Tán gia bại sản vì làm bố thí?


tien than

Ngày xưa  có một  vị Đại  Bồ Tát  tên  gọi là Tiên  Thán, là một  người  giàu  có không ai  so sánh được.  Tuy  gia  đình ông  rất đỗi  giàu  sang sung túc,  nhưng trong cuộc sống  ông  không hề  xa  xỉ vì thường được nghe lời giáo  huấn của  đức Phật. Ông hiểu rằng thế  gian  là vô thường, giác ngộ rằng tài sản không thể  trường tồn,  chỉ có công đức bố thí  mới là cái gia tài mà ta có thể  nương  nhờ được.


Tiên  Thán thường nói với người khác rằng:

– Nếu có người nào sống một đời sống khó khăn hoặc thiếu thốn nghèo  nàn, tôi  sẵn  sàng hoan hỉ  giúp  đỡ người ấy.

Tuy  Tiên  Thán muốn làm  việc  thiện, muốn thực hành bố thí,  nhưng lúc  ấy  thiên hạ  thái bình, muôn dân  an lạc, cuộc sống mọi người đều sung túc, nên  Tiên Thán không tìm  ra đối tượng  cho ông bố thí.

Về sau, ông nghĩ  rằng muốn bố thí không nhất thiết phải trực  tiếp  dùng đến  tiền bạc.  Bấy  giờ trời  đang nóng  bức,  có rất nhiều người  ngã  bệnh, thì  săn   sóc bệnh nhân, cung  cấp  thuốc men  cho  họ  là  việc  đáng làm  nhất.

Từ đó về sau, hễ chỗ nào  có bệnh nhân rên  siết,  xa xôi tới đâu  Tiên  Thán cũng  không ngại  lao khổ mà đến tận nơi để an ủi săn  sóc họ. Hơn nữa, ông còn phát tâm cung  cấp hết  mọi thứ  thuốc thang. Năm này  sang năm khác, nhiều năm rồi  mà  tinh thần phụng sự  chúng sinh của Tiên  Thán trước  sau  vẫn  như  một, không lười biếng, không than thở.  Vì thế  cả  nước  đều  nghe nói tới đức độ của  ông và mọi người đồng  thanh khen ngợi rằng:

– Tiên Thán thật là một người hiếm  có trên thế gian, ông là đại  ân  nhân của  chúng ta, ông như  cha  mẹ  đã sinh chúng ta ra đời lần  thứ  hai  vậy!

Họ còn nói:

– Công đức của Tiên Thán cao hơn trời, dày hơn đất!

Rất  nhiều người  bệnh nhờ  được Tiên  Thán ân  cần chăm sóc nên  hồi  phục  sức  khỏe  mau chóng.  Vì thế, những người bệnh từ bốn phương tám hướng  đổ về tìm đến  cầu cứu ông, ngày  càng  thêm đông.

Vì Tiên  Thán bố thí  một  cách  rộng  rãi  như  thế  nên tài sản  của ông càng ngày  càng suy giảm, và tới một lúc thì  cạn  kiệt  hẳn. Không  những không có một  lời than thở,  ông  còn  vui  vẻ đi  xứ  khác làm  ăn,  phát nguyện rằng khi  nào có tiền trở lại thì  sẽ tiếp  tục bố thí.

Đi được nửa  đường  thấy có rất nhiều cỗ xe đầy  cả người bệnh, ông thấy điều  lạ lùng  bèn hỏi:

– Quý vị đi đâu  vậy?

– Chúng tôi bệnh hoạn, muốn tìm tới ông Tiên Thán để cầu xin ông cứu giúp!

Tiên  Thán nghe thế,  không suy  nghĩ  gì thêm mà quay trở  về, vay mượn  nhà vua  5 trăm lượng  vàng  để chữa  bệnh cho những chúng sinh đau  khổ ấy. Nhờ Tiên Thán chân thành chữa  trị cho nên  tất cả những người ấy đều  hoàn toàn bình phục.

Để tự sinh sống và để cung cấp thuốc men  cho người khác, Tiên  Thán tháp tùng rất nhiều nhà buôn  cùng nhau ra nước ngoài  làm  ăn  buôn  bán. Lúc đi qua  một con  đường  dài  trên sa  mạc,  không có nước  uống  nên nhiều người  trong đoàn  ngã  quỵ  bất  tỉnh, nhưng thật là  không thể  tưởng   tượng   được,  ở trong cái  sa  mạc mênh mông  không có một  bóng  người,  Tiên  Thán lại kiếm  ra được một  nguồn nước  ngọt.  Mỗi lần  kiếm  ra được nguồn nước ngọt  mát mẻ trong trẻo  như  thế,  Tiên Thán lại  nhất định nhường cho mọi  người  uống  thỏa thuê xong mới đến  phần mình uống  một chút.

Với đạo đức và phúc  báo của  mình, Tiên  Thán làm ăn buôn  bán  rất thành công và dễ dàng. Các nhà buôn kia  cũng  nương  vào  phúc  báo  ấy  mà  kiếm  được  khá nhiều tiền.

Nào  ngờ  trên đường  về,  họ  thấy Tiên  Thán kiếm được tiền lời nhiều gấp  mấy  lần  họ nên  sinh lòng  đen tối, sau  khi  bàn  tính với nhau, họ quyết định đến  một cái giếng  cổ nọ sẽ đoạt  lấy tiền của  Tiên  Thán và ném ông xuống  cái giếng  ấy.

Về tới bổn xứ, người  ta lấy  làm  lạ không thấy Tiên Thán về chung với đoàn  nhà buôn  này.  Nhà vua  cũng hỏi họ:

– Không  phải các ông cùng  với Tiên  Thán rời khỏi nước để ra xứ ngoài  làm  ăn hay  sao? Sao Tiên  Thán lại chưa  về tới?

– Chúng tôi  không biết,  vừa  ra khỏi  xứ  là  ông  ta tách ra khỏi  đoàn  chúng tôi rồi.

Thấy các nhà buôn  trả lời một  cách  ấp  úng,  gượng gạo thì  nhà vua  đã hiểu rõ hết  mọi sự, ông bèn bắt  giữ những nhà buôn  ấy  lại  và  mặt khác sai  người  đi tìm kiếm  mọi nơi.

Tuy bị xô xuống  giếng  nhưng người  thiện luôn  luôn có sự giúp  đỡ của  chư  Phật, nên  khi  ở dưới đáy  giếng trong ánh sáng lờ mờ, Tiên  Thán thấy bên cạnh có một đường  hầm. Ông  ép mình lần  theo  đường  hầm ấy mà bò ra, nhờ vậy ông thoát khỏi giếng  sâu  và thấy lại ánh sáng mặt trời.

Trải qua  bảy ngày  đêm,  Thiên Thán về tới nước của mình, dân  chúng rất mừng rỡ. Ông tay  không đến  gặp nhà vua,  vua  hỏi:

– Tại  sao  ông lại trì trệ như  vậy mà  không về nước liền?  Và tại sao lại còn về tay  không?

Tiên  Thán khiêm tốn trả lời:

– Thần rất hổ  thẹn, vì thần vô đạo  đức,  không có phúc  báo nên  làm  ăn thất bại.

Nhà vua  thừa biết  Tiên  Thán là người  từ bi vị tha, không bao  giờ nói  ra lời nào  có thể  gây  thiệt hại  cho người khác. Vì thế  vua  cho triệu mấy  nhà buôn  kia  tới, muốn dùng hình phạt tàn khốc bắt  họ khai:

– Nếu  các ông không thành thật thú tội, ta sẽ thẳng tay  trừng trị.  Người  nào  biết  mình đã  tạo  lỗi lầm  và biết  nhận lỗi, ta có thể  giảm  nhẹ  hình phạt cho người đó.

Khi  thấy những dụng cụ  tra tấn, người  nào  cũng hồn xiêu  phách lạc,không ai dám  giấu  giếm  gì nữa, họ đem  chuyện mưu  hại  Tiên  Thán ra khai hết  đầu  đuôi. Vua  nổi  giận  ra lệnh đem  tất cả  ra chém  chết. Tiên Thán biết  được, vội vàng  đến  cung  điện  khấu đầu  cầu xin  nhà vua  tha tội cho họ và thả họ ra khỏi  tù.  Nhà vua  trả lời:

– Làm  sao có thể  khoan thứ  cho phường ác độc xấu xa như  thế?  Nhất định phải trừng phạt kẻ ác để cảnh giác người khác.

Lời của  vua  không phải là không có lý, nhưng Tiên Thán vẫn  một mực van  nài:

– Thỉnh cầu  bệ hạ,  hãy  thương xót những người  ấy đã  trong một  giây  phút mù  quáng mà  phạm tội.  Tốt hơn hết  là tha thứ  cho họ và sau  đó dạy họ sám  hối sửa lỗi.

Tiên  Thán như  cha  mẹ  của  mọi  người,  nên  đối với mỗi  cá nhân ông  đều  dùng tâm từ  bi che  chở mà  đối đãi,  không nỡ thấy họ phải chịu  khổ.  Tuy  đó là những người  tàn ác đã  từng hại  chính ông,  nhưng ông  cũng không suy  tính so đo, cứ thế  mà  lo lắng  cho họ. Tất  cả kẻ oán  hay  người thân ông cũng  đều  coi bằng nhau, vì muốn cho họ có cơ hội sám  hối và sửa  đổi.

Những người  lái buôn  ấy tuy  tội rất lớn và tâm địa cực kỳ ác độc, nhưng nếu  biết  sám  hối  thì  cũng  được cứu  thoát. Mỗi người  chỉ  cần  sửa  lỗi thì  bao  giờ cũng còn có hy vọng vươn lên hướng  thiện.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s