Tỳ kheo ni Bạch Tịnh


ty kheo ni

Khi đức Phật tại thành Xá Vệ, có lúc trong tăng đoàn  loan  truyền một  sự việc quái lạ, có liên  quan tới sư cô Bạch  Tịnh.


Lúc bấy giờ sư cô Bạch  Tịnh là con gái độc nhất của một  vị trưởng giả  giàu  có. Cha  mẹ  cô đều  là đệ tử  tại gia  của  đức Phật. Sư cô Bạch  Tịnh sinh ra trong một gia  đình Phật tử  thuần thành, nên  lớn  lên  cô ngỏ  ý muốn xuất gia.  Cha  mẹ  cô nghĩ  rằng giữ  cô lại  trong nhà không bằng để cho cô được nuôi  nấng trong Phật pháp, nên  gởi cô vào tăng đoàn  của đức Phật.

Sư cô Bạch  Tịnh gia nhập tăng đoàn  không lâu  thì chứng quả  A La  Hán. Điều  này  dĩ  nhiên đã  làm  cho mọi người vô cùng kinh ngạc,  nhưng điều  làm cho họ lạ lùng  hơn nữa  là tấm tăng bào trên người cô.

Tấm  tăng bào  này  luôn  luôn  như  mới  tinh khôi, không bao  giờ cần  giặt  giũ.  Bất  kể  là  trời  lạnh hay nóng,  tấm áo đều  sẽ tự động  điều  hòa  để thích hợp với nhiệt độ trong người  cô. Nhờ  những điều  tiện lợi như thế  mà  Sư cô Bạch  Tịnh có thêm thì  giờ dành cho việc tu học. Ai ai cũng  hâm mộ cô, không biết  cô đã  trồng phúc  đức gì và từ đời nào mà bây giờ được như  thế.

Nghe  nói cô đã có tấm áo ấy ngay  từ lúc ra đời, song ban  đầu  không phải dưới dạng một tăng bào, chỉ từ khi cô xuống  tóc trở thành đệ tử đức Phật thì chiếc áo diễm lệ thời trang thiếu nữ mới biến thành tấm tăng bào của một tỳ kheo  ni.

Mọi người  trong tăng đoàn  xôn xao bàn  tán về vấn đề  này,  kẻ  đoán  thế  này  người  đoán  thế  nọ,  tôn  giả A Nan biết  rằng chiếc  tăng bào  kỳ  lạ  kia  không thể nào không có nhân duyên, nên  mới thỉnh cầu đức Phật thuyết giảng cho mọi người hiểu.

Một hôm,  vào thời thuyết Pháp thường lệ, đức Phật kể cho đại chúng nghe một câu chuyện như  sau:

Ngày  xưa,  có một  cặp vợ chồng  vô cùng  nghèo  nàn, trong nhà chỉ  còn một  tấm vải  độc nhất để che  thân, ngoài  ra không có bất  cứ một vật  gì khác, vì họ đã phải cầm,  phải bán  tất cả mọi thứ  trong nhà để ăn  rồi. Hai người  chỉ còn có một  tấm vải  ấy thôi,  nên  tấm vải  đối với họ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời. Trong hai người,  người  nào  cần  phải ra ngoài  xin  thức  ăn  mang về thì  mới quấn tấm vải này,  người kia  dành phải tạm thời  ẩn  thân dưới một  đống  rơm trong góc nhà. Nghèo đến nỗi không có một lấy bộ quần áo, thật là nghèo  đến nước cùng  rồi!

Một  hôm,  có một  vị tỳ kheo  đến  trước  cửa  nhà của hai  vợ chồng  nghèo  này.  Vị tỳ kheo  không phải chỉ đến hóa  duyên mà  thôi,  thầy còn đến  để khuyến khích họ đi  nghe thuyết pháp. Thầy là  đệ  tử  của  Phật Tỳ  Bà Thi, và chính lúc đó Phật Tỳ Bà Thi đang đi ngang qua vùng  ấy thuyết pháp độ sinh, nên  các vị đệ tử của Ngài chia  nhau đi mọi nơi để khuyến khích dân  chúng đến nghe.

Người vợ nghèo  kia  tên  là Đàn  Ni Già,  vốn là người đàn  bà hiền hậu, có trí huệ, hiểu đạo lý. Bà thành tâm cảm tạ hảo ý của vị tỳ kheo,  nhưng hai  vợ chồng  chỉ có một  tấm vải che thân, thật là không được lịch sự, đến trước  mặt đức Phật nghe pháp thật là bất  tiện, nên  bà cứ ngần ngừ không biết  phải trả lời như  thế  nào.

– Dường  như  bà có điều  chi khó xử?

Vị tỳ kheo  nhìn thần sắc  của  người  đàn  bà mà  hỏi một cách hiền từ.

– Dạ…  dạ thưa không!

Người đàn  bà vội vàng  trả lời.

– Bà đừng  khách sáo,  có chi khó  xử thì  cứ nói, biết đâu  tôi có thể  giúp  bà được?

Vị tỳ  kheo  chân thành đề  nghị. Lúc  ấy  người  đàn bà  rất cảm  động,  nên  mới ngượng ngùng kể cho vị tỳ kheo  nghe về gia cảnh của mình, và còn tự đặt  câu hỏi không biết  tại sao mình lại nghèo  tới mức ấy?

Vị tỳ kheo nghe xong rất thương cảm, an ủi bà rằng:

– Đừng  có tự  ti tự  oán  trách cảnh nghèo  của  mình, việc  gì xảy  đến  với mình cũng  có liên  quan tới  nhân quả. Nếu kiếp này mình nghèo  hèn  thì chắc chắn chỉ vì kiếp trước mình bủn  xỉn không chịu bố thí cúng dường. Giàu sang hay  nghèo  hèn, quý phái hay  bần  tiện, ai ai cũng  phải biết  bố thí,  biết  giúp  đỡ người  khác thì  mới khỏi  rơi vào đường  cùng  nghèo  khổ.  Bây  gìờ bà không nên  chậm trễ nữa, cần phải nhớ kỹ đạo lý này.

Nghe  vị tỳ  kheo  nói  xong,  người  đàn  bà  nghĩ  một lúc xong xin thầy đợi một chút, rồi chạy  vào nhà trong. Vào đến  nhà trong, bà bèn đem  những lời thuyết pháp của  vị tỳ kheo  nói cho ông chồng  đang trốn trong đống rơm nghe, và còn hăng hái  nói rằng:

– Từ  giờ trở  đi chúng ta phải thực  hành bố thí  để kiếp  tới không còn gặp  cảnh nghèo  cùng  như  thế  này nữa.

Người  chồng  nghe xong,  nhìn phải nhìn trái, xong quay lại nhìn vợ đưa  hai  tay  ra cười buồn.

– Sao? Ông không bằng lòng à? Chúng mình nghèo tới mức này  mà còn không chịu  trồng chút thiện nhân, không lẽ…

– Ôi ! Sao bà lại trẻ con như  thế.  Không  phải là tôi không có thiện tâm, nhưng chúng mình không có gì hết thì  lấy gì bố thí  đây?

– Chúng ta còn tấm vải  này!  Hãy  đem  nó ra cúng dường  cho vị tỳ kheo  kia!

Người vợ vừa nói vừa chỉ tấm vải trên người.  Người chồng  há hốc miệng không nói được lời nào,  trong lòng những tưởng  vợ mình có dành dụm  hay giấu  giếm được chút tiền riêng, nào  ngờ bà  lại  nghĩ  đến  chuyện đem tấm vải  trên thân ra bố thí,  làm  sao  có thể  như  thế được? Ông trả lời:

– Cả  hai  chúng ta chỉ  có tấm vải  này  thôi,  có nó chúng ta mới có thể  ra ngoài  xin thức  ăn về đỡ dạ, mất nó đi, chúng ta chỉ còn có nước ngồi chờ chết  đói, không lẽ bà không hiểu điều  ấy hay  sao?

– Tôi hiểu rất rõ. Chết thì  không người  nào  không chết, đã  có sinh thì  phải có chết. Dẫu  không đem  tấm vải này  ra cúng  dường,  chúng ta cũng  sẽ có ngày  chết như  mọi  người  thôi.  Còn  nếu  đem  nó ra cúng  dường, kiếp  tới mới hy vọng có cuộc sống khá hơn. Nếu  không cúng  dường  thì  kiếp  sau… tôi  không dám  nghĩ  rồi  sẽ như  thế  nào!

Người  chồng  suy  nghĩ, thấy vợ nói  không phải là không có lý nên  không ngăn cản  nữa, để  cho  vợ tùy ý xử sự. Người  đàn  bà trở  ra ngoài  đóng  cửa  lại,  vị tỳ kheo  đang tự  hỏi  không biết  chuyện gì xảy  ra,  bỗng thấy cánh cửa hé mở, một tấm vải rơi ra ngoài  và giọng người đàn  bà nói vọng ra:

– Bạch  thánh nhân! Xin ngài  tha thứ  cho con không lấy  hai  tay  mà  dâng tấm vải  này  lên  cho ngài, trong nhà chỉ  còn có nó để  hai  vợ chồng  chia  nhau mà  che thân, nay  chúng con đem  nó ra cúng  dường  cho ngài, xin ngài  từ bi nhận lấy!

Vị tỳ kheo  đưa  tay  tiếp  lấy  tấm vải,  đứng  thật lâu trước  cửa nhà không rời, im lặng  chú nguyện cho họ.

Về đến tinh xá, vị tỳ kheo đem tấm vải vải cũ kỹ đến nỗi đã ngả sang màu vàng  ấy dâng lên cho đức Phật Tỳ Bà Thi.  Tại  pháp hội, có rất nhiều vị đệ tử tại gia của đức Phật thấy thế  rất lấy làm bất  bình. Mọi người nghĩ rằng một  đấng chí tôn  vô thượng như  đức Phật không nên  xúc chạm đến một vật bẩn  thỉu đến dường ấy, ai đó thật không biết  điều  mới dám  cúng  dường  cho Thế Tôn một tấm vải nhìn không được mắt như  thế!

Đức Phật Thích Ca  Mâu  Ni kể câu  chuyện ấy đến đây thì ngừng lại, đưa mắt quan sát chư vị đệ tử ở dưới tòa,  như  thể  đang hỏi họ rằng: “Các vị có đồng  ý rằng không nên  cúng  dường  Như  Lai  một  vật  như  thế  hay không?”

Nhưng một lúc sau, Ngài  tiếp  tục kể:

– Bố thí  hay  cúng  dường,  giá  trị không nằm ở chỗ vật  cúng  tốt hay  xấu,  nhiều hay  ít. Lúc ấy, có rất nhiều vị quốc vương  đại  thần, đệ tử  tại gia  của  đức Phật Tỳ Bà Thi đang ngồi dưới tòa  Như  Lai,  họ thường tổ chức những buổi  đàn  trai thịnh soạn  linh  đình, dùng vàng bạc châu báu  cúng dường Tam  Bảo, nhưng đức Phật Tỳ Bà Thi lại tán thán người đàn  bà nọ trước  mặt họ, bảo rằng công đức của  bà  thù thắng nhất, quý  hơn  tất cả những gì mà  họ đã  từng cúng  dường  từ  trước  tới nay. Tại sao như  vậy? Vì ý nghĩa chân chính của việc bố thí hay  cúng  dường  là  phải làm  với tâm chí  thành khẩn thiết, lúc ấy vật  bố thí  tuy  nhỏ bé nhưng phúc  báo của người  cúng  lại cao như  núi,  thí  như  một  hạt thóc,  nếu hết  lòng chăm sóc thì  sau  một  vài lần  gieo giống trồng trọt, có thể  gặt  được cả một núi  gạo trắng! Trái lại, một người  vô cùng  giàu  có, có khả năng ném  cả vạn  đồng tiền vàng  ra cửa  sổ, thì  dẫu  lấy  số tiền ấy xây  cả một tòa tinh xá mà không có lòng thành khẩn, thì  công đức cũng  sẽ không dược bao nhiêu!

Các vị đệ tử đại thần từ xưa đến nay vốn rất tự cao tự đại,  nay  nghe lời dạy của  đức Phật Tỳ Bà Thi bèn cảm thấy hổ thẹn, mỗi người  tự  động  cởi những bộ áo hoa lệ trên thân, sai  người  chất lên  xe và đi rước vợ chồng nhà nghèo  kia  đến  nghe Phật thuyết pháp. Bà Đàn  Ni Già  chính là tiền thân của  sư cô Bạch  Tịnh, nhân đã từng cúng  dường  với tâm chí thành thanh tịnh nên  đời đời kiếp  kiếp  sinh ra trong cảnh giàu  sang phú  quý, và còn có được một  bộ quần áo bất  khả tư  nghì  như  thế tùy thân. Nhìn theo  nhãn quang của Phật giáo thì điều này  chẳng có gì là quái lạ. Lại nữa, cô chứng đắc quả  A La Hán mau lẹ là vì xưa  kia  đã  từng đến  chỗ của  đức Phật Tỳ Bà Thi học đạo tích lũy trí huệ  cho đời sau  vậy.

Khi thực  hành bố thí  hay  cúng  dường,  chúng ta rất có thể  làm  với tâm chấp  trước  và tham cầu  mà  không hề tự biết,  nên  chúng ta phải thường tự chiếu soi tâm mình để sửa  đổi kịp thời,  phòng khi  có lỡ đi sai đường.

Cúng dường  vô  điều   kiện, không khởi  tâm phân biệt,  mong  cầu,  mới  là  cúng  dường  bố thí  đúng theo Phật pháp.

Sau  khi  đọc chuyện này,  chúng ta hãy  tự  quán xét mình xem đã từng bố thí hay cúng dường với tâm thanh tịnh không mong  cầu hay  chưa?

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s