Đại Y vương


chua benh

Trong  đời quá  khứ,  lúc đức Phật còn hành đạo  Bồ Tát, đã  có nguyện từ  bi cứu  thế rất thâm sâu. Ngài  thấy con người trên thế  gian  bị tâm bệnh rất nặng, như  thể  đó là  một  cơn bệnh dịch  lan tràn, ai cũng  mắc  phải, chỉ khác nhau ở chỗ nặng hay nhẹ  mà thôi.


Trị tâm bệnh thì  cũng  khó khăn như  trị cái đau  đớn của  thân xác  vậy.  Rất  nhiều người,  trên thửa ruộng tâm, cần  phải nhổ  tận rễ của  căn  bệnh, rồi gieo xuống những hạt giống  thiện lành mới.  Muốn  làm  như  thế, trước  hết  phải làm  sao  cho mọi  người  phát khởi  lòng tin.

Vì chúng sinh nào  cũng  mắc  phải hai  chứng bệnh rất ngặt nghèo  là ngã kiến ngã chấp, ai cũng thương và  tiếc  thân mạng của  mình, cho  nên  muốn trị tâm bệnh, phải tùy  bệnh mà cho thuốc.

Đức Phật đã phát đại nguyện như  sau:

– Nguyện tôi ở lâu  dài  trên thế  gian  để trị hai  căn bệnh lớn  là  tâm bệnh và  thân bệnh cho  chúng sinh, làm  vua  thuốc cho họ, khiến tất cả các loại  bệnh đều được chữa  lành.

Có một quốc gia nọ, vua  tên  là Ma Hy Tư Na, thống lãnh một  cõi nước to rộng,  gồm tám vạn  bốn ngàn tòa thành lớn. Vua trị quốc rất anh minh, việc nước không bao giờ rối loạn,  nên  danh tiếng lẫy  lừng  và được dân chúng rất tôn sùng.

Hoàng hậu cũng là một người phụ  nữ tốt bụng, hiền thục, thông minh và thương dân. Vì thế  mà  Bồ Tát  đã chọn  nhà của  vua  Ma Hy Tư để thác sinh. Có điều  kỳ lạ  là,  lúc  hoàng hậu mang thai, tuy  trước  đó  không biết  chút gì về y thuật, nay  bỗng  có tài chữa  bệnh cho người  khác. Cách  chữa  bệnh của  bà cũng  rất đặc biệt, bà không cần dùng thuốc, chỉ cần dùng tay  xoa lên chỗ đau  của người bệnh là bệnh tức khắc lành ngay.

Vì thế trong hoàng cung,  bất  kỳ ai dẫu  lâm phải một chứng bệnh nguy  kịch đến đâu, thầy thuốc bó tay, trăm phương nghìn thuốc đều  vô hiệu chỉ còn chờ chết, thì đều  đến  cầu  cứu  hoàng hậu, và  không ai  không được chữa  lành. Chuyện hoàng hậu ra tay  chữa  bệnh vì thế đã thành một giai  thoại lưu truyền khắp nơi.

Khi hoàng tử mới sinh ra đã biết nói! Ngài nói những gì? Ngài  nói mỗi một câu rằng:

– Ta  không có sở  trường nào  khác, chỉ  biết  chữa bệnh. Ai có bệnh hãy  mau đến  nơi này,  ta sẽ chữa  cho.

Nói xong câu  này,  hoàng tử trở lại giống  như  tất cả các hài  nhi  khác, không biết  nói câu nào nữa.

Chư  thiên và  quỷ  thần trên thế  giới  cũng  bí  mật loan  tin  này  ra,  chỉ  dẫn  cho  người  trong lúc  họ  nằm mộng,  bảo rằng vua  Ma Hy Tư Na  vừa  sinh được một vị đại y vương,  ai có bệnh cứ đến  xin chữa.

Một vị thầy thuốc bình thường khi khám bệnh xong, nhất định phải cho thuốc uống,  chỉ có đại y vương chữa bệnh mới  không cần  cho người  ta uống  thuốc. Người nào  có bệnh, chỉ cần  tiếp  cận  với hoàng tử là tự nhiên lành bệnh. Chỉ  cần  có ngón  tay  của  hoàng tử  chạm đến  là người mù sẽ thấy được, người điếc nghe được và người què đi được.

Chuyện hoàng tử  dùng ngón  tay  trị bệnh cho  tất cả  mọi  người  được  loan  truyền đi  khắp nước.  Từ  đó, hoàng tử được tôn xưng  là “Nhân Dược” (người  thuốc). Có người còn bán  tín bán  nghi, hoàng tử bèn gọi những ai có bệnh hãy  lần  lượt đến  chữa.

Ngoài  dùng bàn  tay  để trị bệnh, hoàng tử còn dùng thân nữa. Chỉ  cần  được  hoàng tử  chạm đến  là  bệnh cũng  được lành ngay.

Bệnh tật dù có nguy  kịch  tới đâu  hoàng tử cũng  trị được, làm  cho mọi người  được an  ổn, hết  khổ được vui, danh tiếng truyền xa, nên  người  nào  ở đâu  hễ có bệnh là đến xin chữa. Hoàng cung từ trước vốn là nơi nghiêm cấm,  bỗng  trở  nên  đông  đảo  tấp  nập  mỗi ngày, không khác gì một bệnh viện  lớn!

Hoàng tử  Nhân Dược  sinh trong nhân gian  chữa bệnh được  chừng mười  năm, trị cho  không biết  bao nhiêu người rồi. Đại nguyện trị bệnh của ngài  đã hoàn mãn, nay  ngài  phải hóa  thân đi nơi  khác. Mọi người nghe tin  bỗng  như  những đứa  con mồ côi, không ai là không khóc  thương bi thảm, họ nói  từ  nay  về sau  sẽ không còn ai chữa  bệnh khổ cho họ.

– Tuy  hoàng tử   Nhân Dược không còn ở với chúng ta nữa, nhưng di cốt của ngài  vẫn còn đây, chắc chắn di cốt của ngài  cũng  có năng lực chữa  bệnh cho chúng ta!

Một  người  tương  đối  có trí huệ  nhất nói  như  vậy. Thế là khi tìm  được di cốt của hoàng tử, họ bèn lấy lửa đốt cháy,  nghiền thành phấn, và những người  có bệnh chỉ cần  lấy chút phấn ấy chấm vào chỗ đau  cũng  được lành bệnh như  trước.

Nhưng vật  gì dùng mãi  cũng  có ngày  hết,  loại phấn thuốc thần hiệu này  cũng  vậy.  Những người  bị bệnh bèn  rủ nhau đi đến  chỗ đã  thiêu di cốt hoàng tử,  rồi trong lòng  chuyên chú  niệm  tưởng  tên  ngài, như  vậy cũng  được lành bệnh. Vì vậy,  trong phạm vi ấy,  người nào dù xa hay gần,  cứ niệm  tưởng  tên ngài  là được khỏi bệnh.

Hoàng tử  Nhân Dược nay  đã  thành đạo,  chính là Bậc Đại Y Vương Thích-ca Mâu-ni Phật vậy!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s