Hóa hình cứu bạn


hoa than cuu ban

Trong  khu vực náo  nhiệt nhất của  thành Xá Vệ có một  cửa tiệm bán  hàng rất đặc sắc,  lớn rộng  thênh thang, trong ấy hàng hóa  chất cao như  núi,  người  mua kẻ bán  vào ra nườm  nượp,  thật là một  quang cảnh phồn  thịnh, ai  cũng  biết  đây  là  một cửa tiệm rất giàu  sang phát đạt.


Mỗi ngày  bà chủ  tiệm chưng diện  diêm  dúa  để tiếp khách, thái độ của  bà kiêu  sa  đài  các khiến cho trong hàng nữ lưu rất nhiều người hâm mộ bà.

Hôm đó, có một người khách hàng kỳ quái bước vào cửa,  không nói  không rằng, tự  tay  bưng  một  cái  ghế đến  sát gần  bà chủ  ngồi  xuống. Tuy  không vui  nhưng đối với khách bà đâu  dám  chểnh mảng, vì thế  bà vẫn phải cúi thấp người xuống  chào. Có ai ngờ khách chẳng trả lời tiếng nào,  chỉ  chăm chăm nhìn bà  mỉm  cười. Bà  chủ  cảm  thấy hơi bất  mãn, và cũng  sợ đây  là một người thô lỗ có tâm bất  thiện không biết từ đâu  lại, nên nghiêm sắc mặt mà hỏi:

– Thưa ông đến  đây có việc gì?

Khách vẫn  chẳng trả lời, mà  còn nhìn bà một  cách thân thiện hơn, nụ cười mang một ý nghĩa sâu  sắc hơn, giống  như  nụ  cười  đồng  lõa  giữa  hai  người  đã  từng quen biết  nhau nhiều.

Trong lúc bà chủ đang lo lắng  tìm  cách đối phó, cặp mắt của  khách bỗng  thình lình  hướng  về một  đứa  bé đang đứng  bên cạnh bà và mỉm cười lễ độ gật đầu  chào. Đó là  con trai của  bà,  mới lên  sáu  tuổi,  tay  cầm  một chiếc trống nhỏ chơi đùa  say sưa.

Lúc  ấy  từ  bên  ngoài  vọng  vào  tiếng chiêng, tiếng trống, cùng tiếng người cười nói huyên náo ầm ĩ. Thì ra đó là một  đoàn  người  hàng ngũ  chỉnh tề đi ngang qua cửa  tiệm, tay  đánh trống miệng thổi  kèn,  và  ở hàng cuối là một con lợn lông lá bị cạo nhẵn nhụi sạch  sẽ, cổ đeo giải lụa  đỏ, được khiêng lên cao. Khách trong tiệm ai cũng chạy ra xem, người khách quái lạ ban  nãy cũng đưa  mắt ra ngoài  nhìn, rồi bỗng  buông  một  tiếng thở dài  ai oán.  Những người  khách khác xem  xong thì  trở vào, đồng thanh trầm trồ khen ngợi.

Nguyên do là cách đó không xa, có một người con chí hiếu, nhân sinh nhật cha  mới đặc biệt  giết  ba con thú vật  cúng  tế  thần linh, cầu  nguyện cho cha  được sống lâu  mạnh khoẻ.  Vị quái khách nghiêng tai lắng  nghe mọi người  bàn  tán, rồi bỗng nhiên phá  lên cười to như điên  như  cuồng,  khiến mọi con mắt đều  đổ dồn về ông. Đến đây thì  bà chủ không chịu  nổi nữa, gằn  giọng hỏi:

– Ông là ai?

– Sao? Bà không nhận ra tôi ư? Tôi là bạn  thân của bà đây! Bà thật sự quên tôi rồi sao?

Quái khách vừa  hỏi  vừa  cười ha  hả.  Bà  chủ  nghe thế  thì tim gan  đã muốn nổ tung lên rồi, sắp nổi cơn lôi đình thì  người quái khách lại cười to hơn và nói:

– Ha ha! Thật là vui! Các người toàn là cố nhân gặp nhau, vui quá  thì  thôi,  ha ha!

Quái khách lại cười một tràng dài,  rồi bỗng nghiêm mặt nói rằng:

– Đúng rồi, bà không thể  nhận ra tôi được, cha  của bà mà  bà còn không nhận ra nữa  là, nói gì đến  tôi! A! Người đời thay đổi đảo điên,  thật đáng thương xót…

Ông thở một hơi dài rồi nói bằng một giọng bi ai:

– Chắc  chắn bà không thể  tưởng  tượng  nổi rằng đứa bé đang đứng  bên  cạnh bà là người  cha  quá  cố của  bà. Lúc còn sống, cha bà không biết  gì về nhân quả, chẳng rõ  việc  đạo  lý  nên  đã  tạo  rất nhiều ác  quả, chết  rồi sinh vào thai trâu, sống 16 năm chịu  đòn roi nhục nhã nhưng vẫn  chưa  tiêu trừ  hết  nghiệp tội,  nên  sau  đó còn bị lột da  làm  trống cho người  ta đánh, lúc ấy mới coi như  đã  trả xong  nợ  tội.  Khi  làm  súc  sinh không tạo  nghiệp chướng nên  được sinh lại  trong loài  người, chính lúc đó bà hoài  thai và cũng  vì hai  người còn chút duyên nghiệp với nhau nên  ông mới sinh vào nhà của bà.  Bà  xem  kìa,  cái  trống trong tay  đứa  bé,  chính là làm  bằng tấm da trâu của cha bà lúc trước!

Người  quái khách nói  tới  đây  thì  ngừng lại  nhìn bà chủ.  Bà  vẫn  chưa  nguôi  giận, song  nghe những lời khách nói thì  cũng  cảm thấy bán  tín  bán  nghi.

– Tôi không hề  có chút ác ý nào  cả.  Trong đời quá khứ  bà và tôi là đôi bạn  rất thân, nhưng vì tôi hạ  thủ công phu  nhiều hơn bà nên  kiếp  này  có được chút thần thông. Chúng sinh trong lục  đạo  thật quá   là  đáng thương, thí  dụ  như  bà và đứa  bé con của  bà,  hoặc  con của bà và tấm da trâu làm trống cho nó chơi, hoàn cảnh nào  cũng  quá  sức thương tâm!  Hay  là  như  vị hiếu tử mà  lúc nãy  ai cũng  khen ngợi, giết  một  con lợn để cầu cho cha  thêm tuổi  thọ,  nhưng có ngờ đâu  rằng mình đã trồng cho cha  gốc rễ của  tội ác sâu  dày?  Con lợn sẽ chết  vì cha  của  ông ta, thì  sẽ có một  ngày  nào  đó cha ông ta sẽ vì con lợn mà chết. Mạng phải thường mạng, như  vậy thì hiếu hạnh tìm đâu  ra trong việc đó? Chúng sinh ngu si không hiểu lý đạo nên mới tạo thành những quan hệ kỳ dị điên  đảo với nhau như  thế.  Vì tình bạn xưa  kia  giữa  bà và tôi, tôi đặc  biệt  đến  đây  nói với bà rằng, vinh  hoa phú  quý trên thế  gian  như  lửa xẹt, như ánh chớp,  trong nháy mắt đã  không còn,  không nên tham luyến những thứ  ấy. Trái lại hãy  tu trì Ngũ  giới, Lục  độ, mau thoát ra khỏi  sáu  đường  ô trược.(1)  Tôi đi đây,  có lẽ chúng ta còn có duyên gặp  lại nhau một  lần nữa, mong  bà hãy  suy nghĩ  cho chín  chắn.

Quái khách nói  thao thao bất  tuyệt như  thế  xong, không ai  thấy ông bước ra ngoài  đường,  chỉ  thấy ông đứng  dậy  tiến ra phía cửa rồi thì  chẳng còn thấy bóng dáng đâu  nữa.

Bà chủ  ngây  người  ra tại chỗ, như  bị rơi xuống  một vùng  sương  mù dày đặc.

Từ đó, bà chủ  thay đổi thái độ hoàn toàn, bà không còn thích chưng diện  như  xưa,  mặc  thì  quần áo không làm  cho kẻ khác chú  ý, ăn  thì  chỉ ăn  rau cải, sáng tối tự giam  mình thật lâu  trong một điện  Phật nhỏ. Người làm  công trong tiệm cũng  như  bạn  bè thân thích của bà ai cũng  ngạc  nhiên trước  những thay đổi ấy. Vì ngu si nên  họ tự hỏi, không hiểu sao bà lại biến  thành một người quá  xuẩn ngốc như  thế,  có tài sản  mà không chịu hưởng  thụ!

Một  tháng sau, người  làm  công  trong tiệm nói  với bà rằng có một người ăn mày  rất xấu  xí, tự xưng là bạn thân của  bà đến  xin gặp.  Bà chủ  nghĩ  rằng người  quái khách đã trở lại, vội bước ra xem, nhưng không phải là người ấy.

(1Sáu đường ô trược: chỉ sáu cảnh  giới mà tất cả chúng sinh do nghiệp  lực phải trôi lăn trong đó, gồm cõi người, cõi trời, cõi a-tu-la, địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh.)

– Không!  Tôi không biết  ông!

Nói xong bà xoay lưng  bỏ đi. Người kia  cười lớn:

– Ha  ha! Mới có một  tháng thôi  mà  đã không nhận ra tôi  rồi,  huống chi  là  cách  nhau một  kiếp  tái sinh! Được! Chỉ  cần  bà  tiếp  tục  tinh tiến như  vậy  hoài  thì việc liễu  sinh thoát tử có thể  trong tầm tay!

Bà chủ đang toan bước vào trong tiệm, nghe những lời ấy  thì  vội vàng  xoay  lại,  nhưng người  hành khất xấu  xí đã biến  mất tự bao giờ, chỉ còn âm thanh lời nói như  còn vang  vọng lại.

Khoảng hơn  10 năm sau, bà  chủ  bỏ nhà ra đi,  chỉ đem  theo  đứa  con trai của  mình, bỏ lại  rất nhiều tài sản  cũng  như  rất nhiều người thương tiếc,  ngậm ngùi. Nhưng người  đời không ai biết  rằng chính bà đã  thực sự tỉnh ngộ và chọn đi theo  con đường  giải  thoát.

Thật ra, người khách quái dị ấy là ai vậy? Đó chính là một  trong những tiền thân của  đức Phật Thích Ca, lúc còn trên đường  tu tập  chưa  chứng được Phật quả.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s