Ác khẩu lưỡng thiệt


ac khau

Ngày xưa  có một  ông trưởng giả rất giàu có, tiền muôn bạc  triệu, tài sản  dùng suốt  đời không hết,  lại  có người  vợ vừa  xinh  đẹp  vừa hiền đức, nên  đã hạnh phúc  lại càng  hạnh phúc  hơn.


Nhưng niềm  vui của ông ngắn ngủi, hạnh phúc  thật vô thường, người ta chẳng thường nói “hoa không nở ba tháng, người không sướng  ba năm”  đó sao? Chẳng bao lâu  sau, vị phú  ông này  từ từ rơi vào hố thẳm của  khổ đau. Không  ai còn thấy ông với vẻ mặt hân hoan của những ngày  hạnh phúc  xưa  nữa. Tại  sao  vậy?  Vì đứa con trai của ông mà ra cả.

Ông  lập  gia  đình một  thời  gian  lâu  mới sinh được một  đứa  con  trai, ngày  đứa  bé  ra đời  ông  vui  mừng khôn  kể  xiết.  Nhưng bất  hạnh thay, đứa  con ông  chỉ mới khóc  oe oe chào  đời đã vương  bệnh nặng. Theo  lời thầy thuốc chẩn bệnh thì đó là những mụn nhọt độc hại mọc trên da đứa  bé khiến nó khóc  cả ngày, thế  nhưng danh y nào mời đến cũng  đều lắc đầu  chịu  thua. Vì thế mà nét  mặt ông càng  ngày  càng  ủ dột buồn  rầu.

(Câu chuyện  này được kể chi tiết hơn trong kinh Đại Bát Niết-bàn, cùng với những lời dạy của Đức Phật đối với vua A-xà-thế và đại chúng trong dịp này. Quý vị có thể tìm đọc bản Việt dịch trọn bộ kinh này (gồm 7 tập) của Đoàn Trung Còn và Nguyễn Minh Tiến, NXB Tôn giáo.)

Tội nghiệp đứa  bé, rất nhiều thầy thuốc đã  bó tay rồi,  mà  nó vẫn  cứ đêm  ngày  khóc  la  vì đau  đớn,  cuộc sống thật là khổ sở.

Tiếng  khóc gào rên rỉ của nó làm náo động tới bà con làng  xóm, nên  người  ta đặt  tên  cho nó là thằng “Khóc Gào”.

Ngày  qua  như  nước trôi,  cuốn  đi những năm tháng thơ  ấu  của  Khóc Gào,  chẳng bao lâu  cậu  đã  lớn khôn, nhưng bệnh tật trên người  thì  vẫn  chẳng hề giảm  bớt chút nào.  Đêm  ngày  cậu  vẫn  phải chịu  đựng  đau  đớn, ai nghe tiếng rên  khóc cũng  phải buồn  cho cậu.

Gần  nhà cậu  có một  ông hàng xóm già,  nghe tiếng rên la đau đớn của Khóc Gào, trong lòng thấy bất nhẫn, bèn tìm  đến  nhà cậu thăm hỏi và nói với cậu rằng:

– Tôi nghe rất nhiều người  về khen ngợi  tán thán rằng tại Tinh xá Kỳ Viên có một vị Đại Y Vương, bệnh trên thân hoặc bệnh trong tâm của  chúng ta Ngài  đều có thể  chữa   trị được  hết.   Ngài  có phương tiện thần thông nhiệm mầu, bệnh của cậu có trầm trọng đến đâu cũng  sẽ tức khắc lành, cậu nên  mau mau tìm  đến Ngài cầu xin chữa  bệnh.

Khóc Gào  nghe người  hàng xóm nói thế,  vui  mừng vô kể, vội mang tấm thân bệnh hoạn tìm  đến  Tinh xá Kỳ Viên xin được gặp đức Phật.

Khi  Khóc  Gào  nhìn thấy 32  tướng  tốt,  80  vẻ  đẹp trên thân uy  nghi  sáng chói  của  Phật, cậu  hân hoan tán thán ngay. Những đau  đớn khổ  não  của  cậu  giảm thiểu đi rất nhiều, lập  tức  gieo cả năm vóc xuống  đất lễ bái đức Phật.

Đức Phật từ  bi chưa  từng bỏ rơi bất  cứ chúng sinh bệnh khổ  nào,  nên  khi  thấy Khóc  Gào  tới,  Ngài  rất hoan hỉ,  bèn  tuyên thuyết cho  cậu  những pháp môn thù thắng có năng lực diệt  trừ  tất cả mọi khổ não.

Khóc Gào nghe đức Phật thuyết pháp xong bèn sám hối tội lỗi. Lúc ấy nhọt độc đã  hành hạ  cậu  trên mười năm qua  lập tức tan biến,  bệnh khổ của cậu hoàn toàn được tiêu trừ, nên  tâm cậu  sinh khởi  niềm  cung  kính hoan hỉ chân thành, cậu bèn cầu xin đức Phật cho phép cậu  được xuất gia làm  tỳ-kheo. Cậu  tu hành tinh tiến, chẳng bao lâu  chứng đắc quả  A-la-hán.

Các  vị tỳ-kheo khác thấy tình cảnh của  Khóc  Gào như  thế,  thấy đó là điều  rất hy hữu, bèn thỉnh Thế Tôn nói về nhân duyên khiến cho cậu phải chịu  quả  báo lúc trước.  Đức Phật giảng cho các đệ tử nghe rằng:

– Vô lượng kiếp về trước,  ở thành Ba La Nại có hai vị phú  ông nọ. Bình thường hai  người  đã không ưa nhau và đố kỵ nhau, nên  một trong hai  người đem  rất nhiều vàng  bạc châu báu lên dâng tặng nhà vua.  Khi nhà vua nhận những vật  cống hiến của  ông này  rồi thì  rất quý trọng ông. Vì thế  khi  ông này  gièm  siểm  ông kia  trước mặt nhà vua  rằng “người  ấy vô cùng  hiểm  ác, thường dùng mưu  độc ám hại tôi, xin đại vương hãy nghiêm trị người ác để bảo vệ dân  lành”, thì  nhà vua  vốn đã nhận vật cống hiến nên không còn sáng suốt nhận định, nhất nhất tin  lời ông này  và ra lệnh bắt  giam, không đếm xỉa tới những lời biện  hộ của người kia,  còn đem  ra tra tấn tàn khốc.

Người  này  phải chịu  tất cả  những hình phạt đau đớn nhất, thương tích  đầy  thân như  vẩy  cá, phải nhờ gia đình xuất tiền chuộc tội mới được thả về nhà.

Về tới  nhà ông  suy  nghĩ  không ngừng, thấy rằng con người  vì có thân cho nên  mới có khổ,  mới bị lắm tai nhiều họa,  mình và người  kia  không hề có oán  thù chi mà họ lại có thể  hại  mình đến mức thân tàn ma dại như  thế  này.  Không  lâu  sau, ông bỏ gia đình vào núi  tu hành và thành Bích Chi Phật.

Vị Bích Chi  Phật phát tâm đại  từ bi, sợ rằng người kia kiếp sau  sẽ chịu quả  báo đau  khổ nên  tới nhà người ấy  thị  hiện đủ  loại  thần thông, khiến người  kia  thấy những biến  hóa  bất  khả tư  nghị  như  thế,  sinh tâm kính ngưỡng, lập  tức thỉnh Bích Chi Phật lên tòa  ngồi và chuẩn bị đủ loại thực  phẩm đặc biệt  để cúng  dường và sám  hối tội cũ của mình đối với Ngài.

Đức Phật nói đến  đây,  ngừng một lúc rồi nói tiếp:

– Các ông phải biết,  người sàm  tấu với vua  chính là tỳ-kheo Khóc Gào đã chịu khổ trong kiếp này.  Sau, nhờ ân  huệ  của  Bích  Chi  Phật, sám  hối  tội  lỗi cũ, và  nhờ công đức thành kính quy y Tam  Bảo nên  ngày  nay được Như  Lai cứu độ, mau đắc quả  thánh.

Đừng  nghĩ  rằng những lời sàm  tấu nói ra mà không ai  biết.  Nghiệp tội  không trốn được, dẫu  trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng đã phạm tội như  thế  rồi mà  biết  sám hối thì  có thể  được cứu độ.

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Tìm hiểu sản phẩm liên quan bên dưới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s