏ  bé kia  để nuôi  thân. Đồng  thời,  nó cũng mà  một  vị y sĩ rất thông minh, có thể  trị bệnh cho loài chim  và cho cả loài thú đi trên mặt đất  nữa.

Có một  lần,  chim  gõ kiến  bay  qua  cánh rừng, gặp một  con  sử  tử  nằm dài  bên  vệ  đường,  lớn  tiếng kêu rống,  rên  rỉ đau  đớn. Chim gõ kiến  ngừng xuống  hỏi:

– Hỡi vua  của loài thú!  Ai làm  cho bạn  đau  đớn như thế?  Có phải là bị tên  của thợ săn  bắn  trúng? Hay  mắc phải một  chứng bệnh nguy  ngập? Hay  là mới gây hấn với loài voi? Hay  tại đói quá  nên  đau  đớn? Xin bạn  hãy nói cho tôi biết,  không chừng tôi có thể  giúp  bạn  được!

– Hỡi vua  của  loài chim! Tôi không phải bệnh, cũng không phải gây  hấn với voi, mà  chỉ tại tôi mắc  xương ngang cổ họng.  Cái  đau  đớn  cùng  cực này,  so với cái đau  bị trúng tên  cũng  không thấm gì. Nó làm  cho tôi không nuốt vào được, nhổ ra cũng không được, nếu  bạn có thể  giúp  tôi thì  xin bạn  hãy  ra tay  làm  phúc!

– Tôi có thể  giúp  bạn, miễn  là bạn  nghe lời tôi dặn bảo.

Sư tử  gật  đầu  ưng  thuận, chim  gõ kiến  bèn  đi tìm một  cành cây thật chắc  chắn, bảo sử tử há  miệng thật to, to đến  mức  không há  nổi nữa  mới thôi,  rồi mới kê nhánh cây  vào  miệng sử  tử.  Xong  đâu  đó,  chim  mới bay vào miệng sư tử, khôn  khéo làm cho hai đầu  miếng xương  nông  ra một  chút, rồi  dùng hết  sức  lực  ngậm xương  trong mỏ kéo ra.  Sau  đó, nó từ  từ  xê dịch  khúc cây ra khỏi  miệng sư tử. Con chim  gõ kiến  hoàn thành sứ  mạng trong lòng  rất khoan khoái, lúc  ấy  mới  cáo biệt  sư tử mà bay đi.

Sư tử  không còn đau  đớn nữa, trong lòng  cũng  rất cảm khái, tạ ơn chim  gõ kiến  rồi cũng  từ biệt  mà  quay về.

Một  thời  gian  sau, chim  gõ kiến  kiếm  không được thức  ăn  nữa  vì mấy  ngày  trước  đó trời  khô hạn, không có lấy một giọt mưa, chồi cây và hoa quả  cháy  sém  khô cằn…  Chim gõ kiến  đói quá, ngày  một gầy mòn,  nếu  cứ thế  này  mãi thì chỉ mấy  ngày  nữa  chắc là chết  đói mất!

Toàn  thân rã rời, nó mệt  mỏi tìm  kiếm  cái gì ăn  thì đột nhiên thấy dưới một gốc cây to, con sư tử mới được cứu  hôm  nọ  đang mải  miết ăn  một  con cừu  béo mập săn  được. Nó ngấu nghiến nhai nhai nuốt nuốt, không màng tới bất  cứ chuyện gì khác.

Con  chim  gõ kiến  bay  xuống, khép nép  đứng  bên cạnh sư tử, nhìn nó bằng cặp mắt cầu khẩn như  xin ăn mà  không mở miệng nói một  lời nào.  Nhưng con sư tử vô tình vẫn  nhồm nhoàm nhai nuốt miếng thịt cừu của mình, không thèm ngó ngàng gì tới con chim  gõ kiến, giả vờ như  không thấy.

– Chắc  anh chàng này  không nhận ra mình.

Chim gõ kiến  nghĩ  như  thế,  bèn  tiến tới gần  con sử tử, cầu cứu một cách khiêm tốn:

– Hôm  nay  tôi đến  gặp  bạn  như  một  kẻ ăn  mày,  xin bạn  cho tôi một  chút gì ăn,  tôi đói quá  rồi bạn  ạ. Nếu bạn  thuận lòng thí xả một chút thức  ăn cho kẻ sắp chết đói, thì  công đức của bạn  rất lớn!

Con sư tử hung dữ gầm  lên:

– Mi to gan  thật, trong lúc ta đang dùng bữa  thì  mi táo  bạo  dám  đến  gần,  ý mi muốn hiến thân làm  thức ăn cho ta phải không? Cái lúc mi bay vào miệng ta lấy miếng xương  ra khỏi  họng,  là  vì ta cho phép mi  làm, chẳng có gì đáng kể công hết!  Ta  không có lòng  nhân từ, mi có cút đi không!

Con chim  gõ kiến  không nói không rằng, lặng  lẽ ôm nỗi thất vọng trong lòng, sửa  soạn  bay đi.

Thần cây thấy con sư tử vong ân bội nghĩa như  thế, trong lòng hết  sức bất  bình, bèn hỏi chim  gõ kiến:

– Tại sao bạn  không mắng vào mặt cái phường vong ân ấy? Không  lẽ bạn  không đủ sức đối phó với hắn hay sao? Bạn  là ân nhân của hắn mà hắn lại đối xử vói bạn một  cách  hung dữ như  thế,  tại sao  bạn  không mổ vào hai  con mắt của  hắn, mà  lại  chấp  nhận cho hắn tàn nhẫn ngược đãi bạn?

– Đừng  nhắc tới hắn nữa. Xử phạt con sử tử vong ân bội nghĩa ấy  không phải là  việc của  tôi.  Trong tương lai,  hắn sẽ tự  nhiên lãnh lấy  hậu quả  của  sự vong  ân bội nghĩa ấy. Nếu  có một  ngày  nào  đó hắn gặp  nạn, sẽ không ai đến cứu hắn nữa. Nhưng tôi không bao giờ ân hận vì đã thi  ân cho hắn. Nếu  như  tôi nghĩ  đến  sự báo đáp  rồi mới thi  ân,  thì  đó là một việc mua bán  vay trả, chứ không phải là một hành động đạo đức cao cả.

Nghe  chim  gõ kiến  nói như  thế,  thần cây cảm  động mà khen ngợi rằng:

– Bạn thật là một người nhân từ, đạo đức cao thượng. Bạn  không giống như  một con chim,  mà giống một con người  khoác lên  một  bộ lông  cánh tuyệt đẹp.  Trí  huệ phúc  đức của bạn  sẽ vĩnh  viễn không bao giờ thiếu sót!

Tán  thán xong,  thần cây cáo biệt  mà  đi. Con  chim gõ kiến  cũng  rời bỏ con sử tử vong ân bội nghĩa.

Vài ngày  sau, con sư tử bị thợ săn  bắn  chết.

Không  bao  lâu,  trời  rưới  xuống  một  trận mưa  cam lồ, làm  cho khắp mặt trái đất  được tưới nhuần tươi tốt, hoa nở, lá non, và con chim gõ kiến  nhân từ kia được cả trái đất  ca tụng, khen ngợi.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s