Hy sinh cứu người


ca khong lo

Đức Phật dạy  rằng: Những hành vi như giết  hại,  trộm cắp,  dâm  dục,  nói  dối là bốn cái hố xoáy đen  ngòm  giữa  biển,  làm  cho bạn  phải trầm luân trong biển  khổ; còn từ,  bi, hỷ, xả giống  như bốn bức thành thánh thiện, bên trong có rất nhiều bảo vật,  bạn  có thể  lấy  hoài  không hết,  dùng hoài  cũng không hề suy giảm.


Có một  hôm,  đức Phật Thích-ca Mâu-ni đang giáo hóa  chúng sinh ở tinh xá Trúc  Lâm  thành Xá Vệ, Tôn giả A Nan từ trong pháp hội đứng  dậy chắp  tay hỏi đức Phật:

– Bạch Thế Tôn, lúc ban đầu  Phật tại vườn Lộc Uyển sơ chuyển pháp luân, thuyết diệu  pháp Tứ Thánh Đế cho năm vị tỳ-kheo khiến họ đắc quả  A-la-hán. Trong đời  trước  năm vị  tỳ-kheo ấy  đã  có nhân duyên thù thắng nào với Phật mà được nghe Phật pháp lúc trống pháp mới được gióng lên lần đầu  tiên, và đắc được pháp vị cam  lồ? Cúi  xin Thế  Tôn rũ lòng lân  mẫn giải  thích cho chúng con được tường  tận.

Đức Phật bảo A Nan và đại chúng rằng:

– Năm vị tỳ-kheo ấy  đã  từng ăn  thịt của  ta trong một kiếp  trước  để tự bảo vệ mạng sống của mình, do lẽ ấy nên  kiếp  này  họ là những người  đầu  tiên thọ  nhận pháp vị và được giải  thoát.

Nghe  những lời ấy ai cũng lấy làm kỳ lạ. Vì thế  ngài A Nan lại đứng  dậy hỏi rằng:

– Bạch  Thế  Tôn! Tại  sao  họ lại  ăn  thịt Phật trong một kiếp  trước?

Lúc ấy bốn phía đều  im phăng phắc, tuy  có hơn  cả vạn  người  ngồi trong giảng đường  nhưng không có lấy một tiếng động,  đến  cả tiếng thở mạnh cũng  không có, đại  chúng yên  tịnh chờ đợi đức  Phật thuyết về nhân duyên của năm vị tỳ-kheo.

Trên bảo tòa,  đức Phật bắt  đầu  thuyết:

– Trước kia  có một thế  giới, vua  tên  là Thí Đặc Cần, đức  độ,  tài giỏi,  và  từ  bi  cao  cả,  nhân dân  vài  trăm ngàn người sống một cuộc sống an lành thái bình dưới sự cai trị hiền từ và thương mến  bảo bọc của ông.

Nhưng “hoa đẹp không nở hoài,  cảnh đẹp không tồn tại mãi”,  đất  nước an  lạc và sung sướng  ấy rồi cũng  có lúc gặp  khốn  khó.  Năm ấy không chỗ nào  có mưa, nạn hạn hán bắt  đầu  hoành hành. Dân  chúng khát nước đến  khô  cháy  cả người,  lúa  mạ  gì cũng  chết  cháy  hết. Theo  lời các nhà thiên văn  dự  đoán  thì  nạn hạn hán này  có thể  kéo dài tới 12 năm nữa.

Vua  nghe thế  vô cùng  ưu  sầu, thiên tai kéo dài  12 năm thì  mạng sống con dân  trong nước có cầm cự được không? Một nước không có dân  thì  làm  sao thành lập? Vì thế  ông bèn triệu tập  các đại thần để cùng  bàn  luận tìm  cách giải cứu. Cuối cùng  họ lấy quyết định gom lại tất cả những tài vật  mà  nhân dân  trong toàn quốc đã tích  trữ  được, nhập toàn bộ vào kho  tàng của  quốc gia

và sau  đó làm  thống kê nhân khẩu, rồi mỗi ngày  trích ra số lượng  tối  thiểu nhất đem  ra phân phát cho mỗi người dân  trong nước đủ cho họ sống qua  ngày  hôm đó.

Vua lại ra lệnh từ ngày  hôm ấy trở đi quyết nghị  kia sẽ được thi  hành, vì thế  nhân dân  tuy  sống trong cảnh khốn  khổ nhưng chưa  có ai phải chết  đói.

Tháng này  qua  tháng khác, một  năm rồi một  năm nữa  trôi  qua, lương thực  kiệt  quệ dần, ruộng vườn khô cằn  không trồng trọt được.  Vua  lại  lo lắng  buồn  rầu, nặn óc suy nghĩ  mãi,  rồi quyết định hy sinh mạng sống của mình để giữ gìn mạng sống của tất cả những người khác. Ông bèn tuyên bố rằng:

– Ta muốn đi sang nước ngoài  nghỉ  ngơi và du  lịch trong một thời gian  không giới hạn. Ai muốn đi theo  ta thì  đi, còn ai muốn ở lại thì  cứ ở.

Nghe  vua  sắp  đi  du  lịch  ở nước  ngoài, khoảng 20 ngàn người  cũng  muốn đi  theo.   Ngày  khởi  hành họ đi đến  một  ngọn  núi  nhỏ,  ai  nấy  đều  mệt  mỏi  không đi  tiếp  được  nữa. Vua  Thí  Đặc  Cần  dẫn  họ  đến  một khu rừng rậm rạp  và ra hiệu cho mọi người tùy  ý nghỉ ngơi. Quá  mệt  mỏi và thiếu thốn nên  20 ngàn người ấy chẳng mấy  chốc đã  chìm  sâu  trong giấc  ngủ.  Còn  lại vua một mình ngồi tại một địa điểm  rất cao nhìn xuống mọi người  đang say  ngủ,  ông hướng  về bốn phía lễ lạy xong âm thầm phát nguyện rằng:

– Hiện nay  quốc  dân  đang gặp  cảnh đói  khổ,  nếu tình trạng này  kéo  dài  thì  e họ sẽ chết  hết.  Vì muốn cứu mạng sống cho mọi người, tôi nguyện hy sinh chính mạng sống của tôi, nguyện kiếp  sau  sinh ra làm  con cá lớn, lấy thịt trên thân tôi mà cứu tất cả mọi người khỏi cơn đói kém.  Nguyện rằng họ có thể  lấy thịt của tôi mà ăn,  ăn mãi  không bao giờ hết.

Cầu  nguyện như  thế  xong,  vua  Thí  Đặc  Cần  bèn trèo  lên một ngọn  cây rất cao gieo mình xuống, tắt thở chết  ngay  tại chỗ.

Vua  chết  rồi thì  đúng theo  lời nguyện của  ông, liền hóa  sinh thành một  con cá trong biển  lớn. Con cá này thân dài  tới 500 do-tuần (mỗi do tuần là 40 dặm, 500 do-tuần tức là 20.000 dặm).

Lúc ấy trong thành có 5 người thợ gỗ và thợ đồ gốm, một hôm đến bờ biển  làm  việc. Con cá trong biển  trông thấy, bèn dùng tiếng người mà nói:

– Nếu các ông có đói thì hãy cắt thịt tôi mà ăn cho đỡ đói, nhưng xin các ông ăn  no rồi thì  hãy  cố hết  sức cắt thêm thịt đem  về thành mà  phân phát cho người khác ăn.  Hôm  nay  các ông là những người  đầu  tiên ăn  thịt của tôi, tương  lai tôi tu hành chứng quả  rồi, chắc chắn sẽ độ cho các ông thoát khỏi  đau  khổ.

Con  cá lớn  nói  tới  đây,  ngừng lại  một  chút rồi  nói tiếp:

– Lúc  các ông  trở  về,  hãy  nói  với tất cả mọi  người trong nước, bảo rằng ai cần  đều  có thể  tới đây  lấy thịt của tôi về ăn.

Năm người  thợ  nghe cá nói  thế,  vui  mừng lấy  dao bén  cắt  thịt trên thân cá mà  ăn,  ăn  no rồi lại đem  rất nhiều thịt về.  Vào  đến  thành, gặp  ai  họ  cũng  kể  lại chuyện trên khiến cho  tin  đồn  kia  truyền lan  đi  cả nước. Rất  nhiều, rất nhiều người ra bờ biển  lấy thịt cá về ăn,  nhưng thật là bất  khả tư nghì, số người  ăn  thịt cá tuy  rất đông  mà  thịt trên thân cá cứ vĩnh  viễn  còn hoài,  không làm  sao cắt hết  được.

12  năm đói  kém  trôi  qua  như  thế,  không có một người nào phải chết  đói.

A Nan, ông  đã  hiểu vì sao  ta nói  câu  chuyện kiếp trước  này  phải không? Vua  Thí  Đặc Cần  lúc ấy chính là  tiền kiếp  của  ta. Nhớ  lại  lúc  ban  đầu  phát nguyện thành Phật, ta thường hy sinh thân mạng để làm  lợi ích cho chúng sinh. Và 5 người  thợ  làm  gỗ và đồ gốm kia  chính là 5 vị tỳ-kheo trong kiếp  này,  hôm nay  ngồi xung  quanh ta có 8 vạn  người,  tất cả đều  đã  từng ăn thịt của ta.

Đức Phật nói đến  đây,  các vị đệ tử của Ngài  ai cũng cảm  động  rơi nước  mắt và  đồng  nguyện rằng sẽ luôn luôn  tu học giáo pháp của Phật, nỗ lực tu hành để sớm chứng quả.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s