Thần thông không chống được nghiệp lực


muc kieng lieng

Trong  số 16 vị đệ tử  công  hạnh siêu  việt của  đức Phật, Xá-lợi-phất Mục-kiền-liên  là hai  nhân vật  xuất sắc nổi bật  nhất. Nói đến  trí huệ  của Xá-lợi-phất và thần thông của Mục-kiền-liên, thì  ai ai cũng  đều  phải công nhận rằng không có vị đệ tử nào khác có thể so sánh được với hai ngài. Chính đức Phật cũng  thường hay  khen ngợi những thành tựu  thù thắng ấy của hai  ngài.


Hai  ngài  là bạn  thân với nhau từ lâu,  thường cùng nhau đi lại trong những cảnh giới cõi trời,  cõi người và cả địa  ngục  hay  súc  sinh, vận  dụng thần thông và trí huệ  để giải cứu những người đang gặp khổ nạn và giáo hóa những chúng sinh ngu  si.

Có một hôm,  hai  vị đi tới địa ngục  Vô gián, nhiệt độ trong ngục  rất cao, giống  như  một  lò than hồng,  ngọn lửa bốc lên phừng phực,  hơi nóng  từ vạc dầu  sôi tỏa  ra không ngừng, bao phủ  cả địa  ngục.  Những người  chịu tội  hình thì  kêu  la  than khóc.  Xá-lợi-phất và  Mục- kiền-liên bèn  rưới  nước mưa  pháp thanh tịnh cho họ, khiến những thống khổ  của  họ tạm dừng  được trong chốc lát.

Lúc ấy có một  tội nhân rất dễ sợ, thân hình to lớn kệch cỡm, còn cái lưỡi thì  vừa rộng  vừa dài, bên trên có 500 lưỡi cày bằng sắt cày lên trên ấy như  cày trên một thủa ruộng hoàn toàn hoang dã, khiến máu tươi từ lưỡi nhỏ xuống  từng giọt, từng giọt.

Người tội nhân này  thấy Xá-lợi-phất Mục-kiền- liên  thì  mừng rỡ như  bắt  được báu  vật,  vội vàng  chạy đến  cầu khẩn:

– Bạch  hai  vị tôn  giả,  con tên  là Bộ Lợi Nã,  lúc còn sống con là nhà truyền bá tà giáo, chuyên môn  thuyết tà pháp và phỉ  báng Tam  Bảo nên  hôm  nay  phải chịu khổ báo này.  Giả như  hai vị có đi Nam Thiệm Bộ Châu, xin nói với môn  đồ của  con đừng  lễ bái  cái tháp gỗ nơi họ thờ phụng con nữa, điều  đó làm  cho tội báo của  con ngày  thêm nặng nề, đồng thời nói với họ đừng  phỉ báng Tam  Bảo, đừng  lấy tà giáo mà lừa gạt  chúng sinh nữa, để  họ đừng  giẫm  theo  bước chân của  con mà  đọa  lạc xuống  nơi này.

Hai  vị tôn  giả  ra khỏi  địa  ngục  Vô gián  và  trở  về thành Vương  Xá,  trên đường   về  thì  gặp  một  nhóm ngoại  đạo,  trên tay  người  nào  cũng  cầm  võ khí  như cây, gậy gỗ v.v… Những người  này  chuyên chặn đường những người  xuất gia  đi ngang qua  đấy  và  còn nhục mạ,  đánh đuổi họ nữa.

Xá-lợi-phất đi  trước,   thấy họ  vung   gậy  lên  toan đánh, bèn  dùng lời  hòa  nhã để  ngăn họ,  thì  những ngoại  đạo  ấy  tuy  ngừng tay  lại  nhưng vẫn  dùng tia mắt hung dữ nhìn tôn giả đi qua. Nhưng đến khi Mục- kiền-liên tiến đến  thì  họ lại vung  võ khí  trở lên lại.

– Đợi một chút, Mục-kiền-liên đưa  tay  lên chặn lại, chúng ta vừa  từ địa  ngục  Vô gián  lên,  gặp  sư phụ  của các người là Bộ Lợi Nã ở trong ấy đang chịu  những khổ báo  cực kỳ  nặng nề,  lưỡi ông  ấy  bị cày  bằng cày  sắt, máu tươi  dầm  dề,  khổ  sở không bút  nào  tả xiết.  Ông ấy nhờ ta chuyển lời đến cho các người, hãy  ngừng hủy báng Tam  Bảo,  không được tuyên thuyết tà pháp, và mong  không có ai giẫm  lên bước chân của ông ấy, đồng thời  đừng  lễ bái  tháp gỗ nữa, để cho ông được bớt khổ phần nào.

Mục-kiền-liên vì lòng tốt mà nói lại cho họ nghe lời của thầy họ, nghĩ  rằng điều  ấy có thể  làm cho họ hối lỗi và giải  tỏa  những oan  khiên giữa  đôi bên  lúc ấy.  Nào ngờ lời chưa  dứt,  bọn ngoại  đạo đã hung bạo ùa tới như một bầy hổ sói bao quanh ngài  tấn công:

– Đánh hắn!  Hắn dám  phỉ  báng sư phụ  của  chúng ta! Đánh hắn!  Đánh tên  sa-môn này  đi!

Nào  cây nào  gậy  tới tấp  như  mưa  rơi lên  thân của Mục-kiền-liên, ngài  bị đánh đến  nỗi  thương tích  đầy người.

Mục-kiền-liên, bậc  đệ  nhất thần thông, thần lực không thể  nghĩ  bàn, đã  từng dùng ngón  chân ấn  lên cung  điện  của  trời  Đế  Thích làm  cung  điện  này  giao động  và sụp  đổ, vậy thì  tại sao ngài  lại không đem  sức thần thông ấy ra đối phó khi bị ngoại  đạo bao vây đánh đập? Lúc ấy chiến thắng một vài ngàn ngoại  đạo không phải là dễ dàng như  trở bàn  tay  sao?

Mục-kiền-liên tôn  giả  dùng thần thông chống  đỡ tấm thân đầy  thương tích  vào thành khất thực, trở về tinh xá dùng cơm, xếp đặt  lại y bát  gọn gàng  xong đến gặp  đức Phật, đi nhiễu xung  quanh Thế  Tôn lễ bái  và thưa:

– Con  vừa  mới trả xong  nợ tội,  không lâu  nữa  Xá- lợi-phất sẽ nhập Niết-bàn, chúng con là hai  người bạn thân nhất trong thế giới loài người, con nghĩ  mình phải đi theo  ngài. Xin Thế Tôn từ bi tha thứ  cho đệ tử!

Mục-kiền-liên với tâm cung  kính chân thành nhất đi nhiễu xung  quanh đức Phật ba vòng theo  chiều tay phải, sau  đó ngài  trở về quê từ biệt gia đình bạn  hữu  và độ hóa  cho những người  có duyên với ngài, rồi lên  núi Kỳ Xà Lê nhập Niết-bàn.

Giữa  tăng đoàn, đức  Phật kể  lại  cho  chúng đệ  tử nghe chuyện “đánh một  thả một”,  tức  là  chuyện kiếp xưa của Xá-lợi-phất Mục-kiền-liên:

– Ngày  xưa  có hai  vị tu đạo  một  hôm  đi  qua  ngôi làng  nọ, thì  có một  bọn trẻ con ngu  si trong làng, thấy hai  vị từ xa đi tới, tâm liền  loạn  động,  chúng bàn  tính với nhau nên  làm  khó dễ hai  vị ấy như  thế  nào.

Bọn trẻ du côn kia  chắn ngang giữa  đường  hỏi vị tu đạo đầu  tiên mới đi ngang rằng:

– Chừng nào thì  khí  hậu mới trở lạnh? Vị tu đạo cười đáp:

– Không  kể xuân hạ thu đông,  hễ ngày  nào có gió có mưa  thì  cảm thấy lạnh.

Bọn trẻ nhường cho vị này  đi qua  đường  nhưng lại vội vã chặn đường  trở  lại,  cản  không cho vị thứ  hai  đi tiếp  và lại hỏi:

– Bao giờ trời  trở lạnh?

– Mùa  đông  thời  tiết lạnh lẽo,  mặt trời  mặt trăng cùng tinh tú xoay chuyển là điều  tự nhiên, xuân hạ thu đông  bốn mùa, đến  mùa đông  thì  lạnh, đó là định luật tự nhiên của trời đất, ai ai cũng biết điều  đó, chỉ có đứa ngu  mới không biết.

Bọn trẻ nghe thế,  nhặt đá dưới đất  và thi  nhau ném vào người  vị tu đạo thứ  hai.  Vị tu đạo thứ  nhất chính là Xá-lợi-phất, và vị thứ  hai  là Mục-kiền-liên. Chuyện xảy ra giống như  ngày  hôm nay  vậy.

Nói tới đây,  đức Phật biết  có rất nhiều người  thấy Mục-kiền-liên gặp  nạn nên  sinh lòng nghi  ngờ đối với thần thông, vì thế  Ngài  nói tiếp:

– Các  ông  chớ  nên  nghi  ngờ,  diệu  dụng của  thần thông không phải là một  điều  hư  dối, nhờ  thần thông tôn  giả  có thể  lên  trên trời,  chui  xuống  lòng  đất, biến hóa  khôn  lường,  tự  do  tự  tại không có chướng  ngại. Mục-kiền-liên có sức mạnh bất  khả tư  nghì  như  thế. Tôn giả  cũng  không hề mất thần thông của  mình, chỉ vì khi  nào  nghiệp lực hiện tiền thì  Mục-kiền-liên biết rằng đã  có nợ thì  phải trả cho hết.  Đến  Như  Lai  còn không đi ngược lại luật nhân quả  được, người nào cũng thế,  khi  nào  nghiệp báo  tới thời  trổ  quả  thì  chỉ có cúi đầu  mà nhận chịu  thôi.

Thuận theo  nhân quả  mới phù hợp với lý tính của chư pháp. Vì thế  mọi người nên  vui vẻ  mà  chấp  nhận nghiệp báo,  đừng  nên  trốn tránh, cũng  không nên  oán  hận nó.  Cũng vì thế,  mọi  người nên  biết rõ rằng nghiệp báo rất đáng sợ mà tinh tiến tu hành, cẩn thận mỗi hành vi của chính mình, dựng  một bức  tường  xung  quanh thân khẩu ý mà  phòng ngừa. Mục-kiền-liên hiểu rõ giáo pháp của ta một cách chân chính, tôn  giả  rất giỏi thần thông nhưng không dùng thần thông để che đậy cho tội lỗi của mình.

Mục-kiền-liên bị  nạn là  một  tấm gương  sáng, là một bài học rất tốt cho chúng ta chiêm nghiệm.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s