Rắn độc về cõi trời


ran doc ve coi troi

Lúc đức Phật Thích-ca còn ở cõi người,  có một  thời  sinh ra làm  một  vị tiên nhân chứng được năm phép thần thông, tu hành trong một quả  núi  hoang.


Ngài   công  phu   tu hành rất tinh tấn, trong tâm không còn chút quái ngại, đối với tất cả mọi vinh  hoa phú  quý  của  thế  gian  ngài  không còn chút ham thích, hằng ngày  chỉ  hái  trái cây  ăn  qua  bữa  trong những năm cuối của cuộc đời.

Chỗ  ngài  tu có một  con rắn độc, mỗi  ngày  nhìn vị tiên nhân ngũ thông tu hành, nó cảm động nên  xin quy y với ngài.

Con  rắn độc quy  y rồi  thì  ở lại  phục  dịch  hầu hạ ngài, mỗi ngày  miệng ngậm nước sạch  phun xuống  đất và lấy rễ cỏ quét bụi,  làm  những thứ  lặt vặt  trong nhà cho ngài. Nó cứ luẩn quẩn bên  cạnh vị tiên nhân ngũ thông nghe pháp, không chịu  rời xa nửa  bước.

Ngày  lại  ngày  qua, mùa hạ,  mùa thu qua  đi, bước sang mùa đông  lạnh lẽo, vị tiên nhân ngũ  thông nghĩ rằng hoa  quả  không còn nữa, nay  phải xuống  núi  tìm thức  ăn thôi!

Khi  rắn độc thấy vị tiên nhân ngũ  thông sắp  bỏ đi, liền  buồn  bã nước mắt tuôn ràn rụa. Vị tiên nhân ngũ thông thấy thế  động lòng, an ủi:

– Con là rắn độc, nếu  ta đem  con đi với ta, người  ta thấy con thì  sẽ muốn giết  hại.  Thôi con hãy  ở đây  yên tĩnh tu hành, thế  nào ta cũng sẽ trở về, con hãy  an tâm đừng  đi đâu  hết,  thầy trò mình sẽ còn gặp nhau!

Tiên  nhân nói  xong  lên  đường  ngay. Con  rắn độc khóc  hoài  không ngừng, nó  bò lên  một  ngọn  cây  cao chót  vót để có thể  nhìn thật xa, ngóng  trông tiên nhân trở về. Nhưng chờ hoài không thấy ngài  về, nó buồn tủi cho thân phận mình, bỗng nhiên từ trên cây rớt xuống, chưa  chạm đất  đã rơi xuống  một  cành cây giữa  đường và bị cắt đứt  làm  hai  đoạn  chết  mất.

Rắn  độc vừa  chết  liền  sinh lên  cung  trời  Đâu  Suất, và vừa tái sinh là đã nhớ ngay  đến kiếp trước của mình.

Nhớ  ơn kiếp  làm  rắn, vị thiên nhân này  mới  đưa một  số thiên nữ  tay  cầm  hoa  hương  xuống  chỗ cũ rắc hoa  lên  thân rắn, và đem  hoa  hương  đến  chỗ của  tiên nhân ngũ  thông cúng  dường  để  báo  đáp  ân  đức  của ngài  đối với mình.

Có thiện tâm, chịu  học pháp, ngay  một  con rắn độc mà còn có thể  sinh lên cõi trời  huống chi là con người.

Người  nào  cũng  thế,  đừng  thấy việc  thiện nhỏ  rồi chê mà không làm,  vì một niệm  tâm thiện là hạt giống của  sự  thành Phật trong tương  lai.  Trừ  ác,  tu thiện chính là phương pháp để thoát khổ vậy.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s