Thực hành bố thí giúp đất nước bình an


thuc hanh bo thi

Cách  thành Xá  Vệ không xa  có một  khu vườn hoa, tên là vườn Kỳ thọ Cấp Cô Độc. Trong vườn cây cối sum  sê, cỏ hoa ngào  ngạt hương, có phòng ốc, giảng đường  đồ sộ. Đây  chính là  đạo  tràng mà  trưởng giả  Cấp  Cô Độc đã  hợp sức với thái tử  Kỳ- đà dâng lên đức Phật, và Thế Tôn thường thuyết pháp tại nơi này.


Cũng tại nơi này,  không biết  bao nhiêu chúng sinh cõi trời,  cõi người đã được cứu độ.

Có  một  hôm,  một  luồng   ánh sáng cát  tường  huy hoàng bỗng  chiếu thẳng tới thiên cung.  Thái tử  Bích La tại thiên cung  biết  ngay  đây  là điềm  báo đức Phật sắp  thuyết pháp nên  không dám  chần chờ, lập tức cưỡi luồng  từ quang ấy và trong chớp mắt đã đến  vườn  Kỳ thọ Cấp Cô Độc, lễ bái đức Phật và yên lặng  đứng  sang một bên chờ đợi.

Pháp hội đã bắt  đầu, thái tử Bích La đứng  dậy, cung kính chắp  tay  thưa với đức Phật rằng:

– Thế Tôn! Từ quang bi nguyện của Như  Lai đã làm lợi lạc  cho chúng sinh cùng  khắp, công  đức  vĩ đại  ấy con tán thán không bao giờ cùng  tận!  Hôm  nay  con có một câu hỏi, thỉnh cầu Thế Tôn giải  đáp  cho con.

Đức Phật nói:

– Tốt lắm,  ông có điều  chi cứ hỏi, ta sẵn  sàng trả lời cho ông.

Thái tử Bích La mừng rỡ bạch  rằng:

– Bạch  Thế Tôn! Làm  người trong khắp cả thiên hạ, ai cũng ôm ấp đầy những mong muốn: muốn mình được khoẻ  mạnh không ưu sầu, không bệnh hoạn, muốn con cháu đầy nhà, quyền cao chức trọng, lại muốn ăn ngon mặc đẹp…  rồi ngồi đó mà chờ những thứ  ấy rơi vào tay mình!

Kỳ thật, làm  gì có chuyện không làm  gì mà được tất cả? Một  người  không chịu  làm  việc,  vĩnh  viễn  không thu hoạch được gì hết! Cái mà họ gặt hái được trái lại là khổ nhiều vui ít. Thế Tôn! Trong cõi thế  giới tam thiên đại  thiên rộng  lớn vô biên  này,  có bao nhiêu người  đạt được những vui  thú hay  sự bình an  mà  họ mong  cầu? Phật là  bậc  Đại  giác,  thỉnh Ngài  cho con biết  tại sao cuộc đời lại như  thế?

Đức Phật khen ngợi mà trả lời rằng:

– Điều  ông  muốn nói  là  muốn cầu  phúc  báo  thì  có phương pháp để  được phúc  báo,  song  nếu  cầu  không đúng cách thì  dĩ nhiên không đạt  được gì hết.  Ông nên biết,  bất  kỳ ở cõi trời  hay  cõi con người,  điều  tốt  hay xấu  mà  tự  mình đã  làm  nên  thì  cũng  sẽ  do tự  mình gánh vác  lấy.  Chờ  khi  nghiệp báo  tới  lúc  trổ  quả  thì trốn không thoát mà ai thay thế  cho cũng  không được. Một  người  tạo  nghiệp lành thì  sẽ  được phúc  báo,  còn giả như  một người làm  ác bằng đủ mọi cách,  thì  sẽ gặt hái toàn là tai họa. Đó là nhân quả, không có ai do may mắn mà được quả phúc, cũng không có ai gặp nguy  nàn một  cách  vô cớ. Họa  và phúc  đều  do nhân quả  như  cái bóng theo  ta bén gót, như  âm thanh vừa phát ra thì tai ta liền  có phản ứng.

– Thưa vâng, Thế Tôn! Con nghĩ  tới một câu chuyện xưa,  cũng  đúng như  vậy,  trong đời quá  khứ,  con nhớ lúc còn làm  một  vị vua  trong loài người,  vì rõ biết  nhờ đã có thực  hành bố thí  nên  mới được hưởng  phước  báo, quốc  gia  của  con mới  thịnh vượng,  nhân dân  mới  an lạc như  thế.  Một hôm,  con lại nghĩ, đời người vốn ngắn ngủi, nên  lợi dụng lúc còn thì  giờ mà  thực  hành bố thí và làm  chút gì lợi ích  cho chúng sinh, hầu gieo trồng hạt giống phúc  đức cho tương  lai của chính mình.

Vì thế nên vào buổi lâm triều sớm, khi quần thần đã tụ tập  đầy đủ, con nói với họ rằng:

– Trẫm muốn bố thí  sâu  rộng  trong quần chúng nên cần  có một  cái  trống lớn,  mỗi  khi  gióng  trống lên  thì tiếng của  nó  phải vang  xa  tới  một  trăm dặm  để  cho người  ở xa có thể  nghe thấy mà  mau đến  nhận bố thí. Ai tạo  cho trẫm được một  cái  trống như  thế,  trẫm sẽ trọng thưởng.

Quần thần ai nấy  đều  im lặng  suy nghĩ, vì điều  con đòi  hỏi  không giản  dị  chút nào.  Thật lâu  sau, bỗng nhiên có một vị quan đứng  dậy tâu:

– Để đáp  hồng  ân  của  bệ hạ  từ bi cứu tế muôn dân, thần xin  nguyện cố gắng  hết  sức mình để đảm  nhiệm việc này.

Đó là  một  vị đại  thần tên  là  Khuông Thượng. Mọi người  ai  cũng  kính phục  lòng  trung tín  cũng  như  tài năng của  ông,  nên  họ đồng  thanh tiến cử ông lên  cho con. Con cũng  vui mừng tán thưởng:

– Thế thì  hay  quá!

Nhưng Khuông Thượng tiến lên tâu rằng:

– Tuy  nhiên, có lẽ phải cần  rất nhiều tiền mới làm nên  chuyện.

Con ra lệnh cho mở ngân khố quốc gia, và nói:

– Điều đó không thành vấn đề, khanh cần bao nhiêu cứ tự tiện lấy mà chi dùng.

Khuông  Thượng bèn   lấy  trong kho  nào   tài sản, lương  thực, tất cả những gì cần  thiết cho đời sống,  rồi cho người  lấy  xe chở hết  ra ngoài  cung  thành, chia  ra từng món  phẩm vật  khác nhau, xong lại phái người  đi khắp nơi truyền rao và dán  cáo thị  cho dân  chúng biết: “Nhờ hồng  ân  của  hoàng thượng, những ai nghèo  khó, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm,  đều  có thể  đến  đây nhận sự trợ giúp.”

Ngoài  ra,  ông phái sứ giả đức độ tài giỏi đem  phẩm vật  cần  thiết hằng năm cho  các  vị sa-môn và  bà-la- môn, tùy  tháng, tùy  chỗ, tùy  thời mà phân phát.

Từ xa  tới gần,  một  đồn  mười,  mười  đồn  trăm, dân chúng trong cả  nước  ai  ai  cũng  nghe tin  ấy,  và  ai  ai cũng  không quản lặn  lội đường  xa  nhắm hướng  kinh thành mà  đi.  Cho  đến  dân  chúng trong những nước lân  cận  cũng  nhập theo  đoàn  người  đi nhận vật  trợ tế. Những nước nhỏ nghèo  đói thì  cảm động trước  sự từ bi đức độ của con, nên  đua  nhau đến  xin quy phục.

Mỗi ngày, trước  mặt cung  thành, khung cảnh náo nhiệt như  buổi họp chợ, trẻ già lớn bé dìu  dập  liên  tục tới  nhận lãnh của  bố thí,  tay  ôm  tay  xách  rất nhiều thứ, họ không ngừng hướng  về vương  cung  lạy  tạ, và cũng  không ngừng tán thán sự nhân đức của nước con:

– Hỡi quốc vương nhân từ! Ngài  thương yêu bảo bọc chúng thần như  cha  mẹ,  chúng thần nguyện sẽ  mãi mãi  ủng  hộ ngài, để mãi  mãi  được che chở dưới sự cai trị nhân đức của ngài.

Qua  một năm, con gặp lại Khuông Thượng, hỏi xem ông ta làm  cái trống tới đâu  rồi, ông đáp:

– Tuân lệnh bệ hạ,  thần đã làm  xong từ lâu  rồi! Con sửng  sốt hỏi lại:

– Thế sao ta không nghe tiếng trống bao giờ cả?

– Kính  thỉnh bệ hạ  lên  xa giá  ra ngoài  thành khảo sát, chắc  chắn ngài  sẽ nghe trống pháp của  Phật vang xa.  Không  phải chỉ  một  trăm dặm  mà  thôi,  tới  ngàn dặm  cũng  còn nghe được.

Khuông Thượng cúi đầu  tâu lên.

Con  bèn  lên  xa  giá  cùng  thị  vệ ra khỏi  cung  điện khảo sát. Thị  trấn nào  cũng  sầm  uất tấp  nập, nhân dân  sống trong sung túc,  người nào  cũng  có vẻ rỡ ràng hạnh phúc, và  ai  ai  cũng  cảm  tạ ân  đức  của  con.  Tự mắt mình chứng kiến  điều  đó  làm  cho  con  rất ngạc nhiên, hỏi Khuông Thượng rằng:

– Nước chúng ta đông  dân  đến  thế  ư? Mà tại sao họ lại vui mừng đón tiếp  ta một cách nồng  hậu như  thế?

Khuông Thượng đáp:

– Năm ngoái  thần tuân chỉ  dụ  của  hoàng thượng đúc  được cái  trống to,  với mục  đích  loan  truyền rộng rãi  trong quần chúng ý muốn từ  bi  hành đại  bố thí của  hoàng thượng. Nhưng thần tự  nghĩ, làm  sao  một khúc gỗ khô  cùng  một  tấm da  thú có thể  nói lên  được đức độ của  hoàng thượng? Hoàng thượng đã  trao cho thần toàn quyền, thì  thần tự  làm  theo  ý mình, tức  là đem  của  cải tài sản  từ ngân khố quốc gia, tuyển người hiền đức tài năng đúng thời,  đúng chỗ mà  đem  phân phát trong tăng đoàn, thay mặt hoàng thượng cúng dường  chư  tăng không hề gián  đoạn  để duy  trì Chính pháp.

Muốn  cho  quốc  gia  cường  thịnh, nhân dân  an lạc,  thần nghĩ  duy  chỉ  có một  cách  là  làm  cho  Phật pháp vĩnh  viễn  lưu  truyền trong nhân gian, lấy  Phật pháp làm  sáng đẹp  nhân tâm thì  thế  gian  tự  nhiên biến  thành tịnh độ. Một mặt lại  đem  tài vật  ra bố thí cho  người  nghèo  khó  bần  cùng  trong nước,  từ  xa  tới gần,  cho đến  cả những nước  nhỏ  lân  cận  nghe tin  ấy cũng  mau đến  xin bố thí,  họ cảm  động  trước  nhân đức của hoàng thượng nên  đồng đến xin quy phục. Có kẻ từ trăm dặm, từ ngàn dặm, mà cũng  có kể đã từ vạn  dặm đường  xa mà  đến.  Nay  hoàng thượng có thể  tự  chứng kiến  sự mừng vui của dân  chúng, đã tự tai nghe họ tán tụng ngài, đó là  vì thần đã  áp  dụng nguyên tắc  của “trống pháp” mà đúc trống cho hoàng thượng.

Đức Phật nghe thiên cung  thái tử Bích La kể xong, hoan hỷ nói:

– Ông và ta giống  nhau, lúc trước  trên đường  hành đạo, ta gặp  ma  nạn không ít mà  gặp  người  hộ trì cũng nhiều. Ta có ân với người, người cũng có ân với ta, muốn được mọi sự như  ý thì  phải thi  ân thật nhiều cho người khác!

Thái tử Bích  La nghe thế  cảm  động  khôn  cùng,  thì ra sinh nơi cõi trời  rồi mà  vẫn  còn phải thực  hành bố thí  sâu  rộng.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s