Tới chết mới thôi


toi chet moi thoi

Ngày  xưa,  Ấn  Độ có một  khu rừng rậm to lớn,  vô cùng  rậm rạp, có hàng ngàn hàng vạn  chim  chóc, thú rừng sống  ở trong ấy. Đây  là thế  giới của  loài  động  vật,  từ  đời này  sang đời khác, chúng sinh sôi nẩy  nở trong khu rừng này.


Mùa xuân, mầm lá non mềm mại xuất hiện trên mỗi cành cây, trăm hoa tỏa hương  ngào ngạt, chim con theo mẹ  tập  bay,  thú con theo  bố tập  chạy,  giống  như  một cảnh thiên đường,  hài  hòa và tràn ngập hạnh phúc.

Có một  hôm,  khu rừng bỗng  nhiên bốc lửa.  Chim chóc, thú rừng nào  bay  nào  chạy,  tìm  đường  thoát tử trong một khung cảnh hỗn loạn,  trong tiếng khóc than thảm thiết.

Những ngọn lửa không khác gì những chiếc lưỡi rắn cuộn tròn bay lượn khắp mọi nơi thiêu đốt, ánh lửa rực trời,  sức nóng  mãnh liệt.

Lúc  ấy  trong rừng có một  con  chim  trĩ,  cứ bay  đi bay lại giữa  khu rừng cháy  với dòng  nước sông,  nhúng mình trong nước sông để thấm ướt lông cánh rồi bay về rừng rùng mình cho nước rơi xuống, những mong dùng những giọt nước ấy để dập  tắt lửa.

Nhưng làm  sao  có thể  dập  tắt được biển  lữa  dữ dội mênh mông ấy với một lượng nước nhỏ bé như  thế? Thế mà  chim  trĩ vẫn  cứ bay  đi bay  về, như  thể  không hề thấy đó là một điều  mệt  mỏi khổ nhọc.

Trời Đế Thích thấy được việc ấy bèn hỏi:

– Này  chim  trĩ,  ngươi đang làm  gì thế?

– Tôi đang cứu lửa trong khu rừng cháy!

– Thôi ngừng lại đi, đừng  có ngu  si như  thế,  với cái sức bé nhỏ  yếu  ớt của  ngươi  thì  làm  sao  dập  tắt được ngọn  lửa  kia  để mà  cứu  rừng được chứ! Ngươi  có thể bay  ra khỏi  đây  mà  thoát thân, như  thế  chưa  đủ  cảm thấy mình may  mắn lắm  rồi sao?

Chim trĩ không đồng ý, trả lời rằng:

– Khu  rừng này  đã  nuôi  nấng tôi,  có rất nhiều bà con thân hữu của tôi sống trong đó, nhà cửa của họ, con cái của họ, tất cả đều  nương  dựa  vào khu rừng này  mà sinh sống an lạc, tôi có sức khoẻ,  làm sao tôi có thể thấy nạn mà  không cứu? Làm  sao tôi có thể  khoanh tay  mà đứng  nhìn được? Tôi không thể  ích  kỷ  và  lười  biếng! Tôi phải cứu hỏa!

– Vậy thì  với cái sức bé nhỏ  yếu ớt của  ngươi,  ngươi tính chừng nào thì  dập  tắt được lửa?

– Tới chết  mới thôi!

Con chim  trĩ trả lời không chút do dự.

Trời Đế Thích nghe thế,  hết  sức kinh ngạc  lại cũng hết  sức bội phục. Vua của trời  Tịnh Cư biết  chim  trĩ có thệ  nguyện và tâm từ bi rộng  lớn như  thế  bèn  dập  tắt lửa trong rừng giùm  nó.

Về sau, khu rừng ấy vĩnh  viễn  xanh tươi,  rậm rạp, dầu  mùa thu gió có thổi  hay  mùa đông  trời  có tuyết, nhưng sinh khí  trong rừng vẫn  tràn trề như  thể  đang giữa  một mùa xuân trường cửu.

Các loại  chim  bay,  thú chạy  vẫn  từng đời, từng đời sinh sôi nảy  nở, và nạn cháy  rừng không bao  giờ xảy ra nữa.

Con  chim  trĩ có tinh thần Bồ Tát  ấy  được các loài cầm thú trong rừng tưởng  niệm  muôn đời.

Biết  trước  rằng có những việc mình không thể  làm được nhưng vẫn  quyết tâm làm  tới  chết  mới  thôi,  đó thật là một tinh thần cao cả!

Với cái tinh thần cúc cung  tận tụy, tới chết  mới thôi ấy, thì  ai cũng  có thể  thành tựu  được Phật đạo!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s