Tự cứu lấy mình


dua vao chinh minh

Thiện La Ni Tân  nghe nói đức Phật đang thuyết pháp tại Tinh xá Kỳ Viên.  Ngày hôm  ấy, ông thành tâm cung  kính một  mình đến  vườn Kỳ  Viên  mong   được  đức  Phật khai thị.   Nhưng  ông không vào thẳng trong tinh xá trang nghiêm hùng vĩ mà  chỉ  đứng  lảng  vảng  ngoài  rừng cây  do dự,  từ  xa nhìn vào  toà  Kỳ  Viên  tĩnh lặng  u  mỹ,  trong lòng  vô cùng  hâm mộ.

Lâu  lâu  ông ngóng  về phía tinh xá, lẩm  bẩm  tự bảo:

– Thế nào đức Phật cũng  sẽ bước ra!

Từ  hơn  mười  năm qua  ông  cứ mãi  tìm  cách  thoát khỏi sự đau  khổ của đời người nhưng không sao tìm  ra được giải  pháp, và bị kẹt  vào một  sự mâu thuẫn khiến cho ông cứ khổ sở không một phút giây  nào yên tịnh.

Trong quá  khứ,  hễ  có chuyện gì không vui  là  ông chạy  đi xem  bói, cầu  thần linh, nhưng sau  bao  nhiêu năm, những vị thần linh  mà  ông vẫn  cung  phụng đó, không vị nào  thỏa mãn được điều  ông mong  cầu.  Dần dần  ông sinh tâm hoài  nghi:  “Thần linh  liệu có giải trừ được  sự  đau  khổ  của  kiếp  người,  và  có đem  lại  được hạnh phúc  cho nhân thế  hay  không?”

Thế là ông rơi vào hố sâu  của sự mâu thuẫn, không thể  nào  thoát ra được.  Vì thế  ông  sinh đủ  thứ  bệnh, tinh thần thì  đa  sầu  đa  cảm,  thân thể  thì  héo úa,  bất an.

Trong lúc  ông đang chìm  đắm  trong những suy  tư ấy  thì  từ  bên  ngoài  có một  vị tỳ-kheo trở  về tinh xá. Thiện La Ni Tân  thấy vị tỳ-kheo trang nghiêm, thái độ uy nghi  trầm tĩnh, không cầm  lòng được bèn  bước đến trước  vị ấy cung  kính hỏi:

– Ngài  có phải là một đạo sư Bà-la-môn không?

– Không, tôi là một tỳ-kheo, đệ tử của đức Phật. Thiện La  Ni Tân  giương  to cặp  mặt kinh ngạc,  tỳ-kheo là  gì? Đệ tử  của  đức  Phật có nghĩa là  sao?  Ông chưa  từng nghe qua  những điều  ấy, và mập  mờ phỏng đoán  rằng:

– Ngài  là  một  vị thánh đang tìm  cầu  chân lý của nhân sinh chăng?

– Không  những tôi đang tìm  cầu  chân lý của  nhân sinh, mà  còn là một  người  xuất gia  đang tìm  cầu  giải thoát sự đau  khổ của chính cuộc đời này  nữa!

– Vậy thì ngài  có thể  nói cho tôi biết làm cách nào để giải  thoát sự đau  khổ của đời người?

– Hãy  dựa  vào sự cố gắng  của chính mình!

Vị tỳ-kheo trả lời một cách giản  dị nhưng rất khẳng định.

Như  sấm  sét  bùng  nổ  giữa  bầu  trời  quang đãng, Thiện La Ni Tân  vừa  nghe được tiếng chuông chân lý, đánh đổ quan niệm  của  ông  vẫn  cho rằng tất cả con người  chỉ  có thể  nương  vào  sức  cứu  độ của  thần linh mới thoát được mọi khổ đau  mà  thôi.  Ông bàng hoàng khâm phục  hỏi tiếp:

– Dùng sức của  chính mình để tự giải  trừ  khổ  đau, phải chăng đó là kiến  giải  thù thắng mà  ngài  tự mình đặc biệt  khám phá  ra?

– Không!  Đó là lời thầy tôi  dạy,  tôi  chỉ  nhắc lại  lời của  thầy tôi cho ông nghe, riêng phần tôi thì  không có kiến  giải  thù thắng đặc biệt  nào của riêng mình.

– Thầy của ngài!  Thầy của ngài  là ai?

– Thầy tôi là bậc đã hoàn toàn giác ngộ chân lý của nhân sinh và vũ trụ, thầy tôi chính là đức Phật!

– A! Tôi nghe nói có một  vị gọi là Phật, hôm  nay  tôi đến  đây cũng  chính là để tìm  gặp vị ấy.

Thiện La Ni Tân  nói như  chợt  nhớ  ra tại sao  mình đang có mặt ở chỗ này.

– Thế à, thế  thì  ông đã gặp đức Phật chưa?

– Chưa, tôi  chưa  gặp  Ngài. Tuy  nhiên tôi  thường nghe người  ta tán tụng rằng đức  Phật có phẩm cách cao quý và tinh thần cứu thế  cao cả, nên  tôi ngưỡng mộ Ngài  đã từ lâu.

– Ông  tới  đây  là  vì muốn bái  kiến  đức  Phật phải không?

– Đúng vậy. Tôi muốn bái kiến  đức Phật, nhưng tôi là một người quá đỗi tầm thường, liệu đức Phật có bằng lòng cho tôi gặp mặt hay  không?

– Xin ông  đừng  do dự  nữa, trong tâm từ  bi quảng đại của đức Phật không có sự phân biệt sang hèn. Ngài thường hộ niệm  tất cả chúng sinh một  cách  bình đẳng cho nên  dĩ nhiên sẽ vui lòng cho ông gặp.

Thiện La Ni Tân nghe thế bèn đi theo sau  vị tỳ-kheo ấy tiến vào bên trong tinh xá để bái kiến  đức Phật. Lúc ấy đức Phật đang trụ trong thiền định, Ngài  mở mắt dùng từ nhãn nhìn Thiện La Ni Tân  mà nói:

– Thiện La Ni Tân!  Ông  đến  thật đúng lúc. Ông  có vấn  đề chi cứ việc hỏi ta!

Thiện La Ni Tân  không ngờ đức Phật lại ưu ái mình như  vậy, ông vội gieo cả năm vóc xuống  đất  đảnh lễ và nhìn lên khuôn mặt trang nghiêm từ ái của  đức Phật, nói:

– Bạch  Thế  Tôn! Thân con nay  đã  hư  hoại  hết  rồi! Cũng vì cái thân gầy mòn suy nhược  và bệnh hoạn này mà  con  kinh nghiệm được  cái  khổ  nạn của  sinh lão bệnh tử,  và  biết  rõ rằng thân thể  là  căn  nguyên của mọi sự đau  khổ. Vì lý do đó mà con đã tin  tưởng  những gì Bà-la-môn ngoại  đạo  nói,  và  cầu  xin  sự  gia  bị của thần linh. Nhưng nghèo  vẫn  hoàn nghèo  và bệnh vẫn hoàn bệnh, nên  dần  dần  con  bắt  đầu  nghi  ngờ  thần linh. Thế Tôn! Trong tâm con hiện nay  đầy dẫy những mâu thuẫn, nên  con  xin  thỉnh ý Ngài. Con  nên  hay không nên  đặt  hết  niềm  tin  vào thần linh?

Đức Phật yên lặng  nghe Thiện La Ni Tân  nói hết rồi mới đưa  tay  chỉ một ngôi làng  cách khu Kỳ Viên không xa lắm,  nhẹ  nhàng hỏi:

– Thiện La Ni Tân! Ông hãy nhìn những người nông phu  trong ngôi làng  kia! Giả sử vào mùa xuân, khi vạn vật  đang sinh trưởng, họ không lo khổ công cày ruộng gieo giống  mà  ngày  ngày  chỉ ngồi trước  mặt thần linh cầu  nguyện để  có một  mùa gặt  phong phú  vào  mùa thu, thì  ông  nghĩ  sao?  Nếu  tự  họ không cày  bừa  gieo hạt, thần linh  có sẽ làm  cho họ được mùa hay  không?

– Thưa không, bạch  Thế  Tôn!  Nếu  không cày  bừa gieo giống  thì  có cầu  nguyện mấy  đi nữa, đứng  trước một bãi đất  hoang cũng  không thu hoạch được gì cả.

– Thiện La Ni Tân, ông trả lời rất đúng. Thì cũng thế thôi,  có nhiều người không làm  việc theo  chính nghiệp, không chịu  vận  động,  thân thể  ngày  càng  suy yếu,  gia cảnh ngày  càng  nghèo  khó,  giống như  một  thủa ruộng không được cày  bừa  ngày  càng  hoang phế,  chắc  chắn không phải nhờ cầu thần linh  mà thân thể  khoẻ mạnh, gia cảnh khá giả, và đến mùa thu thì lại được một mùa gặt  phong phú  đâu!

Thiện La  Ni  Tân  im  lặng  gật  đầu, ông  cảm  thấy lòng mình từ từ trở nên  thư  thái, nhẹ  nhàng. Đức Phật hỏi tiếp  :

– Thiện La  Ni  Tân!  Nếu  có một  người  nông  phu, đang lúc mùa xuân vạn vật xinh  tươi, khổ công cày bừa gieo hạt, nhưng lại  không cầu  xin  ân  huệ  gì của  thần linh, thì  ông  nghĩ  xem,  có phải do vì người  ấy  không cầu xin thần linh  mà không gặt hái được gì trong ruộng của mình không?

– Thưa không, bạch  Thế  Tôn! Chỉ  cần  cày bừa  gieo hạt trong ruộng thì  tuy  không cầu  xin  thần linh, đến mùa thu vẫn  được mùa như  thường!

– Thiện La  Ni Tân!  Thì  cũng  y như  thế,  nếu  trong đời sống  hằng ngày  của  chúng ta, chúng ta chịu  cần kiệm, chịu  vận  động,  thì  tự  nhiên thân thể  sẽ  khoẻ mạnh, gia đình sẽ giàu  có, y hệt như  việc gieo hạt trong ruộng đất  kia  vậy.

Cho nên  Bà-la-môn ngoại  đạo cầu  thần linh  không phải là một biện  pháp để giải thoát sự đau  khổ của đời người,  chỉ  có từ  trong sự  hoạt động  bình thường của thân tâm mà  tinh tiến làm  việc thiện, ngưng bặt  mọi chuyện ác, khiến thân tâm thanh tịnh, chúng ta mới giải  thoát được sự đau  khổ và bước vào đất  thánh tịnh lạc được!

Thiện La Ni Tân  nghe diệu  pháp của  đức Phật như được  uống  thuốc thánh  để  trị bệnh, căn  bệnh mâu thuẫn trong tâm ông  được  chữa   lành trong khoảnh khắc. Ông cảm thấy chưa  bao giờ hoan hỉ như  thế.  Ông chí thành đảnh lễ đức Phật để cảm tạ, và từ đó nguyện quy y Tam  bảo, nỗ lực hành trì theo  lời đức Phật dạy!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s